Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Quý Ngọc Lâm vội vàng quỳ xuống trước giường: "Mẫu thân, nàng ấy không thể đi."
"Ngươi nói cái gì?"
Bà mẹ chồng tức gi/ận đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
"Nàng ấy đi rồi, ai sẽ đóng giả Nhu nhi?" Quý Ngọc Lâm ngẩng đầu lên, "Mẫu thân muốn cả kinh thành biết chuyện Hầu phủ thiên kim mất tích, thanh danh tan nát, còn con thì tìm một kẻ giả mạo để lừa gạt sao? Mẫu thân, nếu Ngự sử biết được, chắc chắn sẽ dâng sớ hạch tội con, đến lúc đó con có thể sẽ không kế thừa được tước vị nữa!"
Bà mẹ chồng á khẩu.
Quý Ngọc Lâm nói tiếp: "Chỉ có cách giữ nàng ta lại trong phủ, duy trì hiện trạng, rồi tìm cách sớm ngày tìm ra Nhu nhi."
Bà mẹ chồng mấp máy môi hồi lâu, mới nặn ra được một câu: "Vậy thì ngươi cũng không được... không được phép cùng nàng ta..."
"Mẫu thân yên tâm, con tự có chừng mực." Quý Ngọc Lâm nói, "Đợi tìm được Nhu nhi, con tự nhiên sẽ xử lý nàng ta."
Bà mẹ chồng nhìn chằm chằm vào hắn hồi lâu, cuối cùng nhắm mắt lại, mệt mỏi phất tay.
Quý Ngọc Lâm thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy hành lễ: "Con cáo lui."
Ta nhíu mày.
Bà mẹ chồng dễ bị thuyết phục đến vậy sao?
Miệng thì kêu xót con gái, kết quả con trai làm ra chuyện trái luân thường đạo lý, bà ta lại giơ cao đá/nh khẽ.
Quý Ngọc Lâm bước ra cửa, đụng phải ta, sắc mặt lập tức lạnh xuống: "Ngươi tới làm gì?"
Ta cười cười: "Mẹ chồng ngất xỉu, làm con dâu đương nhiên phải đến xem một cái."
Quý Ngọc Lâm m/ắng: "Tạ Vân Phi, nếu không phải ngươi cứ làm ầm ĩ mọi chuyện lên, thì làm gì đến nông nỗi này?"
Ánh mắt ta lạnh lẽo, giáng một cái t/át vào mặt hắn.
Bốp!
Tiếng t/át vang giòn giã.
Quý Ngọc Lâm gi/ận dữ: "Ngươi dám đá/nh ta?"
Ta vung tay tặng thêm một cái t/át nữa: "Có gì mà không dám?"
Quý Ngọc Lâm túm lấy tay ta, gương mặt vặn vẹo: "Tạ Vân Phi, đừng tưởng ta không dám động thủ!"
"Ngươi đá/nh đi!"
Ta chẳng hề sợ hãi, ngẩng cao đầu lớn tiếng m/ắng nhiếc.
"Quý Ngọc Lâm, ngươi vô sỉ đến cùng cực!"
"Ngươi đẩy ta ra đỡ ngựa, hại ta trọng thương hôn mê, bản thân lại cùng người đàn bà khác làm chuyện đồi bại ngay cạnh ta, nếu không phải ta tỉnh lại bắt gặp, còn chẳng biết bị các ngươi lừa đến bao giờ!"
"Giờ ngươi lại còn đổ ngược lại cho ta, thật gh/ê t/ởm!"
"Loại cặn bã như ngươi, ai cũng muốn gi*t!"
Ta m/ắng bằng những lời lẽ thậm tệ nhất, Quý Ngọc Lâm gầm lên: "Người đâu! Đưa Thế tử phu nhân xuống canh giữ nghiêm ngặt, không được phép bước chân ra khỏi viện nửa bước!"
Đám bà tử vạm vỡ lập tức chạy tới, vặn lấy cánh tay ta.
Ta cười lạnh: "Ngươi muốn giam lỏng ta?"
Hắn sa sầm mặt mũi phất tay áo: "Đưa đi!"
Ta bị nh/ốt trong viện, cửa viện có thêm hai mụ bà to x/ác canh giữ, ngoài nha hoàn đưa cơm, không ai được phép ra vào.
Chiều hôm đó, Quý Niệm Nhu, à không, Văn Phương đến viện của ta.
Ả thay một bộ váy lụa mới tinh, trên đầu cài trâm vàng, trông còn lộng lẫy hơn cả ta - chính thất Thế tử phu nhân, chỉ tiếc là mặt vẫn còn hơi sưng.
"Tẩu tẩu hôm nay sắc mặt khá hơn rồi nhỉ? Đây là cháo yến sào, mang đến cho tẩu tẩu bồi bổ thân thể."
Nha hoàn phía sau ả bưng khay, cung kính đặt lên bàn.
Ta chẳng buồn liếc nhìn bát cháo, thản nhiên nói: "Không cần phiền phức."
"Tẩu tẩu chê sao?" Ả khẽ thở dài, "Đây là Ngọc Lâm đặc biệt dặn dò, nói tẩu tẩu bị thương nặng chưa lành, phải dưỡng cho tốt."
Ả miệng cứ "Ngọc Lâm, Ngọc Lâm", gọi nghe thân thiết tự nhiên như thể ả mới là nữ chủ nhân của Hầu phủ này.
Ta không tiếp lời, ngồi trên sập nhắm mắt dưỡng thần, lặng lẽ vận chân khí điều tức.
Văn Phương thấy ta không phản ứng, bưng bát yến sào đưa đến trước mặt ta.
"Nói ra thì đều tại muội, hôm đó nếu không phải Ngọc Lâm c/ứu muội, cũng sẽ không đẩy tẩu tẩu ra ngoài."
"Ngọc Lâm trong lòng nhớ thương muội, nên đã bỏ bê tẩu tẩu... Văn Phương trong lòng thật sự thấy áy náy."
Ta mở mắt ra, cầm lấy bát yến sào.
Đổ sạch toàn bộ bát yến sào lên đầu ả.
Nước cháo chảy dọc theo mái tóc xuống.
Văn Phương sững sờ một thoáng, rồi thét lên: "Ngươi, ngươi tạt ta?"
Ta lạnh lùng nói: "Cút!"
Ánh mắt Văn Phương đầy h/ận th/ù, vội vã rời đi.
07
Cửa đóng lại, căn phòng trở nên yên tĩnh trở lại.
Sắp rồi.
Chỉ vài ngày nữa, vết thương của ta sẽ hồi phục được bảy phần.
Đến lúc đó...
Nghỉ ngơi vài ngày, Văn Phương nghiễm nhiên trở thành nữ chủ nhân mới của Hầu phủ.
Trước đây ả đã được sủng ái, nay lại càng như mặt trời giữa trưa.
Thỉnh thoảng, ả lại đến viện của ta, cố ý nhắc đến chuyện Quý Ngọc Lâm m/ua cho ả trâm ngọc, đ/á quý, chuỗi hạt.
Hoặc là làm cho ả y phục mới, lại đưa ả đi tham dự yến tiệc nào đó.
Nói xong liền nhìn sắc mặt ta, chờ đợi phản ứng của ta.
Đáng tiếc, sự khoe khoang của ả chẳng thể làm lòng ta gợn sóng.
Ta chỉ muốn sớm ngày hòa ly, rời thật xa đôi nam nữ cặn bã này.
Cơ thể đã hồi phục, ta đề nghị muốn gặp mẹ chồng.
Mấy ngày nay ta rất ngoan ngoãn, Quý Ngọc Lâm chắc hẳn nghĩ ta đã chịu khuất phục nên đã bãi bỏ lệnh cấm túc.
Ta ăn mặc chỉnh tề, đi thẳng đến chủ viện.
Mẹ chồng đang dùng bữa sáng, thấy ta bước vào, lông mày lập tức nhíu lại: "Ngươi đến làm gì?"
Ta hành lễ, đi thẳng vào vấn đề: "Mẹ chồng, con dâu có một việc muốn c/ầu x/in. Khi con gả vào Hầu phủ, nhà mẹ đẻ có hồi môn không ít của cải, nay con muốn lấy lại số hồi môn này để tự mình bảo quản. Ngoài ra, số bạc mà nhà họ Tạ gửi cho Hầu phủ lúc trước, cũng hy vọng Hầu phủ có thể trả lại."
Mẹ chồng đặt đũa xuống: "Ngươi nói cái gì?"
"Con nói, con muốn lấy lại hồi môn của mình, và cũng muốn Hầu phủ hoàn lại tiền của nhà họ Tạ."
Mẹ chồng cười lạnh: "Tạ Vân Phi, ngươi không phải là bị đi/ên rồi chứ? Hồi môn là thứ ngươi mang vào Hầu phủ, đương nhiên thuộc quyền quản lý của Hầu phủ. Còn về số bạc kia, đó là do nhà họ Tạ các ngươi tự nguyện dâng tặng, làm gì có đạo lý trả lại?"
"Hồi môn là tài sản riêng của con, theo luật pháp phải do con tự quyết định. Còn về số bạc kia, đó là cha mẹ vì muốn con gái được sống tốt trong Hầu phủ nên mới đặc biệt gửi cho Hầu phủ. Vì Hầu phủ không muốn đối đãi tử tế với con dâu này, vậy thì con cũng không cần phải giữ thể diện này nữa."
"Láo xược!" Mẹ chồng đ/ập bàn đứng dậy, "Ngươi là con gái nhà buôn, có thể gả vào Hầu phủ đã là phúc phận lớn bằng trời, còn dám mặc cả với ta sao?"
"Mẫu thân nói rất đúng!"
Giọng Quý Ngọc Lâm vang lên từ ngoài cửa.
Hắn bước sải chân qua ngưỡng cửa, theo sau là Văn Phương.
Trong mắt đầy vẻ chán gh/ét:
"Tạ Vân Phi, ngươi đừng có không biết điều. Hồi môn là của Hầu phủ, bạc cũng là nhà họ Tạ tự nguyện dâng cho Hầu phủ, làm gì có đạo lý lấy lại?"
"Nếu không phải vì số hồi môn đó, một kẻ đầy mùi tiền đồng như ngươi, có thể bước chân vào cửa Hầu phủ sao? Nói thẳng ra, số hồi môn đó chính là phí giao dịch để nhà họ Tạ các ngươi bám víu vào nhà quyền quý, mọi người đều hiểu rõ, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
Chương 12
Chương 11
Chương 21
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook