Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta vốn thích c/ứu người nơi phong trần.
Sau khi gia tộc họ Lan suy tàn, ta đã chuộc Lan Tự ra khỏi lầu xanh.
Thế nhưng, chàng ta cậy mình thanh cao, luôn đối đãi với ta bằng những lời lạnh nhạt.
Ngược lại, đối với đứa thứ muội trà xanh của ta, chàng lại vô cùng hòa nhã.
Thậm chí ngay cả khi ta và thứ muội tranh cãi, chàng chẳng hỏi nguyên do đã quát m/ắng ta:
"Nàng đẩy muội ấy làm chi? Cố Uyển tính tình ôn hòa, nào giống như nàng?"
Ta gi/ận quá liền rời phủ đi dạo cho khuây khỏa.
Bất chợt gặp một vị công tử áo trắng đang b/án mình ch/ôn cha.
Chàng có vẻ đẹp tựa tiên nhân, thanh mảnh và nhợt nhạt.
Tiếc thay lại là một kẻ ốm yếu, chẳng ai đoái hoài.
Khi ta m/ua chàng về nhà, chàng mềm yếu tựa vào vai ta:
"Ân nhân, từ nay về sau, Thầm Sương này là người của người."
Thế nhưng Lan Tự lại b/ắt n/ạt lúc chàng ốm yếu.
Ta gi/ận đến mức t/át Lan Tự một cái:
"Ngươi đẩy chàng ấy làm gì? Thầm Sương tâm tính thuần lương, sao có thể vu oan cho ngươi!"
"Ngươi đi đi, đến chỗ Cố Uyển ấy, nơi này không chứa chấp ngươi nữa!"
Sắc mặt Lan Tự tái nhợt: "Vì hắn mà nàng ném ta cho kẻ khác sao?"
01
Ta thích c/ứu người nơi phong trần.
Để chuộc Lan Tự ra khỏi lầu xanh, ta không tiếc vung tiền như rác.
Nhưng Lan Tự dung mạo thanh tuyệt, tính tình lại lạnh lùng kiêu ngạo.
Cực kỳ khó lấy lòng.
Ngày hôm nay, ta cất công sưu tầm những bức thủ bút danh gia mà chàng vốn yêu thích nhất để làm chàng vui lòng.
Vừa bước vào cổng viện, đã nghe thấy tiếng cười của thứ muội Cố Uyển.
Ít ngày trước, ta phát hiện trong phòng Lan Tự những bức thư mà chàng và Cố Uyển qua lại.
Lúc đó mới hay, một tháng sau khi ta chuộc Lan Tự về, hai người họ đã lén lút trở thành tri kỷ qua thư từ.
Cố Uyển dịu dàng lại có tài, tâm đầu ý hợp với Lan Tự.
Cách một tấm mành trúc, hai người dựa vào nhau rất gần.
Cố Uyển đang mân mê cây sáo ngọc mà Lan Tự không cho phép bất cứ ai đụng vào.
Lan Tự rủ mắt nhìn nàng ta.
Trong ánh mắt ấy, hiếm thấy sự dịu dàng đến lạ.
Ta ngẩn người hồi lâu.
Cuộn tranh trong tay bỗng chốc nặng tựa ngàn cân.
"Tỷ tỷ?"
Cố Uyển trông thấy ta, h/oảng s/ợ buông tay.
Cây sáo ngọc rơi xuống đất vỡ làm đôi.
Đó là di vật của mẫu thân Lan Tự.
Ta đã tìm ki/ếm rất lâu mới thấy.
Sợ chàng không nhận, ta còn phải nhờ người chuyển tay, mới khiến chàng chuộc lại được cây sáo này với giá cực rẻ.
Thứ quan trọng như vậy, lại bị Cố Uyển làm vỡ.
Ta tức gi/ận bước tới, đẩy mạnh nàng ta ra.
"Đồ ng/u ngốc! Ngươi nhìn xem ngươi đã làm cái gì!"
Ta đẩy không hề mạnh, nhưng Cố Uyển lại ngã xuống.
Nàng ta sợ sệt nhìn ta: "Xin lỗi tỷ tỷ, muội không cố ý, tại tỷ đột nhiên... muội bị dọa sợ."
Còn trách ta sao?
Ta gi/ận đến mức bốc hỏa.
Lan Tự lại ngăn ta lại.
Chàng nắm ch/ặt lấy cổ tay ta, ánh mắt lạnh lùng vô tình:
"Nàng đẩy muội ấy làm chi? Cố Uyển tính tình ôn hòa, nào giống như nàng?"
Toàn thân ta cứng đờ, cổ tay bị Lan Tự nắm đến đ/au nhói.
Nha hoàn Hồng Tụ không chịu nổi nữa.
Nàng không nhịn được nói: "Lan công tử, cây sáo ngọc này là tiểu thư nhà chúng ta đã tìm ki/ếm bấy lâu, còn phải cầm cả chiếc trâm phỉ thúy yêu thích nhất mới chuộc về được đấy!"
Tay Lan Tự khựng lại.
"Sao có thể? Rõ ràng là..."
Chàng nhìn cây sáo vỡ, rồi lại nhìn ta.
Trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Dường như cuối cùng đã hiểu ra.
Cây sáo ngọc của mẫu thân chàng sao có thể rơi vào tay một tiểu thương, lại còn b/án với giá chỉ năm lượng bạc.
Hóa ra là có người cố ý thành toàn.
Mà người đó, lại chính là ta.
Sắc mặt Lan Tự hơi cứng lại, bàn tay đang nắm ch/ặt tay ta nới lỏng ra.
"Nàng..."
Lời còn chưa dứt, Cố Uyển đã rơi lệ trước.
"Đều tại muội, xin lỗi tỷ tỷ!"
Nói xong liền che mặt chạy khỏi viện.
Lan Tự sững sờ, nhìn theo bóng lưng Cố Uyển rời đi, rồi lại nhìn ta một cái.
Đôi mày khẽ nhíu lại, cuối cùng vẫn buông tay, quay người đuổi theo.
Lại là như vậy.
Trong mắt chàng, việc ta chuộc thân, tìm sáo, hao tâm tổn trí lấy lòng chàng.
Đều chẳng bằng vài giọt nước mắt của Cố Uyển.
Ta đứng lại một mình tại chỗ.
Đột nhiên cảm thấy bản thân sao mà thừa thãi quá.
Nhà họ Cố là danh gia vọng tộc ở Kim Lăng.
Phụ thân ta làm quan tam phẩm, huynh trưởng làm việc trong quân đội.
Nương đã qu/a đ/ời sau khi hạ sinh ta.
Phụ thân và huynh trưởng thương ta, không nỡ gả ta đi, chỉ muốn chiêu hiền tế cho ta.
Lan Tự là người ta tự mình chọn làm phu quân.
Nguyên là hai ngày nữa sẽ định ngày lành.
Nhưng giờ đây, ta lại chẳng muốn định nữa.
02
Trong cơn gi/ận dữ, ta dẫn Hồng Tụ ra khỏi phủ đi dạo.
Phố đ/á xanh vừa dứt cơn mưa, ta dẫm lên mặt đường ướt át, bước đi không mục đích.
Đến cuối ngõ, bỗng nghe thấy một trận ồn ào.
"Là một kẻ ốm yếu."
"Dáng dấp thì được đấy, m/ua về không khéo vài ngày là đi đời nhà m/a rồi?"
Cuối ngõ vây quanh một đám người, ta chen vào đám đông, nhìn thấy dưới đất trải một chiếc chiếu cỏ.
Trên chiếu nằm một cái x/ác đắp vải trắng.
Bên cạnh quỳ một nam tử áo trắng, trên đầu gối đ/è một tờ giấy, viết dòng chữ "B/án mình ch/ôn cha".
Chàng cúi đầu quỳ lặng lẽ.
Ta chỉ nhìn thấy cái cổ trắng ngần thanh mảnh và đôi vai khẽ r/un r/ẩy của chàng.
Thỉnh thoảng lại ho vài tiếng, âm thanh nhẹ nhàng như sợ làm phiền người khác.
Người xung quanh chỉ trỏ, chàng nghe thấy cũng chẳng biện bạch.
Chỉ lẳng lặng rủ mắt xuống.
Như ngọn đèn sắp tắt trong gió.
Chẳng ai muốn m/ua chàng.
Lòng ta thắt lại.
Ta ngồi xổm xuống trước mặt chàng, khẽ hỏi: "Ngươi cần bao nhiêu bạc, một trăm lượng đủ không?"
Nghe vậy, chàng ngẩng đầu lên.
Ta ngẩn người một thoáng.
Thật là một khuôn mặt đẹp tựa tiên nhân.
Làn da trắng tựa sứ mỏng, môi nhạt như tuyết tan, mày tựa núi xa.
Cả người thanh mảnh như một đ/ốt trúc được nước mưa gột rửa.
Chàng nhìn ta, ngẩn người hồi lâu mới vội vàng lắc đầu.
"Không cần nhiều thế đâu, ba lượng bạc là được rồi, đa tạ cô nương."
Giọng chàng thấp bé, hơi khàn, như thể đã lâu không uống nước.
Người xung quanh bảo ta lỗ vốn.
M/ua một cái bình th/uốc về, chẳng biết vài ngày nữa có còn sống không.
Những lời đó càng nghe càng khó lọt tai.
Sắc mặt chàng cũng càng lúc càng tái nhợt.
"Cô nương, họ nói không sai, người như ta, e là sẽ liên lụy đến người."
Chàng nhìn ta, trong mắt chứa nụ cười, nhưng lại nhạt nhòa đến mức khiến người ta đ/au lòng.
Ta cắn răng, quay đầu trừng mắt nhìn những kẻ kia:
"Liên quan gì đến các người? Người của ta, ta tự khắc sẽ chăm sóc tử tế, bảo đảm sống thọ hơn bất cứ kẻ nào trong các người!"
Đám đông thấy ta ăn mặc sang trọng, không dám lên tiếng nữa, lủi thủi giải tán.
Người đang quỳ dưới đất ngẩn ngơ nhìn ta, hàng mi khẽ run lên, hốc mắt đỏ ửng.
Ta lại thấy xót xa, vươn tay đỡ chàng đứng dậy: "Đi theo ta về đi."
Có lẽ vì quỳ quá lâu, chàng không còn chút sức lực nào, thuận thế ngã vào lòng ta.
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 24
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook