Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta phát hiện y đang treo mình trên cây.
Ta sợ đến h/ồn phi phách tán.
Vội vàng c/ứu y xuống, suy sụp nói: "Ngươi đi/ên rồi sao?"
Y nhắm mắt lại: "Nếu làm phàm nhân... còn không bằng ch*t đi."
Hết cách rồi.
Cả cái Vô Tình Tông này, không có lấy một người bình thường.
Ta đành phải mang Ứng Ninh theo bên mình.
Mỗi lần phát hiện y muốn tìm cái ch*t.
Ta lại m/ắng nhiếc c/ứu y xuống, rồi cho một trận đò/n.
Nhưng Ứng Ninh là kẻ cứng đầu.
Nắm đ/ấm của ta giáng xuống mặt y, y cũng chẳng buồn né tránh, thần sắc chán chường: "Ngươi đá/nh đi."
"Nếu bị ngươi đá/nh ch*t, ngược lại còn là giải thoát."
Ta khựng lại, mặt không cảm xúc thu nắm đ/ấm về: "Đây là do ngươi ép ta đấy nhé."
Y cười kh/inh miệt: "Ngươi lại nghĩ ra cách gì để hànhz hạz ta..."
Giọng nói bỗng chốc ngừng bặt.
Chân ta đã dẫm lên.
Lần này là lòng bàn chân.
Mềm mại, tinh tế.
Vành tai Ứng Ninh đỏ ửng lên trong chớp mắt.
Y muốn giãy giụa, nhưng đôi tay đã sớm bị ta trói ch/ặt ra sau lưng, chỉ có thể thẹn quá hóa gi/ận: "Ngươi... đồ đê tiện..."
Ta đứng từ trên cao nhìn xuống, lực đạo lúc nhẹ lúc nặng.
Chốc thì nhanh đến mức chỉ thấy dư ảnh, chốc lại chậm chạp vô cùng.
Hànhz hạz cho Ứng Ninh thân mình đung đưa, toàn thân r/un r/ẩy.
Đôi mắt xinh đẹp kia rịn ra nước mắt: "Ta sai rồi... ta không dám nữa..."
"Không dám cái gì nữa?"
Y cúi người, đôi môi gần như chạm vào mu bàn chân ta: "Không dám... không dám cầu ch*t nữa."
"C/ầu x/in ngươi... đừng hànhz hạz ta nữa."
Ta hài lòng rời chân ra.
Ứng Ninh đôi mắt đỏ ngầu trừng ta.
Ồ.
Ta lại dẫm lên.
Nửa nén nhang sau, ta lau sạch lòng bàn chân, cúi đầu nhìn ngắm đôi mắt mê ly mất tiêu cự của y.
Ánh mắt rơi trên đôi môi đỏ thắm kia.
T/âm th/ần lay động.
Không nhịn được, chụt một cái hôn lên.
07
Sau một hồi giày vò.
Số tiền tích góp trước đó chẳng còn lại bao nhiêu.
Ứng Ninh từ nhỏ lớn lên ở Vô Tình Tông, là thiên chi kiêu tử, không biết kim ngân là gì.
Suy nghĩ cả đêm, ta quyết định tiếp tục b/án th/uốc Kim Cương Bất Đảo.
Ứng Ninh chưa từng nghe qua loại đan dược này, nhíu đôi mày thanh tú: "Thứ này có công hiệu gì?"
Ta suy nghĩ một chút, nghiêm trang nói: "Đàn ông có tuổi, khó tránh khỏi thể hư, lực bất tòng tâm."
"Ăn viên th/uốc này vào, có thể khiến họ quay lại thời thanh xuân."
Y trầm tư gật đầu: "Lại có thần lực như vậy sao?"
"Ta cũng nên m/ua một ít, tặng cho các trưởng lão Vô Tình Tông."
Ta muốn nói lại thôi.
"Vậy ngươi giúp ta b/án th/uốc, giúp ta b/án được một viên, ta tặng ngươi một viên."
Y kh/inh khỉnh: "Việc này có gì khó?"
Thế là chúng ta dựng sạp trước Thanh Phong Quán.
Có lẽ vì Ứng Ninh có vẻ ngoài ưa nhìn.
Việc kinh doanh cực kỳ đắt khách.
Ta đếm tiền đến mỏi cả tay.
Đêm đó, liền kéo Ứng Ninh vào tửu lâu ăn một bữa tử tế.
Ta uống say rồi.
Thói x/ấu cũ lại tái phát.
Ôm ch/ặt Ứng Ninh khóc nức nở: "Hai chúng ta nương tựa vào nhau có được không?"
"Ngươi trông xinh đẹp thế này, một mình trên thế giới này, thật sự rất nguy hiểm..."
"Ngươi đừng tu tiên nữa, để ta nuôi ngươi nhé."
Y im lặng một hồi: "Vậy... nàng không có nhà sao?"
Ta nghẹn lời.
Trước kia thì có.
Tuy Thẩm Trì rất lạnh lùng với ta.
Nhưng ngày nào chàng cũng đợi ta về nhà.
Quét dọn phòng ốc, giặt giũ nấu cơm, chăm sóc ta vô cùng chu đáo.
Có chàng ở đó, ta thực sự có cảm giác về một mái nhà.
Nhưng ai mà ngờ được chứ.
Chàng vẫn luôn đùa giỡn ta.
Cứ nghĩ đến đoạn tình cảm thất bại này.
Ta lại càng khóc dữ dội hơn.
Ép buộc Ứng Ninh phải hứa ở bên ta.
Đêm đó, Ứng Ninh bế ta về nhà.
Ta ôm lấy cổ y, gọi y là phu quân.
"Đêm nay chúng ta động phòng luôn đi, được không?"
Y mím ch/ặt khóe miệng: "Ta nghe nói người phàm cưới hỏi, phải nạp thái vấn danh, đón dâu bái đường."
"Thế này không danh không phận, trông ra thể thống gì..."
Lời còn chưa dứt.
Dưới ánh trăng vốn dĩ sáng ngời, đột nhiên xuất hiện một đống đen ngòm.
Đầu tóc bù xù, nửa người nửa q/uỷ, âm u cười với ta.
Là con cương thi trong miệng Thẩm Trì.
Giây tiếp theo, nó gào thét lao về phía chúng ta.
Tiêu đời rồi.
Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu ta.
Ngàn cân treo sợi tóc.
Ứng Ninh nhanh chóng xoay người, đem cả người ta bảo vệ dưới thân.
Ta khóc nấc lên: "Đều tại ta không tốt, khiến ngươi mất đi tiên lực..."
Y không nói gì, cúi đầu hôn lên môi ta.
08
Tin tốt, chúng ta được c/ứu rồi.
Tin x/ấu, người c/ứu chúng ta là Thẩm Trì.
Dưới ánh trăng, chàng chậm rãi lau vết m/áu trên ki/ếm, liếc nhìn chúng ta một cái: "Đứng lên đi."
"Con nghiệt chướng này đã bị ta ch/ém ch*t, sẽ không còn ra ngoài làm á/c nữa."
Ứng Ninh cũng nhận ra giọng của Thẩm Trì.
Y vuốt ve mái tóc ta, khẽ nói: "Đừng sợ, là sư tôn."
"Nàng cứ đứng sang một bên đợi ta, ta có vài lời muốn nói với sư tôn."
Ta vội vàng trốn sang một bên.
Gió mát thổi qua.
Cuộc trò chuyện của họ đ/ứt quãng truyền vào tai ta.
"Hồ đồ! Sao có thể dễ dàng bị nữ tử dụ dỗ như thế, mất đi tu vi thì thôi, lại còn phá mất nguyên dương!"
Là giọng nói gi/ận dữ của Thẩm Trì.
So với đó, giọng điệu của Ứng Ninh bình tĩnh hơn nhiều: "Là đệ tử tâm chí không kiên định, không liên quan đến nàng."
"Chuyện đã đến nước này, đệ tử nên chịu trách nhiệm với nàng."
Thẩm Trì lạnh lùng: "Ngươi thực sự đi/ên rồi."
"Ngươi là ki/ếm tiên linh căn trăm năm có một, vi sư và các trưởng lão tốn biết bao tâm huyết trên người ngươi, ngươi lại cam tâm tình nguyện làm một phàm nhân?"
Ứng Ninh im lặng.
Y hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ khi sư tôn ở bên người phụ nữ đó, chưa từng có ý định nhập phàm sao?"
Dưới ánh trăng, thần sắc Thẩm Trì cứng đờ một thoáng.
Rất nhanh, chàng khôi phục vẻ lạnh lùng: "Chưa từng có."
"Tiên là tiên, phàm là phàm. Thiên hạ thương sinh, không thể vì một người phụ nữ mà nhượng bộ."
Ta thầm lặng vẽ vòng tròn trên mặt đất nguyền rủa chàng.
Nhưng ngay sau đó, giọng điệu của Thẩm Trì đột ngột xoay chuyển:
"Tuy nhiên, lời ngươi vừa nói, cũng thực sự có lý."
"Nữ tử phàm trần coi trọng tri/nh ti/ết, đã có thực tế phu thê, thì quả thực nên cho nàng một danh phận."
Ứng Ninh sững sờ: "Ý của sư tôn là..."
Thẩm Trì thản nhiên: "Ta sẽ sửa đổi môn quy Vô Tình Tông, phàm là đệ tử Vô Tình Tông, chỉ cần đủ mười tám tuổi, có thể tự chọn đối tượng kết hôn, ví dụ như... người phàm."
"Ta thân là tông chủ Vô Tình Tông, không tiện làm người phá lệ đầu tiên, vậy thì lấy ngươi làm gương... ngày mai các ngươi thành thân."
Trong giọng nói của chàng mang theo ý cười không thể nhận ra:
"Có ngươi làm tiền lệ, ta cũng có thể mang người phụ nữ đó về Vô Tình Tông, cho nàng một quãng đời an ổn."
09
Ta không ngờ mình thực sự sẽ thành thân với Ứng Ninh.
Người chủ hôn, lại chính là Thẩm Trì.
Chương 19
Chương 13
Chương 15.
Chương 14
Chương 13
Chương 8
Chương 10
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook