A Nguyên (Nỗi lòng vương vấn)

A Nguyên (Nỗi lòng vương vấn)

Chương 5

07/08/2026 17:46

"Không phải không phải, ý ta là... tổ mẫu ta không chê đâu."

Nhìn bộ dạng vừa vội vừa ngượng ngùng ấy của huynh ấy, ta không nhịn được cong môi, đẩy đĩa bánh về phía huynh ấy.

Huynh ấy như được báu vật, liên tục nói cảm ơn, cẩn thận gói vào khăn tay, còn lấy đĩa bánh hải đường của mình nhét vào tay ta làm quà đáp lễ, lúc này mới mãn nguyện rời đi.

Ta cầm đĩa bánh hải đường huynh ấy để lại, cúi đầu cắn một miếng, ngọt mềm dẻo mịn, quả là hương vị tuyệt vời.

Thế nhưng ăn rồi lại ăn, ta bỗng nhớ ra một chuyện.

Nghe nói Lục lão phu nhân vốn dĩ dưỡng sinh rất nghiêm ngặt, qua trưa không ăn, đồ ngọt b/éo lại càng không đụng đến.

Bà ấy thật sự muốn ăn bánh óc chó này sao?

11

Trên đường về phủ, biểu ca Úy Yến đưa nghiên mực Đoan Châu vừa thắng được cho ta, cười bảo ta cứ cầm về mà đ/ập hạt óc chó cho thỏa thích.

Huynh ấy lại lơ đãng hỏi lúc nãy Lục Kim Nghiêu nói gì với ta.

Ta đáp thật: "Huynh ấy đòi đĩa bánh óc chó của ta, nói là Lục lão phu nhân thích ăn."

Biểu ca ngẩn người, lông mày từ từ nhướng lên: "Lục lão phu nhân đâu có ở Giang Nam. Cho dù huynh ấy lấy năm miếng bánh đó, chẳng lẽ còn gửi từ xa vạn dặm về kinh sao?"

"Hơn nữa, huynh ấy đã biết đầu bếp nhà họ Tống làm ngon, thì cứ sai người làm thêm vài phần là được, việc gì phải khổ sở đi xin từ tay muội?"

Huynh ấy sờ cằm, tặc lưỡi hai tiếng.

"Không bình thường."

"Sao ta lại thấy, giống như bị con chó hoang nào đó nhắm vào miếng th!t trong bát vậy nhỉ?"

Ta...

12

Ai ngờ hôm sau, Lục Kim Nghiêu lại đích thân đến cửa.

Lý do là cảm ơn chuyện nhường bánh óc chó ngày hôm qua.

Huynh ấy mang đến một hộp lớn đủ loại điểm tâm, bày đầy cả bàn, hương thơm nức mũi.

Ngồi đối diện ta, huynh ấy chỉ từng món một cho ta xem, món nào cũng kể ra được nguồn gốc.

Lục Kim Nghiêu thậm chí chỉ cần nếm một miếng là có thể đoán ra bảy tám phần công thức, nói năng đâu ra đấy, mày múa mặt cười.

Ta nghe càng lúc càng ngạc nhiên, trong giây lát lại có chút mơ màng.

Thảo nào trước kia ta ở Hương Mãn Lâu tại kinh thành luôn gặp huynh ấy, hóa ra vị tiểu công hầu này là một thực khách chính hiệu.

Huynh ấy nói say sưa, bỗng quay đầu nhìn ta, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc: "Khương tiểu thư, cô đã ăn móng hổ bao giờ chưa?"

Ta ngẩn ra: "...Hổ?"

Thấy ta ngơ ngác, huynh ấy không nhịn được cười phá lên.

"Không phải hổ thật. Là một loại bánh chiên ở Giang Nam này, hình dáng giống móng hổ, ngoài giòn trong mềm, chấm đường đỏ ăn là tuyệt nhất. Đi đi đi! Ta dẫn cô đi nếm thử nhé?"

Huynh ấy dẫn ta đi nếm món móng hổ đó, quả nhiên ngoài giòn trong mềm, thơm nức mũi.

Ta ăn đến mày mắt cong cong, huynh ấy ngồi đối diện nhìn ta cười.

Vừa ăn vừa trò chuyện, ta mới phát hiện hầu hết các tiệm điểm tâm ở kinh thành chúng ta đều đã nếm qua, khẩu vị ưa thích cũng giống nhau đến lạ lùng.

Huynh ấy chê bánh đậu xanh nhà này quá ngọt, bánh quế hoa nhà kia chưa đủ lửa, ta gật đầu lia lịa, chỉ cảm thấy như tìm được tri kỷ bấy lâu nay.

Cũng không biết có phải vì hiếm khi gặp được người nói chuyện hợp ý hay không, những ngày sau đó, không phải huynh ấy xách hộp thức ăn đến cửa, thì cũng là dẫn ta đi dạo phố phường tìm đủ loại đồ ăn ngon.

Ngoại tổ mẫu tựa cửa nhìn chúng ta ra ra vào vào, quạt hương bồ cười m/ắng: "Đây là chuyện gì thế này? Hai kẻ ham ăn chụm lại một chỗ à?"

13

Hôm nay huynh ấy nói muốn dẫn ta đi hái cúc, làm bánh hoa cúc cho ta nếm thử.

Ta hớn hở đi theo, đến nơi nhìn vào, cả sân vườn hoa cúc đủ màu sắc đang nở rộ, tràn ngập cả tầm mắt, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Chỉ có điều những bông hoa đó rõ ràng là được người ta chăm sóc kỹ lưỡng, từng luống từng luống ngay ngắn, ngay cả cỏ dại cũng không thấy một cọng.

Ta do dự một chút, kéo kéo tay áo Lục Kim Nghiêu: "Tiểu công hầu, hoa này... là có người trồng đúng không?"

Huynh ấy vỗ vỗ túi tiền bên hông, chẳng hề bận tâm hất cằm: "Không sao, ta có mang theo bạc. Cùng lắm thì đền là được. Hơn nữa chủ nhà này ta quen, rất dễ nói chuyện."

Lời vừa dứt, sau cửa viện bỗng lao ra một bóng người.

Lão già râu trắng cầm chổi xông ra, giọng đầy uy lực gầm lên: "Năm nào hoa cúc của ta nở ngươi cũng đến phá hoại, năm nay thì hay rồi, còn dẫn cả người đến giúp sức!"

Chổi vung được một nửa, lão nhìn rõ ta, động tác khựng lại, đứng ngẩn người: "...Cô nương? Ngươi, ngươi dẫn cô nương đến đây?"

Lục Kim Nghiêu vội vàng tiến lên một bước, cười lấy lòng chắn trước mặt ta: "Thầy, hoa cúc này không ăn cũng tàn trên đất, thật đáng tiếc! Khương cô nương nói chưa từng ăn bánh hoa cúc, nên con mới..."

Chu phu tử nhìn lên nhìn xuống ta hai lần, bỗng toét miệng cười, xoay người ôm lấy một chậu hoa cúc nở đẹp nhất nhét vào tay ta, sảng khoái nói: "Ăn! Cứ việc ăn! Không đủ thì còn nữa!"

Nói đoạn lão quay đầu lườm Lục Kim Nghiêu một cái, giọng điệu lại mang theo nụ cười không giấu nổi.

"Thằng nhóc nhà ngươi hiếm khi dẫn cô nương đến, mẹ ngươi mấy hôm trước còn viết thư, nói lo ngươi không gả đi được... phi, không cưới được vợ, giục ta đuổi ngươi về xem mắt đấy. Bây giờ xem ra..."

Ta ôm chậu hoa cúc, vành tai nóng bừng lên.

Lục Kim Nghiêu nghiêng đầu nháy mắt với ta, hạ thấp giọng nói: "Nhận lấy trước đi, đừng làm lão mất mặt."

Ta đành đỏ mặt nói lời cảm ơn.

Hai tháng ở Giang Nam, tháng ngày trôi qua thư thái và tự tại.

Mỗi ngày không thưởng hoa thì cũng nếm bánh, thi hội của biểu ca và các đồng môn cũng mời ta đi vài lần, tiếng cười không dứt từ sáng đến tối.

Những chuyện ở kinh thành, ta lại chẳng nhớ tới từ lâu.

Cho đến khi nương gửi thư giục ta về, nói đã xem cho ta mấy nhà, bảo ta đừng trì hoãn nữa.

Ta không hồi âm.

Ngoại tổ mẫu đã nói rồi, bảo ta qua đông hãy về.

14

Lục Kim Nghiêu nói trong chùa ngoài thành có món cơm chay làm rất ngon, nhất là món vịt chay, còn thơm hơn cả vịt thật.

Ta đi theo huynh ấy đến đó.

Trong chùa cổ thụ cao vút, khói hương nghi ngút, đang định vòng qua đại điện để đến trai đường phía sau.

Ngước mắt lên, lại nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới cây ngân hạnh già.

Là chị cả và Bùi Nhượng.

Hai người đang đối diện với ống xăm trên án, dường như vừa xin xong quẻ.

Chị cả cúi đầu nhìn quẻ văn trong tay, sắc mặt không mấy dễ chịu.

"Thế tử, chàng vốn dĩ nên là vị hôn phu của A Viên. Với ta chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Bây giờ đến cả ông trời cũng không ủng hộ, chi bằng... trả lại hôn sự này cho A Viên đi."

Danh sách chương

5 chương
31/07/2026 17:57
0
31/07/2026 17:57
0
07/08/2026 17:46
0
07/08/2026 17:46
0
07/08/2026 17:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu