Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 15:26
"Rồi cậu chạy đến tiệm tạp hóa m/ua đồ cho tớ, còn ở lại nhà vệ sinh đợi tớ chỉnh đốn lại trang phục."
Tống Gia Nghi siết ch/ặt cánh tay đang khoác lấy tôi, tựa đầu lên vai tôi.
"Từ ngày đó, tớ đã mặc định cậu là người bạn tốt nhất của tớ rồi."
"Chuyện cậu không muốn nói, tớ đương nhiên cũng sẽ không hỏi nữa."
"Ai mà chẳng có bí mật của riêng mình chứ."
Cô ấy vừa dứt lời, chiếc điện thoại trong túi bỗng reo lên.
Màn hình hiển thị chữ "Mẹ".
Tống Gia Nghi nhìn thoáng qua, không bắt máy mà tắt cuộc gọi đi ngay.
Tôi biết, cha mẹ cô ấy gần đây liên tục mâu thuẫn.
Có vài lần tan học, cô ấy thà đi đường vòng cùng tôi còn hơn là muốn về nhà sớm.
Cô ấy không truy hỏi bí mật của tôi.
Cho nên chuyện gia đình mà cô ấy không muốn nói, tôi cũng chưa từng ép hỏi.
Cô ấy khựng lại một chút, quay đầu nhìn tôi thật lòng: "Nhưng mà, hôm nay tớ thật sự phải cảm ơn cậu."
"Lúc Trần Dã dẫn người chặn ở cửa lớp, tớ sợ đến mức chân run bần bật. Nếu không có cậu đứng ra, tớ cũng chẳng biết phải làm sao, còn làm liên lụy bao nhiêu người trong lớp bị đá/nh bị m/ắng."
"Miên Miên, hôm nay cậu ngầu thật đấy."
Nghe những lời ấy, sự bực bội trong lòng tôi vì những lời đồn thổi bỗng chốc tan biến.
Tôi nhìn đôi mắt sáng long lanh của cô ấy, không nhịn được mà véo má cô ấy một cái: "Được rồi, đừng phát cho tớ tấm thẻ người tốt nữa, đi m/ua mì lạnh thôi, hôm nay cậu mời đấy."
"Tuân lệnh! Cho thêm hai cái xúc xích nhé!"
Tống Gia Nghi lập tức khôi phục bản tính hoạt bát, kéo tôi chạy về phía quầy ăn vặt.
02
Gần mười giờ tối, tôi dắt xe đạp về đến nhà.
Nhà tôi không nằm trong khu chung cư cao cấp.
Nhà tôi chỉ là một tiệm sửa xe bình thường bên đường.
Trước cửa dựng một tấm biển đèn hộp đã ngả vàng, bên trên viết bốn chữ lớn "Tranh Vinh Sửa Xe".
Cửa cuốn kéo xuống một nửa.
Tôi cúi người chui vào, mùi dầu máy và cao su nồng nặc ập vào mũi.
Bố tôi, ông Trình Tranh, vẫn đang mặc bộ đồ bảo hộ dính đầy dầu mỡ, nằm trên ván trượt, chui xuống gầm một chiếc xe việt dã để sửa khung gầm.
Tiếng kim loại va chạm vang vọng trong xưởng sửa chữa trống trải.
Mẹ tôi, bà Kiều Mạn, đang ngồi ở quầy lễ tân gần cửa tính toán sổ sách.
Bàn tính và máy tính đều bị bà đẩy sang một bên, bà đang cầm một chiếc bút bi, gạch xóa trên cuốn sổ cái dày cộp.
Bà mặc một chiếc áo phông đen hết sức bình thường, nhưng dưới ánh đèn, hình xăm cực kỳ bắt mắt trên cánh tay trái của bà lại chẳng thể nào che giấu được.
Đó là một cánh tay hoa văn phức tạp đan xen giữa hoa mẫu đơn và lưỡi d/ao, kéo dài từ bả vai đến tận cổ tay. Tuy màu sắc đã phai nhạt theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên một vẻ gai góc, hoang dã.
Thời trẻ, người trong khu này gặp bà đều phải cung kính gọi một tiếng "chị Mạn".
Nghe nói năm mười bảy tuổi, vì cô em gái nhỏ bị đám l/ưu ma/nh trường bên b/ắt n/ạt, bà chẳng nói chẳng rằng, dẫn theo mấy cô bạn, tay cầm ống thép xông thẳng vào tiệm bi-a đó.
Bà một mình lật đổ cả bàn bi-a, chỉ thẳng vào tên cầm đầu bắt đối phương phải nhận lỗi.
Khi đó bà phóng khoáng, tà/n nh/ẫn, giống như một ngọn lửa hoang không bao giờ tắt.
Còn bố tôi, ông Trình Tranh, năm xưa cũng là một tay giang hồ thứ thiệt không hề kém cạnh.
Ông bỏ học từ năm mười lăm tuổi, bôn ba trên đường phố quanh năm.
Thời trẻ xốc nổi nhất, ông cho rằng nắm đ/ấm có thể giải quyết mọi vấn đề trên đời.
Những vết s/ẹo và vết bầm tím trên cánh tay, sau lưng ông chồng chất lên nhau, đó là "địa vị giang hồ" mà ông đã dùng cả tính mạng để giành lấy năm xưa.
Lần đầu tiên hai người họ gặp nhau khá là kịch tính.
Hôm đó mẹ tôi vừa đá/nh nhau xong, đang lái chiếc mô tô độ của mình phóng như bay trên đường vành đai, kết quả cán phải mảnh thủy tinh, xe ngã nhào xuống mương, lốp xe n/ổ tung, đầu gối trầy xước m/áu chảy ròng ròng.
Bố tôi khi đó cũng thích đua xe, tình cờ đi ngang qua.
Ông dừng xe, chẳng hỏi bà là ai, trực tiếp lấy hộp dụng cụ từ cốp sau ra, ngồi xổm bên lề đường lặng lẽ giúp bà sửa khung gầm và lốp xe.
Sửa xe xong, bố tôi lau vết dầu trên tay, đưa cho bà một miếng băng cá nhân, chỉ nói một câu: "Xe không phải lái kiểu đó, mạng cũng không phải thứ để đùa kiểu đó."
Thế rồi, hai con người từng lăn lộn trên đường phố, trong xươ/ng tủy đều toát ra sự gai góc ấy, đã kỳ diệu đến với nhau.
Sau đó thì có tôi.
Nghe nói ngày tôi chào đời, bố tôi khóc như một đứa trẻ bị đò/n bên ngoài phòng sinh, còn mẹ tôi nhìn tôi trong tã Iót, xoa xoa hình xăm trên cổ tay mình rất lâu.
Khoảnh khắc đó, họ như chợt hiểu ra, mình không thể sống chỉ vì một hơi thở hay cái gọi là thể diện nữa, họ phải mở đường cho một sinh linh bé nhỏ.
Vì trước đây hay tự mày mò xe máy nên bố tôi biết chút kỹ thuật sửa chữa, thế là ông cắn răng, chạy vạy khắp nơi để mở tiệm sửa xe này.
Ban đầu kỹ thuật chưa tốt, ông cứ đêm khuya lại một mình tháo tung động cơ ra nghiên c/ứu, cúi đầu làm vừa lòng khách hàng.
Sửa nhiều rồi, kỹ thuật cũng từ đó mà tôi luyện nên.
Còn mẹ tôi cũng hoàn toàn cất chiếc mô tô yêu quý đi, ngồi ở quầy lễ tân chịu trách nhiệm quản lý sổ sách, nhập linh kiện, giao tiếp với đủ loại khách hàng thập cẩm.
Họ không xóa đi hình xăm trên người, không cố ý phủ nhận quá khứ, bởi đó là con đường họ đã đi qua.
Chỉ là kể từ đó, cặp đôi từng khiến cả con phố phải dè chừng này, không bao giờ dùng nắm đ/ấm để giải quyết bất kỳ vấn đề nào nữa.
Tôi cất xe đạp, ôm cặp sách vào lòng.
Mẹ thấy hôm nay tôi lạ thường, dừng bút, chỉ ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm quét qua mặt tôi.
"Sao thế? Mặt dài thượt ra thế kia."
Tôi chột dạ, vô thức siết ch/ặt quai cặp, ánh mắt lảng tránh: "Không có gì ạ, chắc tại hôm nay bài tập nhiều quá, mệt thôi."
Bà "bộp" một tiếng đóng sổ lại, khoanh tay trước ngựk, nhìn tôi với nụ cười nửa miệng: "Trình Miên, từ ba tuổi đến giờ, hễ con nói dối là con lại xoắn quai cặp. Đừng giở trò đó với mẹ, nói đi, ở trường gây ra chuyện gì rồi?"
Tôi cắn môi, đang do dự xem có nên thú nhận không, thì một tiếng động cơ mô tô gầm rú đinh tai nhức óc bất ngờ truyền đến từ phía con phố ngoài cửa.
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook