Gửi tặng em mùa hạ

Gửi tặng em mùa hạ

Chương 3

06/08/2026 03:30

Tôi chợt nhớ lại đêm đông chí năm ngoái, vì bố mẹ tôi ly hôn và đều đã có gia đình riêng nên trong nhà chỉ còn mình tôi.

Lúc đó Trần Diễm cùng mẹ cậu ấy đi châu Âu, khi gọi điện cho cậu ấy, tôi đã không kìm được mà bật khóc.

Lúc đó cậu ấy không nói gì cả.

Nhưng đến tối hôm sau, tòa nhà gần nhà tôi nhất đột nhiên sáng đèn trình diễn ánh sáng.

Tên tôi cứ thế chạy dọc trên mặt tòa nhà.

"Lâm Dư, anh yêu em, chúng ta phải mãi mãi bên nhau!"

Pháo hoa n/ổ tung trên nền trời xa xa, bầu trời đêm lấp lánh ánh sáng.

Tôi sững sờ.

Đầu dây bên kia là giọng nói cười đầy dịu dàng của Trần Diễm.

"Đẹp không?"

Nước mắt tôi rơi xuống: "...Sao cậu làm được vậy?"

"Dùng tiền thôi." Cậu ấy nói ngắn gọn.

"Nhà anh bên này có chút việc tạm thời chưa về được, nhưng vợ à, em yên tâm, đợi chúng ta cùng lên đại học, anh nhất định sẽ luôn ở bên em."

"Anh sẽ mãi mãi ở cạnh em, em đợi anh nhé."

Tôi không thể nào kết nối chàng thiếu niên từng đặt cả thế giới vào mắt mình với kẻ đang nói x/ấu, s/ỉ nh/ục tôi trong nhóm chat kia được.

Có một khoảnh khắc, tôi cảm thấy mình không còn quen biết người này nữa.

"Bạn ăn đi tớ không đói" im lặng một lúc rồi tiếp tục:

"Tớ đã khuyên Trần Diễm rồi, nhưng cậu ta căn bản không nghe."

Sau đó gửi cho tôi đoạn ghi chép trò chuyện riêng của họ.

"Bạn ăn đi tớ không đói": "Đừng nói với tớ là cậu không nhìn ra con nhỏ Lục Lộ đó là loại trà xanh chính hiệu nhé."

"Lúc đầu cô ta cứ đòi giành vị trí hỗ trợ, chẳng phải là cố tình muốn gây khó dễ cho Lâm Dư sao?"

Trần Diễm: "Tất nhiên là tao biết."

"Nhưng thì sao chứ? Cô ta xinh, tao sẵn lòng xem cô ta diễn kịch."

Thì ra trong mắt cậu ta, khuôn mặt lại quan trọng đến thế.

Bao nhiêu chuyện đã xảy ra giữa chúng tôi, trong mắt cậu ta đều không bằng một khuôn mặt.

"Bạn ăn đi tớ không đói" khuyên nhủ chân thành: "Tớ chỉ sợ cậu không buông bỏ được Trần Diễm, cậu ta và cậu thật sự không hợp nhau, cậu ta chẳng phải thứ tốt lành gì đâu."

"Mai có tiết học lớn cậu có đi không? Hay là xin nghỉ đi, đám người đó đều là lũ dở hơi, cậu đừng để tâm."

Lòng tôi ấm áp hẳn lên.

Ngón tay tôi khựng lại một chút, rồi gõ một chữ.

"Đi."

Tại sao lại không đi chứ?

Tôi cũng rất muốn xem biểu cảm của họ lúc đó như thế nào.

06

Tiết học lớn ngày hôm sau, tôi mặc đại một chiếc áo phông trắng ôm sát và quần jean rồi đến lớp.

Trên đường đi, không ít người chỉ trỏ khi tôi lướt qua.

Vừa đến cửa lớp, tôi đã nghe thấy tiếng cười đùa bên trong.

"Các cậu nói xem, hôm nay Lâm Dư có dám đến không?"

Qua khe cửa, tôi thấy Trần Diễm và Lục Lộ ngồi cạnh nhau, cậu ta vươn tay từ phía sau đặt lên lưng ghế của Lục Lộ, nửa ôm lấy cô ta.

Cậu ta nhuộm tóc màu nâu hạt dẻ bắt mắt, trên người mặc một chiếc áo phông đen đơn giản của Balenciaga.

Ngũ quan tinh tế, đôi mắt đào hoa nửa cười nửa không.

Đúng chuẩn vẻ ngoài của một tay chơi.

Một nam sinh tóc vuốt ngược chắc là quen biết anh em của Trần Diễm, trông có vẻ bất cần đời nói: "Đoán xem cô ta trông thế nào?"

Một nữ sinh khác lên tiếng: "Cô ta đến ảnh đã qua chỉnh sửa kỹ càng còn không dám đăng, chắc là loại con gái 2 điểm mà có chỉnh sửa cũng không c/ứu vãn nổi đâu."

"Tớ có thể tưởng tượng ra luôn, chắc là kiểu xe tăng 180 cân đầy dầu mỡ, đầy mụn trên mặt, ngoài đời không ai thèm ngó ngàng nên chỉ dám yêu đương qua mạng, nghe thôi đã thấy bốc mùi rồi."

Người đó làm điệu bộ bịt mũi đầy quái dị rồi cười ha hả.

"Các cậu nói xem nếu cô ta nhìn thấy chị Lộ thì có tự ti đến ch*t không nhỉ, kiểu con gái như chị Lộ chắc là người mà cô ta nằm mơ cũng muốn trở thành đấy?"

Lục Lộ mím môi cười: "Mọi người đừng nói thế, nhỡ cô ấy nghe thấy thì không hay đâu?"

Một nam sinh ngồi cạnh mặc áo hoodie xám, tóc đen đột nhiên bĩu môi.

"Thật sự buồn nôn."

Sau đó đứng dậy cầm cặp sách ngồi sang một bên.

Có thể thấy, địa vị của cậu ta trong nhóm này không thấp.

Những người khác nhìn nhau, không ai dám nói thêm lời nào nữa.

Trần Diễm hơi nhíu mày, định lên tiếng.

Tôi đẩy cửa bước vào.

...

Trong một khoảnh khắc, lớp học im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía tôi, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng ai đó hít vào một hơi lạnh.

Cái tên tóc vuốt ngược vừa m/ắng tôi x/ấu xí đang cúi đầu chơi điện thoại.

Người bạn bên cạnh cậu ta huých mạnh vào người cậu ta:

"Vãi, nhìn kìa!"

"Cái gì--" Cậu ta mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên, giây tiếp theo ngẩn người nhìn tôi, điện thoại rơi xuống bàn.

Nữ sinh vừa m/ắng tôi là "xe tăng 180 cân đầy dầu mỡ" lúc này đang cầm cốc uống nước, gi/ật mình làm đổ nước lên váy.

Nụ cười của Lục Lộ cứng đờ, dần dần biến mất.

Trần Diễm vốn đang lười biếng dựa vào lưng ghế, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cả người cậu ta lập tức ngồi thẳng dậy.

"Đây là ai thế? Có phải hoa khôi trường không?"

"Đúng là người lớp mình thật, trùng hợp thật đấy, người thật còn đẹp hơn cả ảnh!"

"Đẹp quá... đây chính là nhan sắc đỉnh cao sao?"

...

Tôi đi dọc theo lối đi xuống phía sau, lướt qua chỗ Trần Diễm.

Đáy mắt Lục Lộ thoáng hiện lên tia th/ù địch, cô ta chỉnh lại tóc mình.

Có thể thấy, hôm nay cô ta đã trang điểm rất kỹ lưỡng.

Một chiếc váy ngắn chấm bi thắt nơ ôm sát, bên dưới là tất dài phối cùng giày da nhỏ.

Khá đáng yêu.

Nhưng xét trong hoàn cảnh đi học, trông có vẻ hơi quá đà.

Trần Diễm vô thức thu cánh tay đang đặt trên lưng ghế của Lục Lộ lại, mắt sáng lên, nói với tôi:

"Chỗ này vẫn còn trống, cậu có thể ngồi đây."

Sắc mặt Lục Lộ thay đổi.

Tôi trực tiếp phớt lờ cậu ta, nói với nam sinh mặc áo hoodie xám ở hàng ghế sau:

"Chào bạn, mình có thể ngồi đây không?"

Cậu ấy sững sờ, vành tai hơi đỏ lên.

"Tất nhiên là được."

Trong ánh mắt có phần khó coi của Trần Diễm, tôi ngồi xuống cạnh cậu nam sinh áo xám.

Sau khi lớp học im lặng trong giây lát, tiếng thì thầm to nhỏ vang lên.

"Ban đầu còn thấy Lục Lộ xinh, kết quả đến trước mặt nhan sắc đỉnh cao thật sự, cô ta cùng lắm chỉ tính là em gái thôi."

"Cô ta chủ yếu nhờ ăn mặc thôi, cậu nhìn lớp trang điểm đậm kia kìa, hoa khôi trường còn chẳng trang điểm, mặc cái áo phông mà đã đ/è bẹp cô ta rồi."

"Đừng nói nữa, cẩn thận cô ta nghe thấy!"

Bàn tay Lục Lộ đặt trên bàn siết ch/ặt lại.

Có người đột nhiên hỏi:

"Đúng rồi, Lâm Dư đâu? Sao cô ấy không đến."

Những người khác cười cợt: "Chắc không dám đến rồi, loại x/ấu xí cũng biết mình gặp mặt là ch*t mà."

"Ây, thầy đến rồi!--"

Giây tiếp theo, thầy giáo bước vào từ cửa.

Sau khi giới thiệu đơn giản một câu, thầy đột nhiên nói:

"Mọi người đều đến đông đủ cả rồi chứ, bây giờ chúng ta điểm danh trước nhé."

"Diệp Văn Văn."

Danh sách chương

5 chương
27/07/2026 17:44
0
27/07/2026 17:44
0
06/08/2026 03:30
0
06/08/2026 03:30
0
06/08/2026 03:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu