Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lùi bước sao?
Ký túc xá đã tắt đèn. Tống Quân D/ao không quay về.
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, nhìn lịch sử trò chuyện với Chu Kinh Thời.
Chưa từng nghĩ rằng, chỉ mới cách đây hai mươi mốt ngày, tôi và anh đã đi đến bước đường đối đầu gay gắt thế này.
Tôi cố gắng nhếch mép, nhưng nó không nghe lời, cứ chực trào xuống.
Tôi nhớ về Chu Kinh Thời của năm chín tuổi, anh cao bằng tôi, nhưng lại đứng chắn trước mặt tôi như một người lớn, nói với tôi đang chật vật đầy mình rằng:
"Đừng sợ, cậu phải dũng cảm lên, như vậy người khác mới không dám làm tổn thương cậu lần nữa."
Chu Kinh Thời, nếu tôi vì anh mà phải chịu ấm ức, tôi nghĩ mình sẽ bắt đầu gh/ét anh mất.
Tôi thực sự... không muốn gh/ét anh.
Tôi trả lời một chữ "1", trích dẫn câu thứ hai của anh.
Lần này Chu Kinh Thời hồi đáp từng câu một.
"Được."
"Anh đồng ý."
"Được."
Phiền quá, đôi mắt cũng bắt đầu không nghe lời rồi.
Chu Kinh Thời.
Tôi đã dùng mười một năm để đi đến nơi gần anh nhất, nhưng hóa ra, đó lại là nơi xa nhất.
11
Cuối cùng, tôi không chọn đăng đoạn ghi hình đó.
Thay vào đó, tôi sắp xếp lại những dòng chữ và hình ảnh bằng chứng rõ ràng hơn, đăng vào phần bình luận của đ/ộc giả kia.
Kèm ghi chú: Tài khoản này sau đó sẽ đăng xuất, vui lòng không theo dõi.
Đoạn ghi hình tôi vẫn lưu giữ, phòng ngừa cô gái kia sau này vẫn còn nóng đầu.
Hôm sau, tôi nhận được thư xin lỗi viết tay có chữ ký và dấu vân tay của Tống Quân D/ao.
Là chính tay Tống Quân D/ao đặt lên bàn tôi.
Sắc mặt cô ta lạnh lùng, không còn khóc lóc ỉ ôi.
"Vương Nhất Miên, cậu tưởng cậu thắng rồi sao? Chu Kinh Thời dù biết là mình sai, vẫn đứng về phía mình, anh ấy nói sẽ cùng mình đối mặt."
Tôi thắc mắc: "Cậu đang tranh thắng thua với tôi à?"
Tống Quân D/ao cười khẩy: "Chẳng lẽ không phải cậu đang tranh với mình sao? Dựa vào đâu mà người mình thích đều phải thích cậu! Ồ không, Chu Kinh Thời sẽ không thích cậu đâu."
"Anh ấy sẽ không bao giờ thích cậu."
Tôi đang nghiền ngẫm chỗ logic không thông suốt trong lời nói của cô ta.
"Cái gì gọi là 'người mình thích đều phải thích cậu'?"
Tống Quân D/ao không nói thêm gì nữa, nhìn tôi đầy lạnh lùng rồi xách hành lý quay lưng bỏ đi.
Cô ta đã đăng ký đổi ký túc xá.
Mấy cô gái đến giúp đỡ vây quanh cô ta:
"Đã bảo cậu đổi từ lâu rồi mà cậu không chịu, sống cùng loại người này gh/ê t/ởm biết bao!"
"Đúng vậy, nhưng ký túc xá cậu cũng chẳng ở được lâu nữa đâu. Anh ấy bám cậu như thế, hai người khi nào thì dọn về ở chung vậy?"
"Dáng vẻ anh ấy dỗ dành, an ủi cậu hôm qua ngọt ngào quá, tiếc là nam thần Chu không cho quay, nếu không thì chắc chắn bùng n/ổ rồi!"
Họ vừa nói vừa đi xa dần.
Bạn cùng phòng mặt mày sa sầm leo từ giường trên xuống: "Nếu không phải đang quay hình, tớ thật sự muốn m/ắng cho mấy câu."
"Nhất Miên, video tớ gửi cho cậu, xem có dùng được không nhé."
Thực sự bị màn quay lén trước đó của Tống Quân D/ao làm cho chấn động, lần này mọi người đều đề phòng trước.
Tôi cảm ơn bạn cùng phòng và lưu lại video.
Nhưng tôi không định thực sự dùng nó để làm gì.
Lấy bạo chế bạo, chỉ khiến bản thân mình cũng trở thành kẻ đáng gh/ét như Tống Quân D/ao mà thôi.
Tôi mở ứng dụng lên, video của Tống Quân D/ao đã không còn nữa.
Vì thế, tôi đính kèm bức ảnh thư xin lỗi này dưới dòng đính chính trong phần bình luận của đ/ộc giả:
Đã nhận được thư xin lỗi viết tay của @Tiểu Tống không chơi D/ao, không truy c/ứu việc này nữa. Hy vọng mọi bình luận tiêu cực về cả hai bên dừng lại ở đây. Chúc các bạn học tập, làm việc và cuộc sống thuận lợi.
Xử lý xong xuôi, tôi vội vàng thu dọn đồ đạc để đi học tiết mười giờ sáng.
Dưới chân tòa nhà ký túc xá, có một bóng dáng quen thuộc đang đứng đợi.
Chu Kinh Thời trông có vẻ tiều tụy, nhưng khi nhìn thấy tôi lại nở nụ cười dịu dàng.
"Bạn Vương Nhất Miên, là cậu à."
Tôi dừng bước, anh bước về phía tôi vài bước.
"Cái đó, nếu cậu không vội thì có thể nhờ cậu đến phòng 516 xem giúp bạn gái tớ được không? Tớ không liên lạc được với cô ấy, hơi lo lắng."
12
Chưa đợi tôi kịp phản ứng, Tống Quân D/ao từ trên lầu chạy xuống.
"Vương Nhất Miên!"
"Đồ tiện nhân này!"
Cô ta lao đến như một ngọn lửa.
Chưa đứng vững đã vung tay lên.
Tôi không kịp đề phòng.
May mà Chu Kinh Thời nhanh chóng chặn cái t/át này lại.
Trên mặt anh hiện lên vẻ ngỡ ngàng, lúng túng và tức gi/ận: "Quân D/ao! Em đang làm cái gì thế!"
Tống Quân D/ao tủi thân ôm lấy Chu Kinh Thời: "Anh không được nói chuyện với nó! Hôm qua nó vừa mới b/ắt n/ạt em, sao có thể có ý tốt gì được!"
"Cái gì?"
"Nó chính là đứa bạn cùng phòng vẽ truyện tranh của em đấy!"
Chu Kinh Thời kinh ngạc nhìn tôi.
Rồi nhìn sang Tống Quân D/ao: "Dù thế nào đi nữa, em cũng không được động tay động chân."
Tôi lạnh lùng quan sát màn kịch này, không muốn ở lại thêm nữa.
Tống Quân D/ao lại ra tay chặn tôi lại: "Cậu đừng đi! Nói cho rõ ràng..."
"Hai người làm sao vậy?" Có người lên tiếng phía sau tôi.
Anh ta ôm một thùng giấy lớn, chen ngang giữa tôi và Tống Quân D/ao.
Tôi lùi lại vài bước để giữ khoảng cách.
Đối phương đặt thùng xuống: "Tớ mới về trường hôm kia, sao có vẻ như mọi người đã xảy ra nhiều chuyện thế này?"
Anh ta quay người nhìn tôi: "Lâu rồi không gặp, Vương Nhất Miên."
Vậy mà lại là Trần Viễn Châu.
Có lẽ vì sự xuất hiện của người thứ tư, Tống Quân D/ao bỗng nhiên im bặt.
Cô ta cúi đầu không nhìn chúng tôi.
Tôi được giải thoát.
Trần Viễn Châu đi cùng tôi đến tận tòa nhà giảng đường.
"Cần giúp gì không?"
Tôi lắc đầu.
"Cảm ơn, không cần đâu."
Trần Viễn Châu cười cười, không nói thêm gì nữa.
Mà tôi không ngờ rằng, có người đã chụp lại ảnh tôi và Chu Kinh Thời đứng trước cửa ký túc xá sáng nay, gửi lên bảng tin tỏ tình của trường.
"Ad ơi, tìm giúp mình bạn nữ này với, mình cảm thấy mình yêu từ cái nhìn đầu tiên rồi!"
Phần bình luận nhanh chóng có người khui ra rằng người trong ảnh chính là nhân vật chính trong chủ đề hot của trường thời gian gần đây.
Khi bạn cùng phòng mang nội dung đó đến tìm tôi, tôi vẫn đang suy nghĩ bài toán kia.
"Thật sự không phải tớ á/c ý suy đoán đâu, tớ cảm giác như chính Tống Quân D/ao tự chụp thì phải."
Nhìn phần bình luận đã lệch lạc đi đâu mất, tôi chỉ thấy bực bội.
Tại sao cứ phải dùng những th/ủ đo/ạn như thế này chứ?
13
Bạn cùng phòng muốn lên tiếng giúp tôi, tôi lắc đầu.
"Những gì cần làm mình đã làm hết rồi.
Không muốn dành thêm thời gian cho việc xử lý khủng hoảng truyền thông nữa."
"Nói thì nói vậy, nhưng nhìn thấy vẫn cứ..."
"Vậy thì đừng xem nữa." Ánh mắt tôi bình tĩnh, "Thực ra chúng ta không quan trọng đến thế đâu, người khác vài ngày nữa cũng sẽ quên hết thôi."
Chương 8
Chương 15
Chương 11
Chương 17
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook