Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Ngộ muộn
- Chương 1
Tôi là thiên kim tiểu thư phế vật được hào môn nhận lại giữa chừng, thứ duy nhất mang ra khoe được chính là cái mặt tiền này.
Làm gì cũng không xong, nằm ườn là giỏi nhất.
Bố mẹ hào môn không nhìn nổi nữa, nhét cho tôi một cổ phiếu tiềm năng làm chồng--
Trình Thương, cao 1m85, tốt nghiệp trường danh giá, đầu óc chỉ biết đến sự nghiệp, không có sở thích cá nhân.
Ba năm sau kết hôn, anh ta làm việc không nghỉ ngày nào, giá trị bản thân tôi tăng vọt.
Cho đến năm thứ tư, mối tình đầu 'ánh trăng sáng' của anh ta về nước.
Trình Thương đích thân đón máy bay, kết nối tài nguyên, gọi dạ bảo vâng, còn để tâm hơn gấp trăm lần so với người vợ danh chính ngôn thuận là tôi.
Tôi còn chưa kịp nói gì, người yêu cũ đã 'từ mặt không nhìn nhau' bỗng gửi tin nhắn tới:
"Nghe nói chồng cô đang bận hộ tống ánh trăng sáng."
"Tôi về làm người thứ ba cho cô nhé, có chịu không?"
01
Lúc nhận được tin nhắn của người yêu cũ, tôi vừa mới cãi nhau không vui với Trình Thương.
Không còn sức lực để suy nghĩ xem đối phương đang mỉa mai hay hóng hớt, tôi chỉ bấm nút xóa.
Sau đó thu dọn hành lý, lái xe về nhà mẹ đẻ.
Ngày thứ bảy kể từ khi về nhà.
Sau bữa tối, bố và anh trai hiếm khi không vào phòng làm việc, mỗi người ngồi một bên trong phòng khách, đang đợi người.
Đợi Trình Thương đến đón tôi.
Chiếc đồng hồ trên tường chạy chậm hơn mọi khi.
Kim giây nhích từng chút một, như con d/ao cùn cứa vào da th!t.
Nửa năm nay, tôi với Trình Thương đã gi/ận dỗi không dưới mười lần.
Lần nào cũng là tôi về nhà mẹ đẻ bình tâm hai ngày, ngày thứ ba anh ta đến đón.
Rồi lật sang trang, chẳng ai nhắc lại chuyện cũ.
Đi đi về về, thành ra một quy trình cố định.
Lần này thì khác.
Tôi đề nghị ly hôn.
Lúc đó Trình Thương đang vội ra sân bay, bảo mọi chuyện đợi anh ta về rồi nói sau.
Hôm nay anh ta đáp chuyến bay, theo thông lệ đáng lẽ phải tiện đường đón tôi về nhà.
Nhưng tôi biết, anh ta sẽ không đến.
Chiếc đồng hồ vang lên tiếng "tinh" trong trẻo.
Đúng chín giờ.
Bố và anh trai đang trò chuyện về công việc cùng lúc dừng lại.
Ánh mắt mẹ và chị dâu hướng về phía này, đầy dè dặt, mang theo sự thăm dò.
"Huyên Huyên, con nhắn tin cho Trình Thương đi, hỏi xem nó đáp chuyến bay chưa." Mẹ tôi lên tiếng.
Tôi lướt mở điện thoại, màn hình sạch trơn.
Không có tin nhắn chưa đọc, không có cuộc gọi nhỡ.
Úp ngược điện thoại xuống đùi, tôi thản nhiên đáp:
"Không có tin tức t/ai n/ạn máy bay nào cả, mẹ, đừng lo, Trình Thương không sao đâu."
Mẹ nhìn tôi, hé miệng, rốt cuộc không nói nên lời.
Tôi biết bà muốn tôi xuống nước một chút, đừng bướng bỉnh quá, nhưng cũng muốn tôi cả đời này không bao giờ phải cúi đầu.
Để lạc mất tôi bao nhiêu năm, bà luôn cảm thấy mắc n/ợ.
Chị dâu cười làm hòa: "Được rồi được rồi, Huyên Huyên là con gái mà, tất nhiên phải giữ thể diện chứ."
Quay sang nhìn anh trai, "Anh, anh gọi điện cho em rể hỏi thử xem."
Anh trai không nói nhiều, đứng dậy đi ra ban công.
Tôi không ngăn cản, thậm chí còn có chút mong chờ.
Rất nhanh, anh ấy quay trở lại.
"Không nghe máy." Ngập ngừng một chút, lông mày anh nhíu lại, "Huyên Huyên, em liên lạc với trợ lý của cậu ta đi."
"Trình Thương không phải kiểu người không nghe điện thoại, đừng để xảy ra chuyện gì thật."
Sắc mặt mẹ tôi căng thẳng, vội vàng dỗ dành:
"Huyên Huyên, con ngoan, mình không gi/ận nữa, liên lạc thử xem."
Không gi/ận nữa.
Nửa năm nay Trình Thương cũng luôn nói với tôi câu này--
Đang đêm nhận điện thoại là đi mất, cả đêm không về. Anh ta nói, em đừng làm lo/ạn nữa.
Quà sinh nhật của tôi, lại xuất hiện trên người kẻ khác sớm hơn. Anh ta nói, em đừng làm lo/ạn nữa.
Ngày kỷ niệm kết hôn, chỗ đã đặt sẵn, lại có thêm một người. Anh ta nói, em đừng làm lo/ạn nữa.
Người khác trước mặt tôi, khen anh ta và người phụ nữ kia xứng đôi vừa lứa. Anh ta nói, em đừng làm lo/ạn nữa.
Tôi nghiền ngẫm chữ "lo/ạn" này trong lòng hết lần này đến lần khác, nhưng chẳng thấy có chút hương vị nào.
"Anh ta không sao đâu."
Tôi cầm điều khiển, mở một chương trình phỏng vấn trực tiếp đang rất hot gần đây.
Trên màn hình, Trình Thương mặc vest chỉnh tề, nói năng hùng h/ồn, không lộ chút mệt mỏi của chuyến đi.
Anh ta trò chuyện thân thiết với người dẫn chương trình Chu Giai, nụ cười thư thái trong ánh mắt đó, là thứ tôi ngày càng trở nên xa lạ trong nửa năm qua.
Hơi thở như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi dùng sức nhấn nút tắt, màn hình đột ngột tối sầm lại.
"Người dẫn chương trình là người trong mộng nhiều năm của Trình Thương."
"Nửa năm nay, tâm trí anh ta đã bay ra ngoài rồi."
"Tôi quyết định ly hôn."
Lời đã nói đến mức này, trong nhà đều là người thông minh, không cần tôi phải phơi bày bản thân thêm nữa.
Phòng khách đột nhiên yên tĩnh lại.
Khuôn mặt vốn luôn tao nhã của mẹ tôi, trước hết lộ ra vẻ ngẩn ngơ, sau đó nhanh chóng bùng lên cơn gi/ận dữ.
"Trình Thương, nó sao dám?"
Ngựk bà phập phồng vài cái, "Ly hôn! Nhất định phải ly hôn!"
"Huyên Huyên, lúc trước cho con gả cho nó, là muốn con sống thảnh thơi một chút."
"Nó còn chưa đủ tư cách để con phải chịu loại ấm ức này!"
Bố tôi đặt mạnh chén trà xuống bàn, nước trà b/ắn tung tóe.
"Huyên Huyên, con x/ác định rồi thì ta sẽ cho luật sư liên lạc với con."
Lại nhìn sang anh trai, "Nhuận Hành, vào phòng làm việc."
Trong phòng khách chỉ còn lại mẹ, chị dâu và tôi.
Mẹ vẫn còn đang tức gi/ận, chị dâu nhẹ nhàng vỗ vai tôi.
Tôi cúi đầu, phát hiện tay mình đang run.
Đến bước này rồi, tôi vậy mà vẫn thấy hơi buồn.
Thật nực cười.
02
Sau mười mấy phút nói chuyện điện thoại với luật sư, tình hình cũng giống như tôi dự đoán.
Tôi không có bằng chứng Trình Thương ngoại tình, muốn giải quyết nhanh gọn thì chỉ có thể ly hôn theo thỏa thuận.
Luật sư hỏi tôi có cần thu thập chứng cứ trước không, tôi từ chối.
Tôi không muốn vùng vẫy trong vũng bùn này nữa.
Sau khi ủy thác mọi thứ cho luật sư, tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ánh đèn muôn nhà của thành phố này, bỗng thấy cuộc sống thật vô vị.
Tôi biết suy nghĩ này rất nguy hiểm, nhưng tôi không nhịn được.
Hít sâu một hơi, lồng ngựk như bị đ/è bởi một nắm bông, không đ/au, nhưng bí bách khó chịu.
Lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn.
Rất nhanh, cuộc gọi video của Sầm Mộng hiện lên.
Trên màn hình đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào, gương mặt tươi cười của cô ấy như một ngọn lửa.
"Đại mỹ nữ Huyên Huyên, cuối cùng cậu cũng liên lạc với mình! Tối nay có tiệc hóa trang, cậu xem này, thú vị lắm. Đi chơi cùng đi, mình đến đón cậu."
Sự náo nhiệt ập đến, xua tan cảm giác hư vô cứ lởn vởn mãi không tan.
Sầm Mộng đến rất nhanh.
Đến nơi, tôi vừa định xuống xe, cô ấy đột nhiên vỗ trán, ngập ngừng giữ tôi lại:
"Huyên Huyên, anh họ mình về nước rồi, cậu biết không?"
Tim tôi thắt lại: "Tiệc tối nay, Chu Dục Khâm cũng có mặt sao?"
Sầm Mộng ngượng ngùng gật đầu: "Mình vừa mới nhớ ra."
Tôi thu tay đang đặt trên cửa xe lại, khớp ngón tay hơi trắng bệch: "Vậy mình không vào nữa."
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook