Bồ Công Anh

Bồ Công Anh

Chương 1

07/08/2026 12:59

Vừa chuyển vào nhà mới được một thời gian ngắn, chồng tôi đột nhiên bảo:

"Dù sao phòng ngủ phụ cũng không có ai ở, hay là mình cho thuê đi?"

"Để giảm bớt áp lực trả n/ợ ngân hàng?"

Tôi tất nhiên không có ý kiến gì.

Chỉ là tôi không ngờ tới.

Người thuê nhà mới mà Quý Sâm Lãng tìm được.

Tôi không những quen, mà còn rất thân.

Bởi vì, anh ấy là mối tình đầu của tôi.

01

Tôi không ngờ tới.

Ngày gặp lại Chu Diệc Khả lại là trong khung cảnh này.

Đẩy cửa bước vào nhà, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy đang mặc tạp dề đứng trong bếp nhà mình, khi anh ngước mắt nhìn về phía tôi.

N/ão tôi như bị chập mạch trong giây lát.

Trong cơn mơ màng, tôi cứ ngỡ mình đã quay lại mười năm trước.

Quay lại buổi chiều muộn oi bức thời trung học ấy.

Chu Diệc Khả tan học sớm.

Đến nhà tôi nấu cơm cho tôi.

Anh vẫn mặc bộ đồng phục rộng thùng thình đó.

Tóc hơi dài, khi cúi đầu rửa rau sẽ che khuất đôi mắt.

Nghe thấy tiếng tôi mở cửa, anh sẽ theo bản năng mà ngẩng đầu nhìn tôi.

Sau đó anh nhướng mày, lười biếng lên tiếng nói với tôi: "Về rồi à."

"Lại đây rửa rau đi."

Cũng giống như bây giờ.

Tôi nhìn rõ Chu Diệc Khả sững sờ trong giây lát.

Đôi môi anh hơi mấp máy, dường như định nói gì đó.

Trái tim tôi cũng vô thức thắt lại.

Không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng.

Thế nhưng, một giọng nói khác vang lên bên cạnh đã kéo mạnh tôi trở về thực tại.

"Vợ à, em về rồi."

Quý Sâm Lãng bước tới, giúp tôi lấy chiếc túi trên vai xuống rồi treo lên chỗ bên cạnh.

"Sao cứ đứng ngẩn người ra đó, vào nhà đi chứ."

Anh nhìn theo hướng mắt tôi về phía Chu Diệc Khả, rồi chợt vỗ mạnh vào trán:

"À đúng rồi, anh ấy chính là người mà anh nói với em hồi chiều, người thuê phòng ngủ phụ của chúng ta nửa năm đấy."

"Anh nói cho em biết, anh ấy nấu ăn cực đỉnh luôn, còn là bếp trưởng của nhà hàng Michelin đấy."

"Anh vừa nếm thử món anh ấy nấu, thực sự là tuyệt cú mèo, lát nữa em nhất định phải thử!"

"Ở ngoài kia em có bỏ ra mấy trăm tệ cũng chưa chắc đã ăn được món ngon thế này đâu."

Quý Sâm Lãng cứ lải nhải bên tai tôi không ngừng.

Chu Diệc Khả cũng lau tay, bước về phía tôi.

Tôi không ngờ rằng, lần gặp lại sau nhiều năm chia tay với Chu Diệc Khả lại là trong tình cảnh này.

Khi đầu óc tôi vẫn còn là một mớ hỗn độn, đang không biết phải làm sao.

Chu Diệc Khả đưa tay về phía tôi, mỉm cười nói:

"Chào em, anh tên là Chu Diệc Khả."

"Chu trong chủ nhật, Diệc trong Lưu Diệc Phi, Khả trong Coca."

"Nếu em thấy khó nhớ, có thể gọi biệt danh của anh, Chu Coca."

Sau khi anh nói xong câu này, Quý Sâm Lãng là người cười đầu tiên.

"Chu Coca sao?"

"Biệt danh này ai đặt cho cậu thế, nghe đáng yêu thật đấy."

Chu Diệc Khả cụp mắt xuống, khẽ cười đáp:

"Là một người bạn cũ của tôi đặt."

Quý Sâm Lãng và Chu Diệc Khả đều đang cười.

Tôi không cười.

Bởi vì tôi chính là người bạn mà Chu Diệc Khả nhắc tới.

02

Khi ngồi vào bàn ăn.

Chu Diệc Khả ngồi đối diện với vợ chồng chúng tôi.

Trên bàn ăn có một đĩa tôm hấp.

Anh rất tự nhiên pha một chén nước tương thêm giấm và ớt rồi đặt trước mặt tôi.

Lại hỏi Quý Sâm Lãng: "Cậu có cần nước tương không?"

"Cho tôi một phần nước tương."

Quý Sâm Lãng lập tức bày tỏ là cần.

Thế là Chu Diệc Khả cũng rót cho anh ta một chén nước tương.

Quý Sâm Lãng là một người rất chậm tiêu.

Anh ta bận ăn uống ngon lành.

Hoàn toàn không nhận ra sự thân thuộc mà Chu Diệc Khả dành cho tôi.

Ngay cả khi tôi ăn được nửa chừng, đặt đũa xuống, còn chưa kịp đưa tay ra thì đã có một tờ giấy được đưa đến trước mặt tôi.

Tôi nhìn theo bàn tay đưa giấy lên trên, bắt gặp gương mặt bình thản của Chu Diệc Khả.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau.

Tôi theo phản xạ có điều kiện mà dời ánh mắt đi.

Không nhận tờ khăn giấy anh đưa tới.

Mà là tránh né anh.

Tự mình đưa tay rút một tờ.

Tay Chu Diệc Khả khựng lại.

Ngay sau đó anh cụp mắt xuống, thu tờ giấy đó lại.

Quý Sâm Lãng bận ăn uống, đến đầu cũng chẳng ngẩng lên.

Hoàn toàn không nhận ra những con sóng ngầm đang cuộn trào giữa tôi và Chu Diệc Khả.

Anh vừa ăn vừa nhiệt tình mời gọi tôi:

"Vợ à, ăn đi chứ."

"Em không thấy món th!t kho tàu này cực ngon sao?"

"Đây đúng là món th!t kho tàu ngon nhất mà anh từng ăn, không có món nào sánh bằng!"

Quý Sâm Lãng vừa nói vừa đứng dậy gắp cho tôi mấy miếng th!t kho.

Tôi nhìn miếng th!t trong bát, im lặng một lúc.

Chẳng có tâm trạng ăn.

Đành gắp hết vào bát Quý Sâm Lãng.

Quý Sâm Lãng ngẩng đầu khỏi bát, nhìn tôi đầy khó hiểu:

"Vợ à, em không ăn à?"

"Không có khẩu vị."

Tôi cụp mắt đáp một câu.

Giây tiếp theo, hai con tôm đã bóc vỏ từ hai phía rơi vào bát tôi.

Một con là Quý Sâm Lãng bóc.

Con còn lại là của Chu Diệc Khả đang ngồi đối diện tôi.

"Ơ?" Quý Sâm Lãng dường như cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường.

Anh ngạc nhiên nhìn Chu Diệc Khả, biểu cảm trên mặt có chút vi diệu.

Nhịp thở của tôi không hiểu sao lại khựng lại.

Nhưng lại nghe thấy Quý Sâm Lãng vô tư nói:

"Cậu bóc tôm nhanh thật đấy, trước đây từng luyện qua à?"

"Tốc độ chẳng kém gì tôi cả."

Cái hơi thở vừa nãy tôi còn đang nín lại, bỗng chốc lại xì hơi.

Tôi thật ngốc.

Vậy mà lại tưởng Quý Sâm Lãng có thể nhận ra chút manh mối nào đó.

Đúng là ngốc hết chỗ nói.

03

Bữa cơm khiến tôi ngồi đứng không yên.

Ăn xong, tôi lập tức kéo Quý Sâm Lãng vào phòng ngủ.

Khóa cửa lại, câu đầu tiên tôi nói là:

"Lát nữa anh ra ngoài bảo với anh ta, phòng ngủ phụ của chúng ta không cho thuê nữa."

Tôi thực sự không muốn gặp lại Chu Diệc Khả nữa.

Đặc biệt là trong tình cảnh tôi đã kết hôn rồi mà còn sống chung dưới một mái nhà với anh ấy.

Hiện tại và quá khứ của tôi đều sống chung với tôi.

Thế này là có ý gì?

Dù nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc.

Huống hồ, lúc trước tôi và Chu Diệc Khả không phải chia tay trong hòa bình.

Khi đó chúng tôi cãi nhau khá dữ dội.

Tôi còn t/át anh một cái.

Bảo anh tốt nhất là cút càng xa càng tốt.

Vừa khóc vừa nói với anh rằng.

Sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Nếu không tôi gặp một lần sẽ đá/nh một lần.

Giờ nghĩ lại, tự dưng thấy hơi x/ấu hổ.

Tôi lấy lại tinh thần, ấn ấn thái dương đang hơi đ/au nhức rồi nói:

"Anh bảo anh ta lát nữa dọn đồ đạc rồi đi ngay đi."

Tôi thực sự không muốn chạm mặt Chu Diệc Khả nữa.

"Tại sao chứ?"

Quý Sâm Lãng vẫn chưa hiểu chuyện gì:

"Bảo bối, em không thích anh ấy à?"

Tôi sững người, hơi không biết phải mở lời với Quý Sâm Lãng thế nào.

Về những quá khứ giữa tôi và Chu Diệc Khả.

Danh sách chương

3 chương
31/07/2026 17:50
0
31/07/2026 17:50
0
07/08/2026 12:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu