Bồ Công Anh

Bồ Công Anh

Chương 6

07/08/2026 13:00

Tôi đút cho anh uống nước, rồi hỏi:

"Anh còn nơi nào khác để đi không?"

Chu Diệc Khả lắc đầu.

"Vậy thời gian này anh cứ ở lại nhà chúng tôi đi."

"Những chuyện giữa em và anh trước đây, em đều kể với Sâm Lãng rồi."

Chu Diệc Khả sững người, thần sắc có chút phức tạp.

"Cậu ấy, không để tâm sao?"

Quý Sâm Lãng tất nhiên là từng để tâm.

Dù sao tôi cũng từng thân mật khăng khít với một người đàn ông khác như vậy.

Nếu không phải vì chuyện xảy ra lúc đó.

Có lẽ sau này đã không có anh ấy.

Nhưng suy cho cùng, đó đều là chuyện quá khứ rồi.

"Chỉ h/ận là mình đến không đủ sớm."

Quý Sâm Lãng buồn bực.

Ngược lại lại khiến tôi bật cười.

Tôi nói anh ấy là người đến sau nhưng lại chiếm được vị trí quan trọng nhất.

Là thanh mai trúc mã cũng không địch lại người đến sau.

Phải dỗ dành mãi, mới khiến Quý Sâm Lãng vui vẻ trở lại.

Ngày hôm sau, Quý Sâm Lãng và Chu Diệc Khả đã nói chuyện riêng với nhau rất lâu.

Sau đó, anh cùng tôi lái xe đón Chu Diệc Khả về nhà.

10

Không biết Quý Sâm Lãng và Chu Diệc Khả đã nói chuyện gì với nhau.

Tóm lại mối qu/an h/ệ của hai người này đột nhiên trở nên hòa hợp hơn rất nhiều.

Chu Diệc Khả cũng không còn như trước, cứ vô cớ chặn đường hay nhìn chằm chằm vào tôi nữa.

Anh dành phần lớn thời gian để lặng lẽ nấu ăn trong bếp.

Chu Diệc Khả nấu ăn rất cừ.

Từ nhỏ anh đã nấu rất ngon.

Lớn lên lại còn ra nước ngoài tu nghiệp về ẩm thực.

Những món ăn anh làm ra ngon đến mức không thể tả.

Chỉ có điều, món ăn anh làm, bản thân anh lại chẳng có mấy khẩu vị để ăn.

Phần lớn thời gian, anh chỉ nhìn tôi và Quý Sâm Lãng ăn.

Nhìn tôi và Quý Sâm Lãng ăn một cách ngon lành.

Đối với Chu Diệc Khả mà nói, có lẽ đó là một sự an ủi.

Nhưng dù sao anh cũng là một b/ệnh nhân.

Không thể cứ để anh làm việc nhà mãi được.

Tôi cố ý tìm một thời gian rảnh để hỏi Chu Diệc Khả.

"Anh còn việc gì muốn làm không?"

Tôi cố gắng hỏi một cách không quá trực diện.

Chu Diệc Khả lại hiểu ngay ý tôi.

Anh lặng lẽ nhìn tôi một lúc, lắc đầu, rồi ngay sau đó lại gật đầu nói: "Chụp ảnh."

"Ý anh là sao?"

Tôi hỏi một cách khô khốc.

Chu Diệc Khả khẽ cười nói: "Ảnh tốt nghiệp."

"Trước đây chúng ta đã hứa rồi, lúc em tốt nghiệp, anh sẽ đi cùng em chụp ảnh tốt nghiệp."

"Tiếc là, anh đã thất hứa."

Tôi sững người, há miệng, một lúc lâu không nói nên lời.

Thực ra không phải Chu Diệc Khả thất hứa.

Hôm đó anh đã đến.

Anh ôm hoa, đứng ngoài đám đông.

Tôi nhìn thấy, nhưng không gọi anh.

Lúc đó Chu Diệc Khả cũng giống như bây giờ, lặng lẽ nhìn tôi rất lâu.

Cho đến khi tôi quay đầu lại lần nữa, mới phát hiện anh đã không còn bóng dáng.

Chỉ còn bó hoa đó, nằm trơ trọi trên mặt đất.

Lúc đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Diệc Khả đã rất căng thẳng.

Tôi trút hết mọi vấn đề khiến gia đình mình tan vỡ lên đầu anh.

Tôi h/ận anh.

H/ận anh giả tạo.

H/ận anh cái gì cũng biết nhưng lại chẳng nói gì.

H/ận mẹ anh phá nát gia đình tôi, h/ận bố anh đã khiến bố tôi qu/a đ/ời.

Tôi từng đá/nh anh, m/ắng anh.

Lần tà/n nh/ẫn nhất, tôi hỏi anh có thể cùng tôi nhảy xuống biển ch*t đi không.

Có lẽ cũng vì lần đó, Chu Diệc Khả đã bị tôi làm cho h/oảng s/ợ.

Anh dường như cuối cùng cũng hiểu rằng, mỗi giây phút anh xuất hiện trước mặt tôi đều đang kí/ch th/ích dây th/ần ki/nh của tôi.

Thế là anh đi.

Anh tách mình ra khỏi mối qu/an h/ệ méo mó, biến dị này, một mình ra nước ngoài.

Những lời hứa hẹn ngày trước, sớm đã theo sự ra đi của anh mà ch/ôn vùi dưới lòng đất.

Cho đến hôm nay, lại vì sự xuất hiện của anh mà nhìn thấy ánh mặt trời một lần nữa.

"Không đi chụp ảnh tốt nghiệp cùng em được, cũng coi như là một nuối tiếc nhỉ?"

Chu Diệc Khả mỉm cười với tôi.

Sống mũi tôi cay cay, nghẹn ngào đáp:

"Chuyện này có là gì đâu, ngày mai chúng ta đi chụp là được chứ gì."

Nói là làm.

Ngày hôm sau vừa hay là thứ Bảy.

Tôi đưa Quý Sâm Lãng và Chu Diệc Khả đi chụp ảnh.

Ba chúng tôi chụp vài kiểu xong, Quý Sâm Lãng nhận được điện thoại nên ra ngoài.

Nhiếp ảnh gia hỏi: "Hai người có muốn chụp riêng vài tấm không?"

"Được."

Tôi không có ý kiến gì.

Theo sự hướng dẫn của nhiếp ảnh gia.

Tôi và Chu Diệc Khả đứng cạnh nhau.

Có lẽ vì đối mặt với ống kính, cử động cơ thể của Chu Diệc Khả hơi cứng nhắc, dường như ngay cả cười cũng không biết cười thế nào nữa.

Nhiếp ảnh gia thấy buồn cười, tự tay đến giúp.

Đẩy Chu Diệc Khả về phía tôi, kéo gần khoảng cách giữa chúng tôi rồi mới quay lại trước ống kính.

Chụp được hai tấm, anh ta lại lên tiếng:

"Này, anh chàng đẹp trai đặt tay lên vai cô gái đi nào."

Rõ ràng tôi đang đứng ngay cạnh anh.

Nhưng lúc này Chu Diệc Khả đột nhiên không dám.

Anh không dám chạm vào tôi, cũng không dám nhìn tôi.

Cho đến khi trên vai mình đột nhiên có thêm một bàn tay.

Chu Diệc Khả mới bừng tỉnh, ngẩn ngơ quay đầu nhìn tôi.

Tôi đứng ngay bên cạnh anh, tay đặt lên vai anh, mỉm cười với nhiếp ảnh gia nói:

"Cứ chụp như thế này đi."

Nhiếp ảnh gia không có ý kiến gì.

Tách một cái, anh ta đã chụp lại cho chúng tôi bức ảnh này.

Thực ra bức ảnh này không hoàn hảo.

Tôi cười không đẹp lắm, Chu Diệc Khả thậm chí chỉ lộ một góc mặt.

Nhưng Chu Diệc Khả lại rất thích bức ảnh này.

Anh thích đến mức…

Thậm chí còn nhờ Quý Sâm Lãng ch/ôn bức ảnh này cùng anh trong m/ộ.

11

Ngày an táng Chu Diệc Khả, là một ngày nắng rực rỡ.

Bố mẹ anh đã mất từ lâu, cũng chẳng có người thân bạn bè nào thân thiết.

Đến cuối cùng, người tiễn đưa anh chỉ có tôi và Quý Sâm Lãng.

Anh đã m/ua sẵn m/ộ phần từ trước.

Lại còn chia tiền tiết kiệm của mình làm hai phần.

Một phần đem đi quyên góp, một phần muốn dành cho tôi và Quý Sâm Lãng.

Sau khi anh ch*t, mới có luật sư đến nói với chúng tôi về di chúc và phân chia di sản của Chu Diệc Khả.

Tôi không nhận những thứ anh để lại.

Anh dường như cũng đã đoán trước được điều đó.

Luật sư của Chu Diệc Khả còn đưa cho tôi một lá thư.

Nội dung trong thư rất ngắn, chỉ có một dòng chữ.

Phía trên viết:

"Em giống như một cây bồ công anh."

Sau này tôi mới biết.

Đây là một câu tỏ tình.

Câu hoàn chỉnh là:

"Anh lén chạm vào em một cái, nhưng không ngờ em lại như bồ công anh tan tác, từ đó về sau, khắp nơi đều là hình bóng của em."

Mà ngôn ngữ loài hoa của bồ công anh là "tình yêu không thể dừng lại" và "sự tự do".

- Hết -

Danh sách chương

3 chương
07/08/2026 13:00
0
07/08/2026 13:00
0
07/08/2026 13:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu