Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Xin lỗi, những món này tôi không lấy nữa.”
Lòng tôi chùng xuống, r/un r/ẩy mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại ra kiểm tra.
Tất cả các thẻ đứng tên tôi đều báo không thể sử dụng, tôi đành phải lấy hết can đảm gọi điện hỏi anh trai.
Anh ta tỏ vẻ thản nhiên nói:
“Đây là sự trừng ph/ạt của bọn anh dành cho em, bạn bè của Giai Giai bây giờ đều chế giễu nó vì có một người chị không biết điều.
“Em phải quay về xin lỗi, nếu không bọn anh chỉ còn cách khóa thẻ của em thôi.”
Tôi nghiến răng, hừ lạnh một tiếng:
“Tôi chưa từng dùng một xu nào của các người.”
Đầu dây bên kia khựng lại một chút:
“Điều đó không quan trọng, suy nghĩ của Giai Giai mới là quan trọng nhất.”
Tôi cầm điện thoại, các đ/ốt ngón tay trắng bệch.
“Vậy ra, đến cả cơ hội sống sót của tôi, các người cũng không cho?”
Cuộc gọi bị dập cái “bộp”, câu trả lời đã quá rõ ràng.
Đôi chân tôi mềm nhũn, suýt chút nữa không đứng vững, ngay lúc đó một bản tin địa phương bất ngờ đ/ập vào mắt.
#Đại tiểu thư nhà họ Chu công khai đá/nh đ/ập mẹ ruột.#
Dưới bài đăng là những bình luận ch/ửi rủa liên tiếp đ/âm vào mắt tôi.
【Chu Dã Đường này đúng là sao chổi, khắc xong em gái rồi đến khắc mẹ.】
【Chứ còn gì nữa, nhà giàu thế mà còn ra ngoài giả vờ khổ sở, ai biết được trong hồ lô b/án th/uốc gì.】
Giàu có?
Họ giàu có thì liên quan gì đến tôi, tôi chẳng qua chỉ là một quân cờ bị bỏ rơi.
Cảm giác tuyệt vọng dâng trào, có thứ gì đó đã hoàn toàn vỡ vụn vào khoảnh khắc này.
Trên người không có tiền mặt, thanh toán qua WeChat cũng không dùng được.
Tôi chỉ đành đội cái nắng 38 độ, từng bước từng bước đi bộ về nhà.
Cố gồng mình đi suốt ba tiếng đồng hồ.
Những giọt mồ hôi li ti chảy dọc theo kheo chân, dính ch/ặt vào vết thương, cơn đ/au nhức nhối thấu xươ/ng từng lớp từng lớp dâng lên.
Khi về đến nhà trọ, tôi đã kiệt sức vì nóng.
Chủ nhà vẻ mặt bất lực đợi tôi ở cửa, ông không dám nhìn tôi.
“Cô Chu, căn phòng này đã bị gia đình cô trả rồi, cô mau thu dọn đồ đạc chuyển đi đi.”
Đầu óc tôi ong lên một tiếng, tôi tức đến mức r/un r/ẩy toàn thân, giọng nói cũng mang theo tiếng nấc:
“Tại sao? Tiền thuê nhà này đều là tự tôi đóng!”
Ánh mắt chủ nhà đầy vẻ thương cảm, tôi biết ông ấy cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải thế chấp máy tính, năn nỉ ông cho v/ay hai trăm tệ.
Trên đường chạy về nhà, lúc đẩy cửa bước vào, lần này tôi không còn bất kỳ sự mong chờ nào nữa.
“Các người trả tiền lại cho tôi.”
Bố nhìn tôi với vẻ mặt u ám:
“Đồ mất mặt, tao còn chưa tính sổ với mày, mày lại dám tìm đến tận cửa.”
Anh trai giải tán những người giúp việc xung quanh.
“Bây giờ em xin lỗi Giai Giai đi, c/ầu x/in nó tha thứ cho em, em vẫn là con gái nhà họ Chu.”
Cổ họng như bị một con d/ao đ/âm trúng, từng chữ từng chữ đều đ/au nhói:
“Tôi xin lỗi cái gì? Xin lỗi vì tôi về sớm hơn nó một năm? Hay xin lỗi vì nó được cưng chiều hết mực, còn tôi đến cả một cái phòng ở đây cũng không có?”
Anh trai bị tôi đ/âm trúng tim đen:
“Mày đang nói bậy cái gì đấy? Là mày không quan tâm Giai Giai trước, khiến nó phải một mình ra nước ngoài du học.”
Tôi bật cười.
Cuối cùng cũng hiểu ra, thứ mà tôi khao khát đến đi/ên cuồ/ng, lại là thứ mà cô ta tùy tay vứt bỏ.
Tôi không nhịn được mà bước tới, thất thần nhìn mẹ và Chu Giai Thanh.
“Mẹ, mẹ còn nhớ tại sao lại gửi con đến nhà bà nội không?”
Sắc mặt mẹ hơi thay đổi, hiếm hoi xuất hiện một tia động lòng.
Chu Giai Thanh lập tức hoảng lo/ạn:
“Chị? Chị đang trách em sao?”
Tôi không thèm đếm xỉa đến cô ta.
“Vì con hiểu chuyện hơn, mẹ thấy con dễ nuôi hơn nên vứt con cho bà nội, mẹ không thích bà nội, nên mẹ cũng sẽ không bao giờ thích con nữa.”
Mẹ bất ngờ chạm phải ánh mắt của tôi, hốc mắt hơi đỏ lên:
“Năm đó bố mẹ bận sự nghiệp, căn bản không thể chăm sóc nhiều con như vậy, con ở cùng bà nội chẳng phải vẫn sống rất tốt sao.”
Tôi mạnh mẽ vén ống quần lên, để lộ đầu gối trước mặt bà.
“Năm con mới về, mẹ suýt bị xe đ/âm, chính con là người bảo vệ mẹ.
“Kể từ đó, đầu gối của con vô cùng yếu ớt, chỉ cần va chạm nhẹ là sẽ bị thương.”
Tôi chưa kịp nói xong, một tiếng khóc lớn đã c/ắt ngang lời tôi:
“Là lỗi của con, tất cả đều là lỗi của con, là do con không về c/ứu mẹ trước.
“Nhưng mà, nhưng mà lúc đó con vẫn còn ở nhà bà ngoại mà…”
Mẹ lập tức không nhìn tôi nữa, không ngừng lau nước mắt cho cô ta.
“Không phải lỗi của Giai Giai, mẹ mãi mãi yêu con nhất.”
Anh trai cũng lao tới đẩy tôi ra, hoàn toàn không màng đến đôi chân đầy m/áu của tôi.
“Được rồi, cầm lấy số tiền đó rồi cút ngay, đừng đứng đây chướng mắt.”
Trong chớp mắt, tôi như một miếng giẻ rá/ch bị vứt bỏ không thương tiếc.
Lần rời khỏi nhà họ Chu này, lòng tôi vô cùng thanh thản, chỉ có cảm giác giải thoát tràn trề.
Tôi nghĩ, ba món đồ chơi AI còn yêu tôi hơn họ nhiều.
Được, vậy thì tôi sẽ để họ được như ý.
05
Hành lý đã thu dọn xong xuôi, tôi đóng gói tất cả mang đến ký túc xá, chỉ để lại ba món đồ chơi AI kia.
Tôi đến quán cà phê đã hẹn với giảng viên, sau chuyện lần trước, cô ấy đã hiểu rõ hoàn cảnh của tôi.
“Em quyết định rồi sao? Thực sự muốn đi Tây Bắc ư? Đây là một dự án rất khổ cực đấy.
“Nhưng trường sẽ chi trả mọi chi phí cho em, cả học phí lẫn sinh hoạt phí, em sẽ không cần phải lo lắng nữa.”
Tôi kiên định gật đầu.
“Cô Lam, ước mơ của em là có thể c/ứu giúp được nhiều động vật hơn, cũng là để tìm một chốn tịnh thổ cho tâm h/ồn mình.”
Giảng viên lộ vẻ không nỡ, thận trọng hỏi:
“Phía bố mẹ em có cần…”
“Không cần đâu ạ.”
Dự án c/ứu trợ Tây Bắc lần này có sự giúp đỡ rất lớn cho kế hoạch sự nghiệp tương lai của tôi.
Trước đây tôi luôn lo lắng liệu có quá xa nhà, họ có lo lắng cho tôi không, giờ nghĩ lại, hoàn toàn là lo bò trắng răng.
Tôi mở tài khoản riêng và chuyển toàn bộ tài sản của mình sang.
Sau đó họ không bao giờ tìm tôi nữa, nghe người ta nói, Chu Giai Thanh ra nước ngoài hình như không được thuận lợi lắm.
Thời gian này tâm trạng tôi tốt hơn nhiều, sau khi chuyển về ký túc xá, bạn cùng phòng cũng ngạc nhiên trước sự thay đổi của tôi.
“Đường Đường, những bình luận á/c ý trên mạng về cậu ngày càng nhiều, cậu có muốn giải thích gì không?”
Mấy ngày nay bận rộn quá nên tôi quên mất chuyện này, lông mày tôi nhíu lại, đang nghĩ cách để giải quyết.
Đột nhiên nhìn thấy ảnh đại diện của người đăng bài, thấy rất quen, nhìn kỹ lại, hóa ra là món đồ chơi yêu thích nhất của Chu Giai Thanh.
【Chu Dã Đường cậy mình lớn hơn một tuổi, luôn chèn ép em gái ở nhà, khiến em gái mắc b/ệnh trầm cảm.
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook