Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tự độ
- Chương 1
Chồng tôi rất gh/ét nữ sếp của mình.
Anh bảo cô ta trông giống đàn ông, tính cách thì như Diệt Tuyệt Sư Thái.
Mỗi khi nhắc đến cô ta, trên mặt anh đều lộ rõ vẻ chán gh/ét và mỉa mai.
Tôi vẫn luôn nghĩ là do anh áp lực công việc nên mới cằn nhằn.
Cho đến khi tôi vô tình nhìn thấy.
Anh dồn nữ sếp vào tường, giọng nói pha lẫn d/ục v/ọng mãnh liệt, gằn từng chữ:
"Tôi thích nhất là nhìn kẻ á/c c/ầu x/in, thích nghe cô... khóc!"
1
Giang Tự đi làm về kể cho tôi một chuyện.
Nữ sếp mà anh gh/ét nhất, Tổng giám đốc Hạ, hôm nay bị tiểu tam tìm đến tận công ty t/át cho một cái trước mặt mọi người.
Tôi kinh ngạc: "Vô lý thế sao?"
"Vô lý cái gì?" Anh cười lạnh, "á/c giả á/c báo thôi."
Giang Tự vốn dĩ ăn nói hơi cay nghiệt, tôi đành bất lực dặn dò:
"Dù sao cũng là sếp của anh, trong lòng có gh/ét thế nào thì cũng đừng thể hiện ra mặt."
Anh kh/inh khỉnh hừ một tiếng.
"Mấy năm nay vì để leo lên cao, cô ta đã làm bao nhiêu chuyện vô nhân đạo, trong phòng ai mà chẳng gh/ét cô ta đến tận xươ/ng tủy? Năm ngoái trường hợp của Lê Vệ Gia, người ta gần như quỳ xuống c/ầu x/in cô ta, vậy mà vì thành tích của bộ phận, cô ta nói đuổi là đuổi thẳng cổ. Thế nên, không phải không báo ứng, mà là chưa đến lúc thôi! Hừ, em không thấy cảnh tượng hôm nay đâu, lúc tiểu tam bỏ đi, mọi người còn tự giác dạt ra nhường lối cho cô ta đi đấy."
Anh vừa nói vừa cầm điện thoại lên, thong thả châm một điếu th/uốc rồi đứng dậy ra ban công nghe máy.
Tôi ngồi trên ghế sofa, tự mình cảm thán.
Nữ sếp của Giang Tự tên là Hạ Tranh, tôi đã gặp vài lần.
Cô ấy là hình mẫu điển hình của người phụ nữ mạnh mẽ.
Ngoại hình trung tính, tóc ngắn ngang tai, lúc nào cũng mặc đồ công sở phối cùng giày cao gót 10 phân. Cách nói chuyện và hành động đều ngắn gọn dứt khoát, cằm luôn hơi hếch lên, tạo cho người ta cảm giác tự tin, kiêu hãnh và tràn đầy năng lượng.
Cô ấy khắt khe với người khác và cũng nghiêm khắc với chính mình.
Nghe nói mỗi ngày người đến công ty sớm nhất là cô ấy, người rời đi muộn nhất cũng là cô ấy.
Đối với cấp dưới lại càng yêu cầu cực đoan, mỗi lần họp đều lạnh lùng nhấn mạnh: "Người trong bộ phận chúng ta, hoặc là nỗ lực đến ch*t, hoặc là bị đào thải."
Giang Tự năm đó ôm đầy kỳ vọng bước chân vào công ty lớn này, chỉ sau nửa năm dưới trướng cô ta, từ một thanh niên tràn đầy sức sống đã trở thành một con trâu cày công sở uể oải, hở ra là cằn nhằn.
Theo lời anh nói:
"Suốt ngày phải nhìn mặt Diệt Tuyệt Sư Thái, muốn cười cũng không cười nổi. Chồng cô ta chắc phải xui xẻo tám kiếp mới cưới phải người đàn bà như thế làm vợ!"
Giang Tự nói lời cay nghiệt là thế, nhưng trong công việc vẫn rất tận tâm. Dù sao đây cũng là công ty đầu ngành, biết bao nhiêu người chen chân mãi không vào được.
Mấy năm nay, ngày nào anh cũng đi sớm về muộn, về nhà lại càm ràm với tôi vài câu, tôi đều kiên nhẫn lắng nghe.
Tôi nghĩ, đây cũng là một cách để anh giải tỏa áp lực.
2
Khi Giang Tự từ ban công bước vào, trên mặt anh treo một nụ cười đắc ý.
"Vợ à, anh có tin tốt, nhưng giờ chưa thể nói cho em biết được."
Tôi nhìn anh, suy nghĩ một chút.
"M/ua quà sinh nhật cho em rồi à?"
Anh xụ mặt xuống.
Đi tới đ/è cả người tôi xuống ghế sofa, nghiến răng nghiến lợi bên tai tôi:
"Sao em đoán trúng phóc thế! Hừ hừ, nhưng lần này anh đã tốn rất nhiều tâm tư, chắc chắn em không đoán được là gì đâu!"
Tôi cười đùa né tránh.
"Được thôi, tháng sau em chờ anh cho một bất ngờ lớn, không bất ngờ là em không chịu đâu nhé."
Tôi và Giang Tự quá thân thuộc.
Lớn lên cùng nhau trong một khu tập thể, học chung trường cấp ba, đại học, sau khi tốt nghiệp thì thuận lý thành chương mà kết hôn.
Chúng tôi là thanh mai trúc mã, là mối tình đầu, cũng là những người thân thiết nhất trong cuộc đời của nhau.
Từ nhỏ, anh đối với ai cũng bày ra bộ mặt khó ưa, chỉ riêng với tôi là nói năng nhẹ nhàng, như sợ làm tôi h/oảng s/ợ vậy.
Thực ra khi chúng tôi ở bên nhau, chẳng ai ủng hộ, vì tính cách hai đứa quá khác biệt.
Giang Tự đẹp trai cao ráo, khí chất lạnh lùng, tuy riêng tư thì miệng lưỡi sắc bén nhưng ở nơi công cộng lại rất điềm tĩnh, vững vàng, không chút sợ hãi.
Còn tôi ngoại hình dịu dàng, tính cách hướng nội, nơi đông người dễ căng thẳng và tự suy diễn, mắc chứng sợ giao tiếp xã hội nghiêm trọng.
Sau khi tốt nghiệp đi làm được một năm, tôi mắc chứng rối lo/ạn lo âu mức độ trung bình. Đêm đến nghĩ đến chuyện ngày mai phải đi làm là lại tự dằn vặt và sợ hãi, mỗi ngày đều sống trong lo âu, chìm trong nỗi đ/au đớn vì phải đi làm, phải giao tiếp xã hội.
Sau khi bắt đầu xuất hiện các triệu chứng cơ thể hóa, tôi r/un r/ẩy quyết định: Nghỉ làm.
Tôi học thiết kế hoạt họa ở đại học, có thể nhận làm tranh minh họa tại nhà. Tất nhiên, vì không có nhiều kinh nghiệm làm việc, số tiền ki/ếm được chỉ đủ nuôi sống bản thân.
Bố mẹ trách tôi vô dụng.
"Rối lo/ạn lo âu cái gì! Học được từ mới là dùng bừa bãi! Con chỉ là nhát gan, là lười biếng, lẽ ra phải tham gia cạnh tranh trong xã hội nhiều hơn, chịu va vấp nhiều hơn mới đúng."
Trong hoàn cảnh đó, Giang Tự đã bày tỏ sự ủng hộ dành cho tôi.
"Tính cách mỗi người mỗi khác, Tiểu Nhu tuy không giỏi giao tiếp xã hội, nhưng cô ấy là người rất có sáng tạo và cảm hứng. Thay vì để cô ấy mòn mỏi trong các mối qu/an h/ệ xã hội, chi bằng hãy để cô ấy yên tĩnh làm việc của mình. Hơn nữa, dù cô ấy không ki/ếm được tiền thì vẫn còn có anh nuôi."
Sau khi kết hôn, cuộc sống của chúng tôi trôi qua bình lặng.
Giang Tự làm về lập kế hoạch marketing.
Thỉnh thoảng vừa phải giao tiếp miệng với khách hàng, vừa phải làm những công việc giấy tờ vụn vặt.
Thế nên đôi khi anh bận không xuể, tôi lại giúp anh làm vài bản trình bày kế hoạch.
Số tiền tôi ki/ếm được không nhiều, đóng góp cho gia đình ít, nên tận sâu trong lòng, tôi cũng vui vì có thể giúp anh giảm bớt áp lực công việc.
3
Sau khi chứng rối lo/ạn lo âu cơ bản đã tốt lên, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị mang th/ai.
Ngày cuối tuần này, sau khi làm xong kiểm tra tiền sản ở b/ệnh viện, chúng tôi vừa cười nói vừa đi ra ngoài.
Giang Tự đột nhiên dừng lại, mắt nhìn về phía trước, trên mặt lộ ra vẻ mỉa mai.
Tôi nhìn theo.
Một người phụ nữ đang nghiến răng nghiến lợi m/ắng nhiếc một người phụ nữ tóc ngắn khác. Người sau tay xách một túi đồ, không biểu cảm gì, cụp mắt nhìn xuống đất, im lặng không nói lời nào.
Xung quanh có vài người hiếu kỳ đứng xem.
Tôi hơi ngạc nhiên.
Bởi vì người phụ nữ tóc ngắn mặc kệ cho người ta chỉ trích kia.
Chính là Hạ Tranh.
"Cô cút đi! Không cần cô bây giờ ra vẻ người tốt! Nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, chính là do cô hại ch*t! Sau này dù có tán gia bại sản, tôi cũng phải kiện cho đến khi cô phải trả giá!"
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook