Khi thiên kim thật làm quần chúng qua đường bao nuôi thiếu gia giả là người cá

Dì Tống thở dài một tiếng, ánh mắt dần trầm xuống: "Tô Hà tuyệt đối không thể ở bên người nhà họ Tạ."

"Năm đó, đuôi cá của ta chính là do Tạ Phục, bố của Tạ Quan Lan, đích thân đá/nh g/ãy."

Thì ra, thời trẻ dì Tống từng yêu Tạ Phục, nhưng ngay khi Tạ Phục biết bà là nhân ngư, hắn đã lừa lấy mất ngư châu của bà rồi mang đi đấu giá.

Cơ ngơi huy hoàng của nhà họ Tạ những năm nay đều là nhờ viên ngư châu đó mà dựng lên.

Sau khi mất ngư châu, bà không bao giờ khóc ra trân châu được nữa, Tạ Phục còn đá/nh g/ãy đuôi bà để ngăn bà bỏ trốn.

Giờ đây, Tạ Quan Lan lại quấn lấy Tô Hà.

Dì Tống cười lạnh: "Hắn chắc chắn đã biết Tô Hà là con gái ta, tưởng Tô Hà cũng thừa hưởng huyết mạch nhân ngư nên mới nhất quyết muốn ở bên con bé."

Khung chat:

【Vãi thật!!! Nam chính căn bản không hề yêu nữ chính thật lòng???】

【Vậy ra hắn nhắm vào ngư châu? Từ đầu đến cuối đều là tính kế?】

【Xong rồi, nam chính bắt nữ chính đi rồi! CP tôi đẩy sao bỗng chốc biến thành kẻ th/ù thế này!】

Điện thoại Tần Nam bỗng rung lên.

Cậu ta cúi đầu nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi.

Trên màn hình chỉ có hai chữ, từ Tô Hà gửi đến:

【C/ứu tôi!】

Tim tôi thắt lại, đang định mở lời thì cậu ta đã bình tĩnh gọi báo cảnh sát, chỉ vài câu đã trình bày xong tình hình.

Dì Tống nhìn cậu ta cúp điện thoại, chậm rãi lên tiếng: "Ta đã tận tình tận nghĩa với Tô Hà rồi."

"Những năm qua, con vì ta mà mới nhẫn nhịn cô ta nhiều như vậy."

"Cô ta sai bảo con, được đằng chân lân đằng đầu, con cũng đều nuốt hết vào trong."

"A Nam, con không n/ợ cô ta. Không cần phải vì cô ta mà mạo hiểm thế này nữa. Tạ Quan Lan chỉ nhắm vào huyết mạch nhân ngư thôi, đợi khi hắn biết Tô Hà không phải, tự nhiên sẽ buông tay."

Tần Nam gật đầu, cất điện thoại rồi quay về bên cạnh tôi.

Khung chat:

【Nam phụ thật sự không đi c/ứu nữ chính nữa sao? Cứ báo cảnh sát thế là xong?】

【C/ứu cái gì mà c/ứu, vốn dĩ là nể tình dì nên mới tiện tay giúp đỡ thôi, còn tưởng mình n/ợ cô ta thật chắc?】

【Đúng vậy, người qua đường Giáp bên này còn chưa dỗ xong đâu, hơi đâu mà lo sống ch*t của người khác.】

Từ b/ệnh viện bước ra, gió đêm mang theo hơi lạnh ập tới.

Khung chat lại hiện lên một dòng tin, nói bố mẹ ruột của Tần Nam sắp tìm tới nơi rồi.

Ngón út bị cậu ta khẽ nắm lấy.

"Tịch Tịch, tôi thề, sau này sẽ không bao giờ quản chuyện của Tô Hà nữa. Cậu... cậu có thể thích tôi một chút được không? Chỉ một chút thôi. Tôi không cần tiền nữa, tôi tự nguyện dâng hiến."

Tôi liếc nhìn cậu ta: "Xem biểu hiện của cậu đã."

Mắt Tần Nam sáng rực lên, khóe miệng không sao kìm lại được, lại sợ tôi đổi ý nên vội gật đầu: "Tôi còn có thể khóc ra những viên trân châu đẹp hơn! Đủ các loại màu sắc! Cậu đừng bỏ tôi..."

......

20

Chúng tôi còn chưa về đến nhà, khung chat đã nói Tô Hà được c/ứu rồi.

Tạ Quan Lan ném cô ta xuống biển, muốn ép cô ta hiện nguyên hình nhân ngư, kết quả Tô Hà sặc nước suýt ch*t, vùng vẫy nửa ngày mà ngay cả một chiếc vảy cá cũng không mọc ra nổi.

Khi cảnh sát đến, Tạ Quan Lan hoảng lo/ạn nhảy xuống biển bỏ chạy, nhưng vì kiệt sức, hai chân bị chuột rút nên suýt chút nữa ch*t đuối.

Người thì vớt lên được, nhưng không tỉnh lại, trở thành người thực vật.

Đến lúc này Tô Hà mới hối h/ận, nhớ đến sự tốt bụng của dì Tống.

Nhưng dì Tống đã sớm trở về đại dương.

......

21

Khi cô ta tìm đến cửa, bố mẹ tôi đang ngồi trong phòng khách cùng bố mẹ ruột của Tần Nam, vây quanh bàn trà bàn chuyện hôn sự rất náo nhiệt.

Bố mẹ Tần Nam mang theo mấy chiếc hộp gấm, xếp thành hàng.

Mở ra, toàn là trân châu.

Viên nào viên nấy tròn trịa căng bóng, màu sắc ôn nhu, dù là kích thước hay chất lượng đều là hàng tuyệt phẩm không thấy trên thị trường.

Mẹ tôi mắt sáng cả lên, cầm một viên lên ngắm nghía dưới ánh sáng: "Cái này... đợt trước tại buổi đấu giá, một sợi dây chuyền trân châu được b/án với giá năm trăm triệu, những viên này tùy tiện lấy ra một viên thôi cũng đã bỏ xa sợi đó mấy con phố rồi nhỉ?"

Sợi dây chuyền b/án giá trên trời đó chính là do Tần Nam khóc ra.

Còn những thứ trước mắt này... tôi lặng lẽ liếc nhìn bố mẹ nhà họ Tần đang ngồi đối diện, chắc hẳn là kiệt tác của hai người họ.

Chỉ là không biết là do bố cậu ta khóc hay mẹ cậu ta khóc nữa.

Ngoài trân châu ra còn có một đống trang sức ngọc bích, xanh mướt đậm đà, toàn là hàng cổ, nhìn là biết có thâm niên.

Khung chat:

【Mẹ kiếp! Mấy viên ngọc này làm mắt tôi sáng cả lên! Ai mà không muốn sở hữu một viên chứ!】

【Đừng nói nữa, bố nam phụ vì gom đủ đống sính lễ này đã đi tìm báu vật khắp thế giới cả tháng trời, suýt chút nữa lật tung cả đáy biển lên rồi.】

【Ai bảo ông ấy giấu báu vật lung tung, đến chính mình còn không nhớ nhét ở đâu. Tìm đến mức tóc bạc trắng cả rồi kìa.】

Tô Hà đứng ở cửa phòng khách, nhìn bàn đầy châu báu, nước mắt rơi lã chã ngay tại chỗ.

Cô ta lao đến trước mặt Tần Nam, oán h/ận nói:

"Tần Nam, là mẹ tôi bảo cậu chăm sóc tôi, sao cậu có thể không quan tâm tôi? Còn chặn số tôi nữa? Tôi biết là tôi nhìn lầm người, Tạ Quan Lan không phải kẻ tốt lành gì... chúng ta bắt đầu lại có được không? Dù sao chúng ta cũng đâu có qu/an h/ệ huyết thống."

Tần Nam lùi lại một bước, giọng điệu lạnh nhạt: "Tô Hà, tôi chăm sóc cô hoàn toàn là vì nể tình dì tôi. Đối với cô, tôi không có bất kỳ suy nghĩ nào khác. Hơn nữa... ba năm đại học, tôi đã chuyển cho cô gần mười triệu, cô dùng vào việc gì? Tại sao ngay cả tiền phẫu thuật của dì cũng không lấy ra nổi?"

Khung chat:

【Đống tiền đó của nữ chính toàn đổ vào ăn diện cả đấy! Dựa vào cái gì mà thứ nam chính đưa cô ta không nhận, chỉ chăm chăm lấy tiền của nam phụ để tô điểm cho bản thân? Cứ tưởng tiền của nam phụ không cần trả chắc?】

【Tôi còn tưởng cô ta hiếu thảo lắm chứ, hóa ra chịu đi làm thêm ở quán trà sữa là vì không nỡ b/án đống túi xách và trang sức của mình thôi.】

【Dì Tống cũng đã tận tình tận nghĩa rồi, bố nữ chính mất từ khi Tô Hà còn rất nhỏ, là dì Tống một tay nuôi cô ta khôn lớn, kết quả nhận lại là lúc b/ệnh tật suýt chút nữa không có tiền chữa trị. May mà ba năm trước nam phụ tìm thấy bà.】

22

Tô Hà mặt lúc trắng lúc đỏ, ấp úng nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Tôi... tôi là do bị người ta lừa..."

Tần Nam ngắt lời cô ta: "Tô Hà, chính cô cũng nói rồi, chúng ta vốn không có qu/an h/ệ gì. Cô đã là người trưởng thành rồi, tôi không có nghĩa vụ phải tiếp tục chăm sóc cô nữa."

Danh sách chương

4 chương
05/08/2026 02:01
0
05/08/2026 02:01
0
05/08/2026 02:00
0
05/08/2026 02:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu