Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đáng tiếc là giây tiếp theo, Hoắc Diễn Xuyên đã chủ động đeo vòng cổ vào, lao tới ôm lấy chân tôi.
Cậu ta khổ sở van nài: "Đừng, đừng đi tìm cậu ấy, tôi c/ầu x/in cô."
"Tôi chơi cho cô xem là được chứ gì?"
Cậu ta chỉ sợ tôi nói cho Chu Tinh Lan biết chuyện đứa bé không còn nữa.
Sợ bản thân sẽ bị anh em tốt đá/nh ch*t mà thôi.
Tôi cũng chẳng khách khí với cậu ta, nhấc chân giẫm lên đùi cậu ta: "Quỳ cho ngoan."
Hoắc Diễn Xuyên với khuôn mặt vừa x/ấu hổ vừa gi/ận dữ vừa quỳ xuống.
Chu Tinh Lan đột ngột đẩy cửa bước vào.
Sắc mặt âm u, ch*t lặng.
Hoắc Diễn Xuyên ngậm sợi dây xích, cả người như "ch*t tại chỗ".
Chu Tinh Lan thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn cậu ta một cái, xách theo cuốn truyện tranh thiếu nhi, nói năng đầy chính nghĩa:
"Hai người cứ tiếp tục đi, tôi chỉ đến để th/ai giáo cho bé con thôi."
13
Th/ai giáo rồi cũng có lúc xong.
Lần này Hoắc Diễn Xuyên nhanh tay khóa trái cửa phòng.
Trên cổ cậu ta vẫn còn đeo chiếc vòng cổ chó, ánh mắt nhìn tôi vừa x/ấu hổ vừa tuyệt vọng.
Tôi tắt đèn, nằm xuống ngủ.
Hoắc Diễn Xuyên bỗng nhiên "thông minh" trở lại.
Cậu ta gi/ật phắt chiếc vòng cổ vứt xuống đất.
"Cô cố ý! Cô sớm biết cậu ấy đứng ngoài cửa đúng không?"
Tôi không chút hoảng hốt, nhẹ nhàng giải thích:
"Tôi làm vậy, tất cả đều là để anh em của anh sớm buông bỏ tôi."
"Chỉ cần cậu ấy hết hy vọng với tôi, anh không cần phải chịu ủy khuất để diễn vở kịch này với tôi nữa, đây chẳng phải là điều anh luôn muốn thấy sao?"
Hoắc Diễn Xuyên biết mình đuối lý liền thay đổi thái độ ngay lập tức.
Cười làm lành nhặt chiếc vòng cổ lên cất đi:
"Ha ha, đừng nói chứ cái chuông nhỏ này đeo trên cổ tôi trông cũng đẹp đấy chứ."
Cậu ta leo lên giường lại bắt đầu giả ch*t.
Sợ tôi tìm cậu ta chơi trò chơi tiếp.
Cậu ta quyết định cos nhân vật người chồng đang say ngủ.
Một lát sau, tôi khẽ hỏi: "Anh ngủ rồi à?"
Hoắc Diễn Xuyên nằm thẳng đơ, không hề nhúc nhích.
Tôi chọc chọc vào cơ ngựk cậu ta, rồi lại chọc vào cơ bụng.
Sau khi x/ác nhận cậu ta đã thực sự ngủ say.
Tôi cong môi, cố ý thì thầm bên tai cậu ta:
"Thực ra có một bí mật giấu trong lòng tôi đã lâu, tôi đồng ý ở bên Chu Tinh Lan, chỉ là muốn được gần anh hơn một chút."
Vừa dứt lời, lông mi Hoắc Diễn Xuyên khẽ rung lên bần bật.
Tôi giả vờ như không phát hiện, tiếp tục bày tỏ chân tình:
"Cho đến khi tôi không thể kiểm soát được tình cảm dành cho anh nữa, tôi bắt đầu cố tình giữ khoảng cách với anh, tránh mọi dịp có thể gặp anh."
"Anh nói anh sẽ chịu trách nhiệm với tôi cho đến khi tôi tìm được người ưng ý, nhưng người tôi ưng ý chính là anh."
Im lặng một lát, tôi cười khổ:
"Tôi không tham lam, thực ra cứ như thế này cũng tốt lắm rồi."
Luồng hơi thở khi nói chuyện m/ập mờ lướt qua vành tai cậu ta.
Hơi thở của người đàn ông trở nên dồn dập, trầm đục, bàn tay vô thức siết ch/ặt.
Tôi nhìn vành tai đỏ ửng của Hoắc Diễn Xuyên.
Tiến lại gần hôn nhẹ một cái.
Giọng nói quyến luyến, chứa chan tình yêu: "Chúc ngủ ngon."
14
Ngày hôm sau,
Hoắc Diễn Xuyên với hai quầng thâm mắt không dám nhìn tôi.
Nhưng lại cứ lén lút liếc tr/ộm tôi.
Tôi rửa mặt xong, mơ màng ôm lấy eo người đàn ông bên cạnh.
Tay luồn vào trong bắt đầu sờ cơ bụng.
Người trong lòng cứng đờ.
Bên tai truyền đến giọng nói đầy kích động của Chu Tinh Lan:
"Nhiên Nhiên..."
Tôi tỉnh táo ngay lập tức, buông tay, vội vàng lùi lại hai bước.
"Xin lỗi, ôm quen tay quá, quên mất chồng tôi không còn là anh nữa rồi."
Nói xong, tôi đi về phía Hoắc Diễn Xuyên đang định chuồn đi.
Chủ động vòng tay qua cổ cậu ta, nhón chân đặt một nụ hôn chào buổi sáng.
Đồng tử Hoắc Diễn Xuyên co rút mạnh.
Bàn tay vốn định đẩy tôi ra lặng lẽ cuộn ch/ặt lại.
Cậu ta với khuôn mặt đỏ bừng, đi đứng lóng ngóng rời đi.
Tôi phớt lờ ánh mắt oán h/ận, thê lương phía sau, tận hưởng bữa sáng do Chu Tinh Lan chuẩn bị.
Cậu ta vừa rót sữa cho tôi, vừa nhân cơ hội ly gián:
"Hoắc Diễn Xuyên ném em ở nhà, đến bữa sáng cũng không biết chuẩn bị cho em, chứng tỏ trong lòng cậu ta căn bản không có em. Nhiên Nhiên, em đừng để những lời ngon ngọt của cậu ta lừa, loại đàn ông như cậu ta chơi bời là được rồi, sau lưng không biết phóng đãng đến mức nào đâu."
Tôi lên tiếng c/ắt ngang: "Em không cho phép anh nói cậu ấy như vậy, A Diễn là người rất tốt, cậu ấy chưa bao giờ nói x/ấu anh cả."
Nói xong, tôi dỗi chạy về phòng.
Cố tình để điện thoại lại trên bàn ăn.
Trên đó là bài đăng tôi vừa mới viết:
【Bạn trai vì tôi mà quyết liệt với gia đình, không muốn để anh ấy khó xử nên tôi chủ động chia tay, nhưng tôi vẫn không quên được anh ấy thì phải làm sao?】
Chu Tinh Lan vừa đưa điện thoại đến cho tôi.
Ngay sau đó cậu ta đã dùng nick phụ tràn ngập bình luận cầu mong quay lại.
Tôi chỉ biết buồn bã.
【Nếu công việc của tôi tốt hơn, lương cao hơn, tiền tiết kiệm nhiều hơn, có lẽ tôi đã có thể từng bước đuổi kịp bước chân của anh ấy rồi.】
Chiều hôm đó tôi nhận được lời mời phỏng vấn từ công ty hàng đầu trong ngành.
Mức lương đối phương đưa ra cao gấp mười lần.
Thậm chí còn linh nghiệm hơn cả cầu nguyện.
Giây tiếp theo, tin nhắn của Chu Tinh Lan không thể chờ đợi được nữa mà nhảy ra:
【Bạn trai em chắc chắn sẵn lòng cùng em trưởng thành, nếu em không quên được anh ấy, tại sao không cho anh ấy một cơ hội?】
【Người yêu nhau lại bỏ lỡ nhau, em không thấy quá đáng tiếc sao?】
Tôi khó xử: 【Nhưng em còn lừa anh ấy, em căn bản không hề mang th/ai, em chỉ muốn dùng cách này để giữ anh ấy lại, nếu anh ấy biết sự thật chắc chắn sẽ trách em.】
【Nhưng anh em của anh ấy nói sẽ giúp em, mà đó là một đứa trẻ, anh ấy phải giúp em thế nào đây?】
【Không nói nữa, anh em tốt của anh ấy hẹn em đến khách sạn, nói lát nữa sẽ an ủi em thật tốt.】
15
Gửi xong tin nhắn này, tôi thoát tài khoản.
Giây tiếp theo, Chu Tinh Lan lao đến gõ cửa, x/ác nhận tôi còn trong phòng hay không.
Tôi nhìn cậu ta đầy ngây thơ: "Sao vậy?"
Chu Tinh Lan sắp phát đi/ên đến nơi, nhưng không thể trực tiếp hỏi.
Chỉ có thể tìm mọi cách nói x/ấu Hoắc Diễn Xuyên:
"Hoắc Diễn Xuyên đối xử tốt với em chỉ muốn đùa giỡn tình cảm của em thôi, em không biết sau lưng cậu ta đã nói x/ấu em bao nhiêu đâu, em tuyệt đối không được mắc mưu cậu ta!"
"Cậu ta là đồ đ/ộc thân, thấy người khác có vợ là không chịu nổi, loại đàn ông gh/en tị như thế này là đ/áng s/ợ nhất!"
Tôi đóng sầm cửa lại.
Chu Tinh Lan đứng ngoài cửa vừa khóc lóc vừa ch/ửi bới Hoắc Diễn Xuyên.
Thấy không thuyết phục được tôi, cậu ta đột nhiên lao ra ngoài.
Chương 12
Chương 9
Chương 13
Chương 11
Chương 17
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook