Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vị sếp lạnh lùng của tôi bị mất trí nhớ rồi.
Ký ức của anh ấy dừng lại ở ba năm trước, khi tôi còn đang yêu đương qua mạng với em trai anh ấy.
Đẩy cửa phòng b/ệnh ra, tôi buột miệng gọi "chồng yêu".
Không ngờ lại nhận được lời răn đe lạnh lùng, nghiêm khắc từ người đàn ông ấy.
"Thư ký Giang, xin hãy tự trọng."
"Tôi không phải là đứa em trai ng/u ngốc, nực cười sẵn sàng làm cún con vì phụ nữ như cậu ta. Cô là em dâu, là nhân viên của tôi, xin hãy chú ý lễ nghĩa liêm sỉ. Có những người định sẵn không thể trở thành người yêu, cô cần chấp nhận sự thật đó."
Bố mẹ anh, cấp dưới của anh lần lượt ném những ánh mắt kỳ quặc về phía tôi.
Tôi cũng đơ người luôn.
Không phải.
Sao vẫn chưa có ai nói cho Phó Diễn biết nhỉ?
Lúc anh ấy nói câu này, máy đo nhịp tim kêu lên như sắp n/ổ tung đến nơi rồi.
Tôi và em trai anh ấy đã chia tay từ tám kiếp nào rồi, con của tôi và anh ấy thậm chí còn biết đi rồi.
Là anh ấy khiêu khích, là anh ấy cư/ớp người.
Lúc anh ấy làm "cún" không chỉ bò nhanh nhất, mà còn muốn cắn ch*t mấy con cún khác nữa!
01
Chồng tôi, Phó Diễn, bị mất trí nhớ rồi.
Bác sĩ nói là do gây mê quá liều khi xỏ khuyên lưỡi dẫn đến rối lo/ạn ký ức.
Khi cậu em chồng gọi điện đến, tôi vẫn đang ở nhà mong chờ món quà kỷ niệm ba năm mà Phó Diễn hứa, không biết là túi xách hàng hiệu hay trang sức đắt tiền đây.
Biết tin, tôi lập tức bắt taxi chạy đến b/ệnh viện.
Trời đất ơi.
Bất ngờ biến thành k/inh h/oàng!
Hôm qua tôi chỉ buột miệng nói người mẫu trên tạp chí xỏ khuyên lưỡi trông cũng thú vị, Phó Diễn bề ngoài tỏ ra bình thản, hôm sau đã rục rịch đòi đi xỏ cả một hàng.
Vội vàng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy người đàn ông sắc mặt tái nhợt đang được mọi người vây quanh trên giường b/ệnh.
Tôi lập tức rưng rưng nước mắt lao tới.
"Chồng yêu!"
"Đã bảo là không thích, không thích rồi mà, anh còn đi xỏ làm gì, anh làm em sợ ch*t khiếp đây này!"
Kết hôn ba năm, tôi từ một người nhút nhát, hiền lành ban đầu đã bị Phó Diễn chiều chuộng thành một con công nhỏ ồn ào, đỏng đảnh.
Trước đây mỗi khi tôi chủ động quan tâm như vậy.
Người đàn ông này chắc chắn sẽ nhiệt tình hôn tôi, dịu dàng lau khô nước mắt và nói vợ yêu đừng sợ, chồng không sao đâu.
Nhưng lúc này.
Đợi mãi, đợi mãi, chẳng những không đợi được nụ hôn, cũng chẳng đợi được lời giải thích nào.
Ngược lại, xung quanh yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Phát hiện người trước mắt vẫn luôn nhìn tôi với ánh mắt xa cách và nghi hoặc.
Phó Diễn nghiêng đầu, đường môi không chút cảm xúc, con ngươi đen láy.
"Thư ký Giang, cô đang làm gì vậy?"
Cách xưng hô xa lạ quá.
Tim tôi thắt lại một nhịp.
Em chồng Phó Tử Hàng lập tức kéo tôi sang một bên, biểu cảm phức tạp.
"Chị dâu... có chuyện này quên chưa nói với chị."
"Anh trai tôi bị di chứng do gây mê quá liều, ký ức hiện tại dừng lại ở ba năm trước. Lúc chị nhận nhầm người, tỏ tình nhầm người, anh ấy cứ tưởng hai người vẫn đang yêu nhau qua mạng đấy!"
?
Tôi mở to mắt, không thể tin nổi quay đầu lại.
Cùng lúc đó, tôi đã bị Phó Diễn nhẹ nhàng đẩy ra.
Anh bình thản nhìn tôi, rồi lại nhìn em trai mình, đầu ngón tay siết ch/ặt vào da th!t.
"Thư ký Giang, xin hãy tự trọng."
"Tôi không phải là đứa em trai ng/u ngốc, nực cười sẵn sàng làm cún con vì cô như cậu ta. Cô là em dâu, là nhân viên của tôi, xin hãy chú ý lễ nghĩa liêm sỉ. Có những người định sẵn không thể trở thành người yêu, cô cần chấp nhận sự thật đó."
Phó Diễn nói những lời này với giọng điệu bình thản, như thể tôi là một người qua đường không chút quan trọng.
Thế nhưng, chiếc máy đo nhịp tim bên cạnh lại kêu báo động đi/ên cuồ/ng.
"Nhịp tim quá nhanh, nhịp tim quá nhanh!"
Tôi: 0.O.
Mặt trời mọc đằng tây rồi.
Tôi không thể tin vào tai mình, người thích "chuyện ấy" vào ban ngày nhất như Phó Diễn mà lại đi giảng đạo lễ nghĩa liêm sỉ trước mặt tôi!
"Chồng... anh, anh nghiêm túc đấy à?"
"Anh không nhận ra em sao? Em là vợ anh, Giang Tiểu Mãn đây mà!"
Người vợ mà chính tay anh đã dụ dỗ về đấy!
"Thư ký Giang, cô kém tôi năm tuổi, tôi không phải là cầm thú."
"Em trai tôi mới là đối tượng yêu qua mạng của cô, tôi chỉ là giúp nó làm quân sư một thời gian thôi."
Người này cứ nói một câu, máy đo nhịp tim lại kêu o o báo động.
Trong căn phòng b/ệnh yên tĩnh, nghe thật đột ngột và khó xử.
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Cuối cùng, vẫn là anh không nhịn được nữa, mặt không cảm xúc tắt thiết bị đi.
Nhìn thẳng, gật đầu, vô cùng lịch sự nhắc lại lần nữa.
"Xin lỗi, chúng ta tuyệt đối không thể nào. Thư ký Giang, xin hãy từ bỏ ý định, tôi không có ý nghĩ dư thừa nào với bạn gái của em trai mình cả."
Lời vừa dứt.
Trong phòng b/ệnh càng thêm tĩnh mịch đến kỳ lạ.
Phó Tử Hàng phun thẳng ngụm trà ra ngoài, nhịn cười đến mức không đứng thẳng nổi.
Cái quái gì thế này?
Cậu ta là người rõ hơn ai hết, mối tình qua mạng với tôi đi đến bi kịch đều là do ông anh quân sư này làm phản.
Liên tục khiêu khích, liên tục cư/ớp người.
Đến tận bây giờ cậu ta vẫn nhớ như in cảnh tượng ông anh già cổ hủ, nghiêm túc của mình lén mặc giày da đế đỏ sành điệu, đeo kẹp sơ mi dưới gầm bàn để quyến rũ đối tượng yêu qua mạng của em trai mình, thật là chấn động.
Tính toán từng bước, mưu mô đã lâu, đúng là đồ đàn ông già gian xảo.
Sau khi đăng ký kết hôn còn sợ cậu em ruột này nhòm ngó, liền không chút chậm trễ đóng gói cậu ta ném ra nước ngoài!
Định sẵn không thể thành người yêu?
Không thích, không có ý nghĩ dư thừa?
Trong phòng b/ệnh, bố mẹ anh, cấp dưới của anh cũng nhìn nhau với ánh mắt kỳ lạ.
Ai cũng không dám nhắc đến điện thoại, trong nhóm gia đình, nhóm công ty.
Tin nhắn dỗ dành sai người mà Phó Diễn gửi cách đây nửa tiếng.
"Thích vợ yêu, thích vợ, thích ngoan ngoãn."
"Vợ yêu ơi, việc nhà làm xong rồi, tã của con cũng thay rồi, cơm hộp chồng làm nhớ ăn nhé, cái khuyên lưỡi vợ thích tan làm chồng đi xỏ ngay, lát nữa đến văn phòng thưởng cho cún con này một nụ hôn khích lệ được không?"
Phó Diễn trước khi mất trí nhớ đúng là một kẻ cuồ/ng vợ không hơn không kém!
Bên ngoài thì lạnh lùng, cao không thể với tới.
Thực tế ở nhà thì không dám nhìn, đúng là chiều chuộng đến mức không còn giới hạn!
Quân tử cái gì.
Đồ giả tạo!
Đúng là đồ giả tạo!
Nhưng để không kí/ch th/ích b/ệnh nhân thêm nữa.
Những người có mặt đều đồng lòng chọn cách im lặng. "Chậc."
"Anh, anh mất trí nhớ rồi, nếu không muốn quỳ sàn nhà thì tốt nhất nên cẩn trọng lời nói."
"Sếp, bớt nói vài câu đi, lát nữa sếp bà... à không... em dâu của ngài mà nổi gi/ận, ngài lại phải rơi nước mắt vì bị nh/ốt ngoài phòng ngủ đấy!"
Lẩm bẩm cái gì thế không biết?
Phó Diễn bây giờ không hiểu những lời này, trên gương mặt tuấn tú, lạnh lùng lộ vẻ hoang mang.
"Đúng rồi, sao tôi lại mất trí nhớ nhỉ?"
Anh cong ngón tay ấn vào giữa lông mày, tiện thể cúi đầu kiểm tra cơ thể.
"Tôi bị t/ai n/ạn xe, hay là gặp phải sự cố gì?"
"Tôi... có chỗ nào không ổn lắm, liệu có phải còn để lại nội thương không?"
Anh vừa nói vừa định kéo chiếc áo b/ệnh nhân sọc ra.
Tôi gi/ật mình.
Đột nhiên nghĩ đến thứ gì đó không nên thấy.
Đỏ mặt, tôi vô thức lao tới ngăn cản.
Thế nhưng, không kịp nữa rồi!
02
Ánh mắt Phó Diễn đầu tiên dừng lại trên ngựk mình.
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 1
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook