Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi thất nghiệp, tôi thực sự không còn đủ khả năng nuôi nổi con gà phun lửa trong nhà nữa.
Vì vậy, tôi gọi điện cho Lục Tư Thần: "Anh có biết nuôi gà không?"
"Nếu không biết thì tôi chỉ còn cách gửi nó vào trại gà thôi."
Đầu dây bên kia gầm lên: "Gửi qua đây, tôi đem kho tàu!"
Khung chat (bình luận):
【Thảm quá! Nữ chính đính hôn rồi, nam phụ đang thất vọng tràn trề đến mức muốn nhảy biển t/ự v*n, vậy mà còn nhận được cuộc gọi l/ừa đ/ảo.】
【Khoan đã, hình như đây không phải l/ừa đ/ảo... Đây chẳng phải là người qua đường Giáp năm năm trước vô tình ngủ với nam phụ sao? Con cái lớn thế này rồi á?!】
【Mặc kệ đi, nam phụ ch*t, người qua đường Giáp cũng bị xe đụng ch*t, đứa nhỏ này bị đưa vào trại gà, cuối cùng trở thành món đặc sản gà hồ lô bát bảo!】
Gà hồ lô bát bảo?
Nghe cũng thơm thật đấy!
Tôi túm ch/ặt lấy cái mỏ đang chuẩn bị phun lửa của Khương Nhu Nhu.
"Còn phun nữa, phun thêm tí nữa là thành gà hồ lô thật đấy!"
01
Tôi túm ch/ặt cái mỏ đang chuẩn bị phun lửa của Khương Nhu Nhu, ngọn lửa trong miệng nó bị tôi ép phải nuốt ngược trở lại, nó tủi thân chớp chớp mắt, vỗ vỗ đôi cánh.
"Ưm ưm... mẹ ơi, gà hồ lô là gì ạ?"
Tôi buông tay, mở điện thoại tìm ki/ếm.
"Một con gà tơ."
Cúi đầu nhìn lướt qua cục tròn vo, ngũ sắc rực rỡ trong lòng.
Ừm, Khương Nhu Nhu, đạt yêu cầu.
"Lọc bỏ xươ/ng toàn thân, nhồi nhân nếp bát bảo, chần nước sôi nhanh để định hình, dùng chỉ buộc thành hình quả hồ lô, cho lên xửng hấp một tiếng."
Hình ảnh con gà hồ lô vàng óng, bóng bẩy, tạo hình tinh xảo đ/ập vào mắt.
Bụng tôi không tự chủ được mà kêu lên một tiếng.
Khương Nhu Nhu run b/ắn người, đôi cánh thu ch/ặt lại, cái mông co rúm, òa khóc nức nở.
"Con không muốn làm gà hồ lô! Con không ngon đâu! Con g/ầy lắm!"
Tôi xoa xoa cái đầu nhỏ đầy lông của nó, thở dài: "Không sao, mẹ đưa con đi tìm bố, bố con giàu lắm."
Lật tấm ảnh tải từ trên mạng xuống trong điện thoại.
Lục Tư Thần mặc vest, chân đi giày da, đôi mày lạnh lùng, toát lên vẻ chớ lại gần.
Khương Nhu Nhu ghé sát vào, nghiêng đầu nhìn hồi lâu, rồi lại cúi đầu nhìn bộ lông ngũ sắc của mình, thắc mắc hỏi: "Sao bố trông không giống con ạ?"
Khung chat:
【Đồ ngốc, bố mày là phượng hoàng đấy! Mẹ mày đến giờ vẫn tưởng ông ấy là yêu tinh gà rừng, sự chênh lệch nhận thức này làm tao cười ch*t mất.】
【Quan trọng là mẹ Giáp của chúng ta thật sự nuôi đứa nhỏ này như gà rừng suốt bốn năm trời, nuôi lớn trước sạp bánh kếp, thế mà vẫn nuôi được nó tròn vo, b/éo ú, đúng là một kỳ tích.】
【Bốn năm rồi! Đứa nhỏ này đến bay còn không biết, lần trước leo cái ghế mà chân đã run cầm cập, đường đường là hậu duệ phượng hoàng mà lại sợ độ cao! Nói ra ai mà tin được chứ! Ha ha ha ha!】
Phượng hoàng?
Loài trong truyền thuyết ấy hả?
Tôi sững người một lát.
Thực ra, khung chat vừa rồi đã tiết lộ cho tôi biết, Lục Tư Thần là một con phượng hoàng, còn thế giới tôi đang sống là một cuốn tiểu thuyết.
Anh ta là nam phụ, kiểu nam phụ sẵn sàng đ/ốt ch/áy chính mình vì nữ chính mà không màng cái giá phải trả.
Còn nữ chính, chính là con gái ruột của cha mẹ nuôi tôi.
Tôi là kẻ giả mạo bị bế nhầm trong b/ệnh viện.
Ngày sự thật bị phơi bày, tôi bị đuổi ra khỏi nhà.
Trong bữa tiệc cuối cùng tham dự trước khi rời đi, tôi vô tình uống nhầm một ly rư/ợu có pha th/uốc.
Khi tỉnh lại, nằm bên cạnh là Lục thiếu chủ của tập đoàn Lục thị, người chỉ cần dậm chân một cái là cả giới thương mại phải rung chuyển.
Tôi sợ đến mức giày không kịp đi tử tế, cắm đầu bỏ chạy.
Sau đó, khi bị đuổi khỏi nhà, tôi bôn ba đến nơi khác.
B/án hàng rong, rán bánh kếp, làm cá, việc bẩn việc cực gì cũng làm qua.
Cuộc sống đã khổ thế rồi, vậy mà trong bụng còn mang một đứa.
Lúc sinh ra, nó là một quả trứng.
Tôi sợ đến mức tưởng mình bị biến dị, thức trắng đêm tra c/ứu trên mạng cách ấp trứng, tự m/ua thiết bị, chỉnh nhiệt độ, lật trứng, phun sương, cuối cùng cũng ấp được quả trứng này nở ra.
Ngày phá vỏ, một cục nhỏ đầy màu sắc, đầy lông lá chui ra.
Tra c/ứu mãi mới ra giống loài, đại khái, có lẽ, khả năng cao là một con gà rừng.
Vì tôi là người, nên vấn đề chắc chắn nằm ở phía Lục Tư Thần, anh ta tám phần mười là yêu tinh gà rừng.
Nhưng sinh ra rồi thì không thể không nuôi.
Khương Nhu Nhu ngoài việc không thể hóa hình, thì bản lĩnh lớn nhất là phun lửa.
Tiền gas trong nhà cũng tiết kiệm được, nấu nướng đều nhờ vào cái miệng của nó.
Nhưng sức ăn của nó quá lớn, một ngày năm bữa đều kêu đói, tiền lương tôi ki/ếm được không đủ để nó nhét kẽ răng.
Thế là sắp ch*t đói đến nơi.
02
Tôi lấy hết can đảm tìm số điện thoại của tập đoàn Lục thị trên mạng, gọi mấy lần, đối phương đều m/ắng tôi là kẻ l/ừa đ/ảo, bảo nếu còn quấy rối sẽ báo cảnh sát.
Cuối cùng chỉ đành c/ầu x/in kẻ th/ù không đội trời chung trước đây là Tần Tri Dư, nhờ cô ta lấy giúp số riêng của Lục Tư Thần.
Cô ta cười khẩy ở đầu dây bên kia: "Khương Lệnh Vi, cô lấy số của Lục tổng làm gì? Muốn ch*t thì tự tìm ngọn núi nào mà nhảy xuống, việc gì phải tìm Lục tổng? Cô không biết th/ủ đo/ạn của anh ấy à?"
Tôi cắn răng chịu đựng, hạ mình c/ầu x/in cô ta hồi lâu, cô ta mới miễn cưỡng ném cho tôi một dãy số.
Trước khi gọi, thực ra tôi chẳng ôm hy vọng gì.
Sau khi kết nối, lại càng bị câu "kho tàu" của anh ta làm cho nghẹn họng.
Thôi bỏ đi.
Xem như nể tình anh ta đang thất vọng tràn trề, muốn nhảy biển t/ự v*n, tôi tha thứ cho sự ăn nói hàm hồ của anh ta.
Tôi gọi lại lần nữa.
Lần này, chuông reo rất lâu, giọng nói truyền đến rất thiếu kiên nhẫn.
"Rốt cuộc cô là ai? Đừng để tôi bắt được cô, nếu không..."
Khung chat:
【C/ứu mạng! Nam phụ đang xây dựng bầu không khí t/ự v*n đến lần thứ tám trăm rồi, thế mà bị cuộc gọi của người qua đường Giáp c/ắt ngang.】
【Đã muốn t/ự v*n rồi thì không thể tắt máy sao? Hoặc ném điện thoại đi cũng được mà.】
【Lầu trên ngây thơ quá, anh ta rõ ràng đang đợi nữ chính níu kéo mình đấy.】
Tôi không đợi anh ta nói hết lời đe dọa, dứt khoát ngắt lời: "Vậy anh đến bắt tôi đi, tôi đang ở số 821 đường Thiên Đồng."
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi bồi thêm một câu: "Nếu anh không đến, tôi sẽ đem con gà phun lửa này đi gửi vào trại chăn nuôi đấy."
"Gà gì cơ?"
"Gà biết phun lửa."
Bên kia bỗng truyền đến một tiếng động lạ, tiếp theo là tiếng tõm một cái, rồi đến tiếng bọt nước òng ọc.
Khung chat:
【Ôi mẹ ơi! Nam phụ bị tin tức này làm cho trượt chân, tõm một cái rơi xuống biển rồi!】
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook