Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Khanh Từ
- Chương 1
Đó là năm thứ hai kể từ khi muội muội cùng cha khác mẹ được cha mẹ đón từ quê lên.
Trong phủ thường xuyên gặp phải thích khách.
Khiến lòng người trong phủ hoang mang lo sợ.
Đến giờ ngọ thiện, mọi người nhìn mâm cơm mà chẳng kẻ nào dám đặt đũa.
Lúc này, muội muội ra lệnh cho ta.
"Đích tỷ sao còn chưa chịu thử thức ăn, chẳng lẽ muốn nhìn chúng ta ch*t đói sao?"
Phu quân Tạ Trường Hoài cũng phụ họa theo.
"Đúng vậy, Khanh Từ, nàng mau thử hết tất cả các món đi."
Ta đặt đũa xuống.
"Vì sao lại bắt ta thử?"
Chàng nhíu mày, phàn nàn:
"Nàng là trưởng nữ trong nhà, không phải nàng thử thì chẳng lẽ để Uyển Như thử sao?"
Dứt lời.
Ta gắp một quả ớt, ngay trước mặt mọi người, nhét thẳng vào miệng Tạ Trường Hoài.
01
Khoảnh khắc vị cay lan tỏa trong miệng Tạ Trường Hoài, cả gương mặt chàng đỏ gay lên trông thấy.
Chàng hất văng đũa, hai tay bóp ch/ặt cổ họng, trong cổ phát ra tiếng khò khè, tựa như con cá bị ném lên bờ đang giãy giụa tuyệt vọng.
Ta lạnh lùng nhìn chàng.
Ta biết chàng bị dị ứng với ớt là từ bữa tiệc Trung thu năm ngoái, chàng lỡ ăn một miếng ớt xanh nhỏ mà lập tức khó thở, toàn thân nổi mẩn đỏ, nếu không phải ta kịp thời tìm lang trung, suýt chút nữa chàng đã mất mạng.
Giờ thì hay rồi, một quả ớt chỉ thiên nguyên vẹn, đủ để hànhz hạz chàng ra trò.
"Trường Hoài ca ca!"
Cố Uyển Như thét lên rồi đứng bật dậy, tà váy quét đổ bát canh trên bàn, nước canh nóng b/ắn tung tóe, chẳng ai còn tâm trí để ý đến cơm canh nữa.
Ả lao đến bên cạnh Tạ Trường Hoài, tay chân luống cuống vỗ lưng chàng, giọng điệu hoảng lo/ạn tột độ.
"Trường Hoài ca ca, huynh sao vậy? Huynh đừng làm muội sợ!"
Tạ Trường Hoài chỉ tay vào ta, đôi mắt đỏ ngầu như sắp rỉ m/áu, môi đã bắt đầu sưng vù, không nói nổi một câu hoàn chỉnh, chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ.
"Cay... cay quá... mau tìm..."
Cố Uyển Như vội đặt đũa xuống, quay đầu quát hạ nhân phía sau.
"Thanh Đại, đưa chén trà trên bàn cho ta, giải đ/ộc cho Trường Hoài ca ca!"
Cố Uyển Như luôn mang theo trà giải đ/ộc bên mình, nói rằng có thể giải bách đ/ộc thế gian, cũng chẳng biết có phải là khoác lác hay không.
Thanh Đại nhìn chén trà, bấu ch/ặt ngón tay, r/un r/ẩy nói.
"Nhị tiểu thư... trong này là..."
Ta nhíu mày, thúc giục theo.
"Còn ngẩn người làm gì? Mau đưa đây!"
Thanh Đại vội vàng quay người đi lấy.
Cố Uyển Như không kiềm chế được, trừng mắt nhìn ta đầy á/c ý.
"Tỷ tỷ! Tỷ không thấy Trường Hoài ca ca đang thế này sao? Tỷ còn đứng đó làm gì? Mau đi mời đại phu đi!"
Ta mỉm cười.
"Uyển Như muội muội chẳng phải là nữ y sao? Muội mau xem thử cho phu quân đi chứ?"
Sắc mặt ả tái mét.
Vị muội muội được đón từ quê lên này, nghe nói từng theo một lang trung lang thang học y vài năm, sau khi về phủ luôn tự xưng là "nữ y", cha mẹ cũng rất lấy làm tự hào về ả.
Thế nhưng trước mắt, với tình trạng của Tạ Trường Hoài, ngoài việc vỗ lưng thì ả chẳng làm được gì, chỉ biết đứng đó trố mắt nhìn, sai khiến chúng ta đi tìm đại phu.
Thanh Đại nhanh chóng bưng trà tới.
Chiếc bình gốm nhỏ hoa xanh, bên trong là chất lỏng màu xanh nhạt đặc quánh, ngửi thôi đã thấy xộc lên mũi.
02
Ta nhận lấy chén trà, nhanh chóng đưa cho Cố Uyển Như.
Đôi mắt Cố Uyển Như sáng rực, chẳng hề để ý bên trong không phải th/uốc giải mà là m/ù tạt, ả cư/ớp lấy bình gốm rồi dí sát vào miệng Tạ Trường Hoài, bóp ch/ặt cằm chàng, không chút lưu tình đổ xuống.
"Trường Hoài ca ca, mau uống đi, thứ này vừa giải cay vừa giải đ/ộc đó! Uống vào sẽ không khó chịu nữa."
Tạ Trường Hoài đang bị cay đến mức nước mắt giàn giụa, đâu còn phân biệt được gì nữa, há miệng uống một ngụm lớn.
Sau khi trà vào bụng một lát, chàng cảm thấy không ổn, vội dùng tay đẩy chén trà ra.
Cố Uyển Như thấy chàng không chịu uống, cũng nóng nảy theo.
"Trường Hoài ca ca uống cái này sẽ khỏi ngay, huynh tin muội đi!"
Nói rồi ả mạnh tay đổ hết chỗ m/ù tạt còn lại vào miệng chàng.
Nhìn cổ họng chàng không ngừng cử động, nước mắt tuôn rơi, ta che miệng lại, không để mình bật cười thành tiếng.
Giây tiếp theo, sau khi m/ù tạt trôi xuống cổ họng, cả người chàng cứng đờ.
Vị cay của m/ù tạt hoàn toàn khác với ớt, đó là sự kí/ch th/ích xộc thẳng lên tận óc, cả thất khiếu đều nồng nặc mùi m/ù tạt.
Tạ Trường Hoài ngửa mạnh ra sau, suýt chút nữa cả người lẫn ghế lật nhào.
Cả gương mặt từ đỏ gay chuyển sang tím tái, đôi môi sưng vù trông thấy, như hai chiếc xúc xích treo trên mặt, khóe miệng còn vương nước màu xanh, trông vô cùng thảm hại.
"Đây... đây là thứ gì! Sao càng lúc càng cay..." Chàng bóp ch/ặt cổ họng, miệng phun ra hơi nóng, cố hết sức mới thốt nên lời.
Cố Uyển Như cũng hoảng lo/ạn, quay sang nhìn ta chất vấn.
"Tỷ tỷ! Tỷ đưa thứ gì vậy? Tại sao Trường Hoài ca ca lại phản ứng như thế?"
Ta chậm rãi bước tới, cầm chiếc bình gốm hoa xanh kia lên xem.
"Đây là thứ ta bảo Thanh Đại pha sẵn để đặt trên bàn làm nước chấm, nước m/ù tạt. Ta cứ tưởng muội muội biết chứ, đang định cầm đi vứt, ai ngờ muội muội không nói không rằng đã lấy cho phu quân uống rồi..."
Sắc mặt Cố Uyển Như mất hết màu sắc, cả người đứng ngồi không yên.
Đôi môi Tạ Trường Hoài đã sưng vều lên, môi trên môi dưới không khép lại được, để lộ phần lợi sưng đỏ, giọng nói càng thêm ú ớ.
"Uyển Như... muội... muội cho ta uống cái gì vậy...?"
Cố Uyển Như sắp khóc đến nơi, vội vàng giải thích.
"Muội không biết mà! Muội cứ tưởng là th/uốc giải... Trường Hoài ca ca, huynh nghe muội giải thích..."
"Chắc chắn là tỷ tỷ cố tình hại huynh... huynh vốn chỉ muốn bắt tỷ ấy thử đ/ộc thôi mà... không ngờ tỷ ấy lại á/c đ/ộc đến mức muốn lấy mạng huynh."
Ta lập tức ngắt lời ả.
"Chẳng phải chính muội là người thúc giục cho phu quân uống sao? Giờ xảy ra chuyện lại đổ lỗi lên đầu Thanh Đại và ta, chúng ta thật sự là quá oan uổng rồi." Nói đoạn, ta tủi thân che mắt, giọng nghẹn ngào.
Tạ Trường Hoài đ/ập bàn đứng dậy, biểu cảm trên mặt vì sưng tấy mà vặn vẹo biến dạng.
"Nàng là một nữ y, đến thứ gì cũng không phân biệt được mà đã cho người ta uống? Nàng muốn hại ch*t ta sao?"
"Muội không có! Là tỷ tỷ..."
"Đủ rồi!" Tạ Trường Hoài ngắt lời ả, nhưng vì cử động mạnh làm đ/au đôi môi sưng vù nên chàng rên lên một tiếng, đưa tay che miệng, quay mặt đi chỗ khác đầy thảm hại.
03
Ta đứng một bên, nhìn hai kẻ này, một kẻ mặt sưng vù, một kẻ mắt đỏ hoe, trong lòng dâng lên một chút khoái cảm.
Mới đến đâu chứ, màn kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu thôi.
Cố Uyển Như là đứa con hoang mà cha lưu lạc bên ngoài.
Thuở nhỏ khi đi du ngoạn ở Dương Châu, không may bị lạc mất.
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook