Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Chỉ là đùa vui
- Chương 7
Mọi chuyện trở nên vô cùng tồi tệ.
Bà làm lo/ạn ngay tại văn phòng ban giám hiệu nhà trường.
"Trường học các người đúng là ổ buôn người! Con cái đang yên đang lành, tại sao lại bắt nó đi du học? Tôi thấy các người chỉ muốn dụ dỗ, b/án nó sang tận Myanmar chứ gì!"
"Các người là lũ cầm thú không có con gái hay sao? Nhất định phải bắt một đứa con gái đi du học? Nếu nó ở nước ngoài xảy ra chuyện gì, trường các người có gánh nổi trách nhiệm không?"
"Mọi người mau nhìn đi, nhà trường đang ép ch*t người mẹ đơn thân như tôi đây này!"
Bộ dạng vô lại lăn lộn trên sàn nhà của bà khiến ban giám hiệu bó tay không cách nào xử lý.
Sự việc cũng thu hút đám đông sinh viên vây quanh xem trò cười.
Tôi phải dùng hết sức bình sinh mới lôi được mẹ mình ra khỏi văn phòng.
Vừa ra khỏi cổng trường.
Tôi đỏ mắt chất vấn mẹ: "Tại sao mẹ lại đến trường làm lo/ạn? Tại sao không đồng ý cho con đi du học?"
Mẹ tôi lại bất ngờ vung tay t/át thẳng vào mặt tôi một cái đ/au điếng.
Ánh mắt bà hung dữ: "Mày còn hỏi tao tại sao à?"
"Mày đi du học rồi, để Lục Trầm ở lại trong nước một mình thì tính sao?"
Tôi nhìn mẹ với vẻ không thể tin nổi: "Chỉ vì anh ta... mà mẹ không cho con đi du học?"
Mẹ tôi liếc nhìn tôi: "Mày cũng soi gương xem bản thân mình là loại hàng gì đi. Tiền không có, gia thế không có, chẳng có cái gì là ra h/ồn cả."
"Người ta như Lục Trầm để mắt đến mày đã là phúc lắm rồi, vậy mà mày còn muốn vì đi du học mà bắt Lục Trầm chờ đợi mày mấy năm, mặt mày đúng là dày thật đấy!"
"Người ta là một chàng trai trẻ đang độ sung sức, bắt người ta phải giữ thân mấy năm chỉ để chờ mày, mày nghĩ có thể không? Nếu nó thực sự làm vậy, tao còn thấy uất ức thay cho nó!"
"Tao hiểu đàn ông, đàn ông ở độ tuổi này nhu cầu cao nhất, mày không ở bên cạnh nó, nó tìm ai để giải tỏa?"
"Nếu nó có tìm người phụ nữ khác, tao còn thấy là bình thường, nhưng chắc mày lại chẳng vui vẻ gì! Mày bắt người ta phải làm sao? Mày không thể ích kỷ như thế, chỉ nghĩ cho bản thân mà không nghĩ cho nó được."
"Mày đã bao giờ nghĩ tới việc với gia thế của nó, có bao nhiêu người phụ nữ đang xếp hàng chờ đợi chưa? Nó dựa vào cái gì mà phải chờ mày?"
Mẹ tôi thất vọng lắc đầu: "Biết thế này tao đã không cho mày đi học nhiều như vậy."
Bà lại khổ tâm khuyên nhủ: "Nghe lời mẹ một lần đi, cứ ở lại bên cạnh Lục Trầm, đừng có nghĩ đến chuyện du học nữa. Học nhiều thế để làm gì, sau này chẳng phải cũng phải lấy chồng, sinh con thôi sao."
"Đợi mày học xong ở nước ngoài, cũng đã 26-27 tuổi rồi, coi như là bà cô già 30 tuổi. Một người phụ nữ 30 tuổi, mày nghĩ xem đàn ông nào sẽ cần? Ngay cả một thằng đàn ông tốt nghiệp cấp ba cũng chẳng muốn lấy một người phụ nữ 30 tuổi đâu. Mày nghĩ một thiếu gia hào môn như Lục Trầm sẽ muốn lấy mày sao?"
Tôi không thể tin được đây là những lời mà một người mẹ nên nói.
Tôi suýt chút nữa đã tưởng rằng người trước mắt không phải người sinh thành dưỡng dục mình, mà là mẹ của Lục Trầm.
Đêm hôm đó.
Lục Trầm đến tìm tôi để xin lỗi.
Anh nói chỉ là nhất thời không chấp nhận được việc tôi rời xa anh quá lâu, quá xa.
Đúng đêm hôm đó, tôi đã trao thân cho anh.
Đêm đó, anh đã nói rất nhiều, rất nhiều lần.
Khương D/ao, anh thực sự rất yêu, rất yêu em.
Tôi đã vô liêm sỉ mà d/ao động.
Tôi nghĩ, hay là học thạc sĩ trong nước cũng như nhau thôi?
Quan trọng nhất là, tôi có thể mãi mãi ở bên cạnh Lục Trầm.
Sau đó, chuyện Lục Trầm nói với đám bạn thân rằng chỉ chơi đùa với tôi đã xảy ra.
Cùng với việc tôi bắt đầu nhìn thấy những dòng bình đạn.
Tôi đã để người bố đã ly hôn của mình ký vào giấy đồng ý với nhà trường.
Quyết tâm ra nước ngoài du học.
12
Ký ức ùa về.
Chỉ vài ngày sau.
Tôi vốn dĩ phải tan làm để đi đón Đoàn Tử.
Nhưng lại bị công việc bất ngờ níu chân suốt nửa tiếng đồng hồ.
May mà cô giáo đồng ý giúp trông Đoàn Tử một lát.
Nhưng đến khi tôi hoàn thành công việc để đi đón con.
Khi vội vã chạy đến trường mẫu giáo.
Nơi đó đã chẳng còn bóng dáng của cô giáo và Đoàn Tử nữa.
Trái tim tôi bỗng chốc nhảy lên tận cổ họng.
R/un r/ẩy gọi điện cho cô giáo.
Nhưng lại nhận được tin từ cô rằng Đoàn Tử đã được bố của thằng bé đón đi.
Phản ứng đầu tiên của tôi là bọn buôn người.
Rồi lại nghĩ liệu có phải bố ruột của Đoàn Tử đã đến tìm thằng bé.
Nhưng khi biết người đón Đoàn Tử đi chính là Lục Trầm.
Cả người tôi như sụp đổ.
Giữa mùa hè nắng như đổ lửa.
Tôi đứng ngoài biệt thự lưng chừng núi của nhà họ Lục, đi/ên cuồ/ng gọi điện cho Lục Trầm.
Điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy.
Ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào mặt tôi.
Khiến tôi đầu váng mắt hoa.
Cả người như đang đứng trong lò lửa.
Làn sóng nhiệt khiến không gian méo mó biến dạng.
Chẳng bao lâu sau, cả người tôi đã ướt đẫm như vừa vớt dưới nước lên.
Tôi c/ầu x/in sự giúp đỡ từ bảo vệ.
Người bảo vệ nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi, vừa gật đầu vừa khúm núm gọi điện cho Lục Trầm.
Tôi nóng lòng tiến về phía trước.
Nhưng lại bị bảo vệ dùng sức đẩy ngã.
"Đi nhanh đi nhanh, đừng có đứng lì ở đây!"
Không kịp phòng bị, tôi bị bảo vệ đẩy mạnh ngã xuống đất.
Khuỷu tay bị mặt đường bê tông mài rá/ch da, rỉ ra những giọt m/áu tươi.
Chân cũng vì cú đẩy mạnh mà "rắc" một tiếng, cổ chân truyền đến cơn đ/au dữ dội.
Nước mắt cũng vì cơn đ/au mà trào ra.
Bảo vệ thấy vậy liền cười khẩy: "Cái này không trách tôi được, là cô tự đứng không vững, cứ chặn ở cửa!"
"Hơn nữa, thiếu gia nhà chúng tôi đã nói rồi, anh ấy không quen cô!"
"Nói thật, loại phụ nữ như cô tôi gặp nhiều rồi."
"Thiếu gia nhà chúng tôi rất được yêu mến, người muốn trèo cao với anh ấy nhiều vô kể, chưa từng thấy ai mặt dày như cô, dám chặn cả cửa nhà người ta!"
Lê đôi chân bị thương, tôi đứng dưới nắng suốt năm tiếng đồng hồ.
Khuôn mặt bị nắng th/iêu đến đỏ ửng, đôi môi khô khốc trắng bệch và nứt nẻ.
Quần áo trên người chưa bao giờ khô ráo, mồ hôi chảy vào vết thương rá/ch da khiến tôi đ/au nhói từng cơn.
Tôi li/ếm đôi môi khô khốc.
Trong trạng thái chao đảo, cuối cùng tôi cũng đợi được Lục Trầm.
Tôi dùng hết sức nắm ch/ặt cà vạt của anh, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Đoàn Tử đâu?"
Lục Trầm lại vô cùng thong dong: "Đoàn Tử đang ở rất ngoan bên cạnh bà nội của thằng bé."
Tôi gần như sụp đổ, dùng sức kéo cà vạt xuống, h/ận không thể siết ch*t anh, nửa đe dọa nửa c/ầu x/in: "Tôi thực sự c/ầu x/in anh hãy trả Đoàn Tử lại cho tôi, thằng bé thực sự không phải con của anh, nó là con của bạn thân tôi mà!"
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook