Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Xương Ưng
- Chương 2
Nhưng rốt cuộc họ muốn c/ắt bỏ miếng th!t nào trên người ta?
Ta không biết.
Nhưng cái t/át này đã khiến ta hiểu rõ.
Ta không phải đang trốn chạy một ván cờ.
Ta đang tìm xem, rốt cuộc bản thân mình đáng giá bao nhiêu.
02
Nến đỏ trong khuê phòng ch/áy lách tách, y hệt như kiếp trước.
Ta ngồi trước bàn trang điểm, móc miếng ngọc bội ra từ trong cổ áo.
Ngọc trắng mỡ dê, hình chim ưng, dưới ánh nến tỏa ra thứ ánh sáng ôn nhu.
Giờ này kiếp trước, nghĩa phụ đẩy cửa bước vào, đích thân tháo nó xuống, nói: “Vật tà của phương Bắc, tân nương đeo không cát tường, nghĩa phụ giữ giúp con.”
Ta ngoan ngoãn đồng ý. Sau đó ta chẳng bao giờ nhìn thấy nó nữa.
Đầu ngón tay mân mê vân chìm trên cánh chim ưng, ta bỗng phát hiện—miếng ngọc này nặng hơn ngọc thông thường, mặt sau dường như có vết ghép cực mảnh, như thể giấu một lớp ngăn nào đó.
“Cô nương.” Thiết Hoa khẽ ho ngoài cửa, “Có người tới.”
Cửa được đẩy ra, mang theo một làn hương thơm.
Không phải nghĩa phụ. Là Tri Nhu.
Nàng mặc áo gấm màu vàng ngỗng, châu ngọc vây quanh, phía sau theo hai bà vú. Ánh mắt đầu tiên rơi vào miếng ngọc trong tay ta, rồi mới cười nói: “Tỷ tỷ sao vẫn chưa thử hỉ phục?”
“Thử ngay đây.”
“Cha bảo muội tới lấy một thứ,” nàng ngồi xuống trước bàn trang điểm của ta, đầu ngón tay nghịch hộp phấn son, giọng điệu tùy ý như đang bàn về thời tiết, “Miếng ngọc trên cổ tỷ, vật của phương Bắc, ngày mai bái đường xung khắc với Tứ hoàng tử thì không hay. Cha bảo muội giữ giúp tỷ, đợi ngày lại mặt sẽ trả lại cho tỷ.”
Lời nói giống hệt kiếp trước. Ngay cả mấy chữ “đợi ngày lại mặt sẽ trả lại cho tỷ” cũng không sai một chữ.
Ta cúi đầu, ngón tay siết ch/ặt miếng ngọc. Nó nóng rực trong lòng bàn tay, như một hòn than ch/áy đỏ.
“Được.”
Ta xoay người, giả vờ vấp phải hỉ phục, khuỷu tay “vô tình” đụng đổ hộp phấn son trên bàn. Đỏ đỏ hồng hồng đổ đầy mặt bàn, Tri Nhu cau mày ngả người ra sau, tầm mắt rời đi một thoáng.
Chỉ một thoáng này thôi.
Ta luồn miếng ngọc thật vào túi ẩn trong tay áo, từ ngăn kéo móc ra một chiếc cúc ngọc cũ—thứ đồ chơi nghĩa phụ ban cho năm ngoái, hình dáng tương tự nhưng trọng lượng nhẹ hơn nhiều.
“Cho muội.” Ta đưa qua, rủ mắt, giọng điệu sợ sệt.
Tri Nhu nhận lấy, đầu ngón tay mân mê trên cánh chim ưng vài cái, bỗng ngước mắt: “Miếng ngọc này của tỷ, hình như nhẹ hơn trước thì phải?”
Tim ta hẫng một nhịp, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
“Chắc là đeo lâu ngày nên bị mòn.” Ta cúi đầu.
Tri Nhu nhìn chằm chằm ta rất lâu. Ánh mắt đó không giống một cô gái mười sáu tuổi, mà giống một con rắn thè lưỡi.
Nàng đứng dậy đi ra cửa, bỗng ngoái đầu: “Ngày mai tỷ xuất giá, muội không tiễn tỷ đâu. Muội phải thử lễ phục Thái tử phi. Cha nói… hôm đó người đông mắt tạp, bảo muội ít đi lại với tỷ.”
Cửa khép lại.
Trong phòng tĩnh mịch đ/áng s/ợ.
Chân ta nhũn ra, ngồi lại xuống ghế, sau lưng đầy mồ hôi lạnh. Ngón tay móc miếng ngọc thật từ trong tay áo ra, ngọc trắng mỡ dê đã được thân nhiệt của ta làm ấm, các góc cạnh cấn vào lòng bàn tay, đ/au, nhưng khiến ta tỉnh táo.
Tại sao họ lại vội vã lấy nó đi?
Kiếp trước nghĩa phụ đích thân tới, kiếp này phái Tri Nhu tới. Miếng ngọc này rốt cuộc là thứ gì?
Ta nhắm mắt, bỗng nhớ lại một hình ảnh mơ hồ—
M/áu. Đâu đâu cũng là m/áu. Cha nằm trên giường, giáp trụ vẫn chưa cởi, trên ngựk cắm một mũi tên g/ãy. Ông gọi ta tới bên giường, tay run dữ dội, nhưng vẫn siết ch/ặt miếng ngọc này, đeo lên cổ ta.
“Vi nhi… đeo lấy… đừng tháo…”
M/áu của ông nhỏ lên miếng ngọc, ấm nóng, như thể nó đang sống vậy.
“Cha, đây là gì?”
Đôi môi ông mấp máy, hơi thở thoi thóp: “Đây là… xươ/ng của con…”
Lời chưa nói hết. Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, rất gấp.
Cha đột ngột đẩy ta vào sau bình phong, dùng chút sức lực cuối cùng hét lên: “Trốn kỹ! Đừng ra ngoài! Cho dù thấy gì, cũng đừng ra ngoài!”
Sau đó nghĩa phụ bước vào.
Đó là lần cuối cùng ta gặp cha. Khi ta bước ra, cha đã nhắm mắt, trong tay vẫn siết ch/ặt nửa miếng hổ phù chưa kịp đưa đi. Nghĩa phụ đứng bên giường, dùng khăn lau tay, quay đầu nhìn thấy ta, cười từ ái: “Tri Vi, từ nay về sau nghĩa phụ nuôi con.”
Ta siết ch/ặt miếng ngọc, đ/ốt ngón tay trắng bệch.
Hóa ra trước lúc lâm chung, thứ cha liều ch*t đưa cho ta không phải di ngôn, mà là miếng ngọc này.
Nghĩa phụ nuôi ta mười năm, dung túng ta cưỡi ngựa b/ắn cung, dung túng ta tưởng rằng mình là đứa con gái được cưng chiều nhất nhà họ Thẩm… chính là đợi đến ngày ta xuất giá, cam tâm tình nguyện giao ra thứ cha để lại.
Nhưng cái chữ cha chưa nói hết, rốt cuộc là chữ gì?
Ta chỉ biết, họ càng muốn, ta càng không thể đưa.
Ta buộc lại miếng ngọc vào cổ, giấu kỹ sát tim.
Ngoài cửa sổ bỗng truyền đến một tiếng động cực khẽ.
Không phải tiếng gió. Giống như tiếng… cánh của thứ gì đó?
Ta đẩy cửa sổ, bầu trời đêm đen kịt, chẳng có gì cả.
Nhưng miếng ngọc trên cổ bỗng trĩu xuống. Như thể có thứ gì đó ở bên trong, vừa lật mình.
03
Kiệu hoa lắc lư, bên ngoài chiêng trống vang trời.
Kiếp trước cũng là cảnh náo nhiệt này. Ta vén rèm nhìn tr/ộm, cười rất ngọt ngào.
Tám ngàn Vũ Lâm vệ đứng thẳng tắp, bách tính hoan hô, lụa đỏ ngập trời. Trong mắt ta chỉ có Tiêu Hành trên bậc thềm, căn bản không nhìn về phía cuối con phố dài.
Kiếp này… ta đã thấy.
Miếng ngọc trên cổ từ sáng sớm đã nóng dữ dội.
Không phải ấm nóng, mà là th/iêu đ/ốt, như thể có người đ/ốt lửa bên trong. Sau tiếng vỗ cánh đêm qua, nó như thể… đã sống lại.
Nhưng tại sao lại cứ phải là hôm nay?
Ta khoác hỉ phục, ngồi lên kiệu hoa, nó lại bốc ch/áy.
Cha, thứ người để lại cho con, rốt cuộc là thứ gì?
Rèm kiệu là gấm đỏ thẫm dày cộm, ta vén một góc, gió cuốn theo bụi tuyết tràn vào. Bên ngoài vẫn náo nhiệt, chiêng trống gõ vang trời, kẹo hỉ rắc trên mặt tuyết, lũ trẻ đuổi theo tranh giành.
Giáp trụ của Vũ Lâm vệ đỏ chói mắt, mọi thứ đều khớp hoàn hảo với hình ảnh trong ký ức.
Nhưng ánh mắt ta vượt qua đám đông, vượt qua Tiêu Hành, vượt qua gương mặt đầy nụ cười của nghĩa phụ.
Nhìn về phía cuối phố dài.
Ở đó, một mảng đen kịt.
Ba ngàn Hắc Kỵ, lặng lẽ dừng trong tuyết.
Không hề động đậy. Ngay cả đuôi ngựa cũng không lắc một cái.
Tuyết lớn rơi trên bộ giáp đen kịt, chớp mắt đã kết thành sương giá.
Trên vai giáp của mỗi kỵ binh, đều đậu một con chim ưng đen tuyền.
Không kêu, chỉ thỉnh thoảng xoay đôi đồng tử màu nâu vàng, lạnh lùng quét nhìn khắp thành đầy lụa đỏ và chiêng trống.
Chỉ một ánh nhìn này, ngựa của Vũ Lâm vệ bắt đầu bất an. Móng chân đào tuyết, nhưng không con nào dám hí lên.
Chương 10
Chương 10
Chương 12
Chương 9
Chương 16
Chương 15
Chương 21
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook