Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Chanh Xanh
- Chương 2
Cậu ta tiện tay lăn quả bóng rổ vào góc tường, ánh mắt lướt qua mặt bàn.
Rồi dừng lại.
Quay đầu sang, ánh mắt rơi trên khuôn mặt tôi.
"Cậu đụng vào đồ của tôi à?"
06
"Không... không hề! Ai, ai thèm đụng vào đồ của cậu."
Tôi cứng miệng chối cãi, nhưng vành tai đã bắt đầu nóng ran.
Cậu ta nhìn tôi đầy thâm trầm, ánh mắt từ từ dời từ mặt tôi sang bên cạnh tay tôi.
Cuốn sổ tay chép kín tên tôi cứ thế nằm chình ình ở góc bàn, bìa ngoài còn mở toang tên cậu ta ra.
...Không khí như đông cứng lại.
Cậu ta không hỏi thêm gì nữa, chỉ cầm cuốn sổ trên bàn tôi lên, bỏ vào cặp, tiếng khóa kéo "xoẹt" một tiếng vang lên.
Động tác không nhanh không chậm, nhưng mỗi một tiếng lại gõ chính x/ác vào dây th/ần ki/nh của tôi.
Sau đó cậu ta đứng dậy, lấy áo khoác trên lưng ghế, không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.
Tôi vẫn đứng ch/ôn chân tại chỗ.
Tuyết Điền ghé lại gần: "Vừa rồi... cậu ta có thấy không?"
"Nói nhảm! Mắt cậu ta đâu có m/ù!"
"Thế thì cậu tiêu đời rồi."
Tôi há miệng, nhưng ngàn lời muốn nói cứ nghẹn ở cổ họng không sao thốt ra được.
Đêm đó về nhà, tôi càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng không ngủ được.
Tôi trở mình vớ lấy điện thoại gọi cho Tuyết Điền, b/ắn liên thanh như pháo n/ổ từ đầu đến cuối:
"Chắc chắn là cậu ta thấy mình học hành chăm chỉ quá, sợ mình đe dọa đến vị trí nhất khối của cậu ta nên mới giở mấy trò tà đạo này."
"Cậu ta chính là gh/en tị với thiên phú hơn người của mình!"
"Bảo sao học kỳ này mình cố gắng hết sức mà vẫn thấy lực bất tòng tâm, cứ cảm giác có một bàn tay vô hình ngầm cản trở mình, hôm nay thì hiểu hết rồi!"
"Cậu ta đang yểm bùa mình! Viết tên chính là nguyền rủa! Trên TV toàn diễn như thế!"
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, truyền đến tiếng ngáp dài của Tuyết Điền.
"À... ừm... thế cậu định làm gì? Cũng yểm lại cậu ta một cái?"
Tôi sững người: "...Yểm kiểu gì?"
"Cậu ta viết thì cậu cũng viết đi. Cậu viết nhiều hơn, dày đặc hơn cậu ta, xem ai nguyền rủa ai trước."
"Có lý!"
Cúp điện thoại, tôi lấy một cuốn sổ tay hoàn toàn mới từ giá sách, lật trang đầu tiên, trịnh trọng viết xuống ba chữ.
Kha, Trạm, Nhiên.
07
Kỳ nghỉ hè lớp 11 là bước ngoặt của lớp 12.
Trong thư viện điều hòa mát lạnh, tiếng ve ngoài cửa sổ bám ch/ặt vào mặt kính, vo ve chui vào tai người ta.
Ngày nào tôi cũng đúng giờ bắt xe buýt đến, chiếm đúng vị trí cạnh cửa sổ đó, cày đề đến mỏi nhừ tay thì lại lật sổ tay ra, viết tên Kha Trạm Nhiên vào mấy trang cuối.
Từng nét từng nét, như đang nạp năng lượng cho một ngày dài.
Sắp đến giờ đóng cửa, trong thư viện chỉ còn lác đác vài người.
Có ai đó đi ngang qua bàn tôi, dây cặp quẹt vào mép bàn, sách vở và sổ tay rơi loảng xoảng xuống đất.
"Xin lỗi cậu."
Tôi và cậu ta cùng ngồi xuống nhặt, cậu ta đứng lên trước tôi một bước.
"Linh Mông?!"
Giọng nói rơi xuống từ trên đầu, như một cây kim khẽ đ/âm vào màng nhĩ.
Tôi ngẩng đầu lên, gương mặt đối diện với đôi mắt màu hổ phách của cậu ta.
Kha Trạm Nhiên.
"Sao cậu lại ở đây?"
Khóe môi cậu ta nhếch lên: "Cậu ở đây thì tôi không được ở đây à?"
Nói rồi cậu ta tiện tay lật cuốn sổ tay của tôi ra.
"Đừng--"
Đã không kịp nữa rồi.
Cậu ta cứ thế cúi đầu, lật từng trang từng trang một, lông mày từ giãn ra rồi dần nhíu lại.
Đèn trần thư viện đổ một bóng nhỏ dưới hàng mi cậu ta.
"Cái đó... chuyện tên tuổi này, cậu nghe mình ngụy biện, không phải... cậu nghe mình giải thích."
Cậu ta không nói gì, khép cuốn sổ lại đặt về bàn.
Sau đó cúi người xuống, hai tay chống lên mép bàn phía sau tôi, cả người áp sát lại.
Đầu mũi cậu ta cách mũi tôi chỉ 5 cm.
Điều hòa thư viện bỗng chốc không đủ mát nữa, hơi thở nóng bỏng đặc trưng của thiếu niên cứ thế phả vào má tôi, mùi vị của mùa hè, khô ráo, mang theo chút hơi mồ hôi.
"Khi viết tên tôi," cậu ta rũ mắt liếc nhìn bìa sổ, rồi lại ngước lên nhìn tôi, "sao dùng lực dữ vậy?"
"Mình..."
Tôi há miệng, lưỡi như thắt nút.
Cậu ta khẽ cười một tiếng, hơi thở phát ra từ cổ họng, mỏng manh, ngứa ngáy.
"Thảo nào, ngày nào cũng lén nhìn tôi."
"Mình không có..." Tôi chột dạ.
"Linh Mông."
"Hửm?"
"Cậu cũng thích tôi, đúng không?"
08
Điều hòa thư viện thổi vù vù vào gáy tôi, nhưng cả mặt tôi nóng như bị đặt lên lửa nướng.
Câu nói đó của Kha Trạm Nhiên như một viên sỏi nhỏ ném xuống hồ, gợn sóng từng vòng từng vòng trong đầu tôi.
Cậu ta ở quá gần, gần đến mức mùi kẹo bạc hà trong hơi thở cậu ta cứ lẩn khuất chui vào khoang mũi tôi.
"Mình... mình mới không thích cậu!"
Tôi gi/ật mình lùi lại, lưng đ/ập "bộp" một tiếng vào mép bàn phía sau, đ/au đến mức hít ngược khí lạnh.
Cậu ta cười một tiếng, đứng thẳng người lùi lại nửa bước, nghiêng đầu nhìn tôi hai giây.
Khóe miệng cong lên, nhưng đáy mắt lại có thứ gì đó khác đang trầm xuống.
"Giả vờ."
Nói xong cậu ta vắt cặp lên vai rồi đi thẳng...
Cửa phòng tự học thư viện khép lại sau lưng cậu ta, "cạch" một tiếng.
Tôi sững sờ ngồi tại chỗ, cuốn sổ tay mở ra trên bàn, những chữ "Kha Trạm Nhiên" xiêu vẹo đầy trang, giống như một hàng dấu chân nhỏ chột dạ.
Trong tia chớp, một ý nghĩ xẹt qua n/ão tôi.
Những cái tên trên cuốn sổ đen...
Những chữ Linh Mông mà cậu ta viết...
Không phải nguyền rủa?
Là... cậu ta thích mình?!
Tôi "bộp" một tiếng khép sổ lại, lửa ch/áy lan đến tận vành tai.
Tiêu đời rồi.
09
Ngày hôm sau tôi vẫn đến thư viện, m/a xui q/uỷ khiến thế nào lại ngồi về chỗ cũ.
Bên tay trái ngồi một nam sinh mặc áo phông xanh, tôi liếc nhìn một cái, không quen.
Vừa cúi đầu làm bài, bên cạnh truyền đến tiếng cặp sách rơi nặng nề xuống mặt bàn.
Kha Trạm Nhiên đứng cạnh người đó, cúi người xuống, giọng rất lạnh: "Chỗ này nhường cho tôi được không?"
Nam sinh ngẩng đầu: "Hả?"
Cậu ta không nói nhảm, màn hình điện thoại sáng lên, mã thanh toán dí thẳng vào mặt đối phương: "Cậu đổi chỗ khác đi, vé chỗ ngồi này tôi m/ua."
"Thư viện không cần m/ua vé..."
"Tôi biết."
Ngón tay cậu ta gõ nhẹ lên mép bàn: "Nhưng tôi muốn ngồi cạnh bạn gái tôi."
Tôi gi/ật mình ngẩng đầu.
Kha Trạm Nhiên đang nói nhảm cái gì thế?!
"Ai là bạn gái cậu!"
Tôi nắm ch/ặt lấy cánh tay nam sinh kia: "Đừng nghe cậu ta nói bậy, mình với cậu ta không có qu/an h/ệ gì cả!"
Nam sinh nhìn tôi, lại nhìn cậu ta, mặt đầy ngơ ngác.
Kha Trạm Nhiên không ngước mắt, nghiêng mặt, giọng hạ thấp chỉ đủ mình tôi nghe thấy: "Cậu thừa nhận là đi, tôi sẽ nói cho cậu biết tại sao bài toán phụ kỳ cuối kỳ trước lại bị trừ tám điểm."
Tôi nghẹn lời: "...Cậu xem bài thi của tôi à?"
"Đi ngang qua liếc một cái." Cậu ta dừng lại, "Chỉ một cái thôi."
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 1
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook