Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tuế Tuế An Lan
- Chương 7
“Dù sao ngươi cũng có bị thương tích gì đâu, chẳng qua là đi Lương Châu dạo một vòng thôi mà, nhường cho tỷ tỷ ngươi thì đã sao? Từ nhỏ đến lớn tỷ tỷ ngươi nhường ngươi bao nhiêu lần, coi như là báo đáp đi.”
Tỷ tỷ nhếch môi cười khẩy:
“Muội muội, ta xưa nay không tranh không đoạt, mượn quân công của muội, ta sẽ giúp muội tìm một nhà tử tế.”
Nhìn bộ dạng đó của tỷ tỷ, tay ta ngứa ngáy.
Một phút không chú ý, chát, cho tỷ ta một cái t/át.
“Hai kẻ ng/u xuẩn các người! Không biết bây giờ Hoa tướng quân và mọi người đã vào cung rồi sao? Nếu thực sự muốn quân công của ta thì làm công phu ở đây làm gì? Đừng tưởng quân công là thứ ta muốn nhường là nhường được nhé?”
“Dù cha có ở trong triều thì sao? Tỷ tỷ luôn ở kinh thành, bệ hạ đâu có ngốc.”
“Hơn nữa, thay vì thèm khát quân công của ta, chi bằng nghĩ cách làm sao để cha thăng quan đi. Bản thân ông ấy không ra gì khiến con gái bị con rể đá/nh, nếu chức quan của ông ấy lớn hơn phu quân tỷ, liệu phu quân tỷ có dám đá/nh không?”
“Còn tỷ nữa, ngoài việc khóc lóc ỉ ôi, tranh tới tranh lui thì còn biết làm gì? Lúc trước tên nhị công tử này chẳng phải tự tỷ vác mặt đi xin xỏ sao? Giờ lại còn bày đặt b/án thảm cái gì?”
Nương và tỷ tỷ bị ta dọa cho sợ hãi, nhất thời không phản ứng gì.
“Ta khuyên tỷ một câu, tranh đoạt đồ của người khác chỉ khiến bản thân thêm nh/ục nh/ã. Tỷ đã muốn thoát khỏi hiện trạng thì phải bắt đầu từ chính mình, chứ đừng mãi nhìn chằm chằm vào đồ của người khác.”
“Nương, con đến phủ là để nói với người một tiếng. Người và cha đều thích kiểu con gái như tỷ tỷ, không có vấn đề gì cả. Vì vậy, chỉ có rời xa hai người, con mới có thể làm chính mình.”
Khi rời phủ, những dòng bình luận tạm biệt ta:
【An Lan, chúng ta cũng phải đi rồi! Rất vui được nhìn thấy ngươi từ một pháo hôi dần trở nên mạnh mẽ như ngày hôm nay.】
【Từ ngươi ta học được rất nhiều, ước mơ thuở nhỏ giờ ta cũng nhớ lại rồi, có lẽ ta cũng có thể thực hiện cho chính mình!】
【Chúc ngươi và Tiêu Tầm bình an hạnh phúc.】
Ta vẫy tay với họ.
Đa tạ.
Là họ đã cho ta cơ hội để thay đổi.
12
Khi Tiêu Tầm trở về, thanh thế vô cùng lớn.
Những rương thưởng ban được thái giám xướng lên đến khản cả giọng.
“Hoa tướng quân đã xin cho nàng một chức vị, sau này ở Lương Châu, nàng cũng có thân phận rồi.”
Hắn vùi đầu vào đống ban thưởng, tìm cho ta một đôi khuyên tai Đông Châu.
Một bộ trang sức bằng vàng ròng.
Đẹp và sáng hơn nhiều so với bộ tỷ tỷ đeo khi đến khoe khoang.
“An Lan, nàng cũng có.”
Ta bật cười.
Đưa tay nắm lấy những ngón tay ấm áp của hắn, rồi đan mười ngón tay vào nhau.
Ánh mắt hắn tràn đầy ý cười.
Đợi khi trong viện chỉ còn lại hai người chúng ta, hắn lại nghiêm túc trở lại.
Bế ta ngồi lên ghế:
“Lúc trước ta vào Lâm phủ là vì bệ hạ muốn ta nằm vùng, tìm bằng chứng cha nàng m/ua quan b/án tước.”
“Vậy sao chàng không tiếp tục nằm vùng?”
“Muốn cưới nàng thì không thể cứ mãi sống trong bóng tối.”
Lòng ta mềm nhũn.
Cũng không biết hắn làm cách nào để bệ hạ chịu mở miệng phái hắn đến Lương Châu.
Nghĩ cũng biết chắc chắn không hề dễ dàng.
Hắn bóp nhẹ mặt ta.
“Trọng điểm là cái này.”
Hắn lấy ra một phong mật thư.
“Ta vẫn chưa giao cho bệ hạ. Nàng bây giờ là người dưới trướng Hoa tướng quân, là tướng lĩnh Lương Châu, dù ông ấy có xảy ra chuyện gì cũng không liên lụy đến nàng.”
“Vì vậy, ta muốn để nàng quyết định.”
Ta mân mê phong thư trong tay, lòng ngổn ngang.
“Chàng xử lý đi.”
“Dù thế nào cũng được, dù sao bây giờ ta cũng chẳng còn qu/an h/ệ gì với họ nữa rồi.”
Nhắc đến đây, ta chợt nhớ ra một chuyện.
“Chàng có biết không? Hoa tướng quân thực ra không phải họ Hoa đâu! Bà ấy chỉ vì ngưỡng m/ộ Hoa Mộc Lan nên mới đổi họ thôi. Còn nói gì mà, dù sao cũng không được ghi vào gia phả gốc của bà ấy, ghi vào gia phả họ Hoa cũng tốt.”
“Thật tiêu sái làm sao.”
Tiêu Tầm nhướn mày:
“Vậy nàng muốn đổi họ à?”
“Cũng được mà.”
Ta hứng thú hẳn lên.
“Chàng nói họ gì thì tốt?”
“Sao cũng được, theo ý nàng.”
“Tại sao chàng không cho ta họ Tiêu?”
Hắn nhéo mũi ta:
“Nàng ngưỡng m/ộ ta à?”
Ta nghĩ nghĩ, lắc đầu.
Hắn bực mình, đ/è ta xuống giường, nhanh như chớp cởi phăng quần áo của mình.
Lộ ra cơ bắp đầy sức mạnh:
“Đêm nay để nàng ngưỡng m/ộ ta cho thỏa.”
……
Bình luận nói không sai.
Thực sự rất đầy.
Hơn nữa còn khiến người ta ngất đi.
Chỉ là không ai nói cho ta biết, ngất đi rồi tỉnh lại vẫn phải tiếp tục sao!
……
Ta và Tiêu Tầm thành hôn xong liền trở về Lương Châu.
Tiêu Tầm không dâng mật thư cho bệ hạ mà dùng nó u/y hi*p cha ta phải cáo lão hồi hương.
“Sau này đừng đến gây rắc rối cho An Lan, nếu không dù ông có cáo lão hồi hương, phong thư này vẫn có hiệu lực.”
Cha và nương lủi thủi rời đi.
Tỷ tỷ ngày đó khóc rất đ/au lòng.
Vì tỷ ấy biết, chỗ dựa duy nhất của mình đã mất rồi.
Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ta chứ?
Ta sắp đi Lương Châu rồi.
Nơi đó mới giống nhà của ta hơn.
Ta cưỡi trên lưng ngựa, cùng Tiêu Tầm cất cao tiếng hát:
“Trời có đường quanh co, người có tâm q/uỷ quyệt……”
Chương 12
Chương 11
Chương 21
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook