Cứ ngỡ là đồng hành, ai ngờ anh yêu đến tự ti

Tôi không ngờ Thương Dự lại chủ động tìm giáo viên xin ảnh.

Cái dáng vẻ anh hốt hoảng tắt điện thoại lúc nãy, sợ tôi biết anh đang xem ảnh chụp chung, trông anh khi ngại ngùng thật sự rất đáng yêu.

Hoạt động gia đình đã thành công rút ngắn khoảng cách giữa Thương Dự và Hòa Hòa.

Ngày hôm sau, Hòa Hòa đeo chiếc cặp nhỏ, nắm lấy tay tôi.

"Con muốn bố mẹ cùng đưa con đến trường, được không ạ?"

Tôi nhìn thấy Thương Dự đứng cách đó vài mét, ánh mắt đầy mong đợi nhưng lại sợ thất vọng.

Im lặng một lát.

Tôi đáp: "Được, vậy đi thôi!"

Hòa Hòa chạy tới nắm lấy tay Thương Dự rồi cùng đi ra ngoài.

Khóe miệng Thương Dự khẽ nhếch lên, được con gái chủ động nắm tay nhỏ là anh vui vẻ ra mặt.

Trên xe, Hòa Hòa ngồi giữa chúng tôi, líu lo hát những bài đồng d/ao.

Thương Dự chăm chú nhìn cô bé hiếu động, khóe môi vẽ nên một nụ cười nhàn nhạt.

Nhìn là biết anh đúng chuẩn một người bố cuồ/ng con gái.

Chiều tan học tôi có việc không thể đi đón Hòa Hòa, liền gọi điện bảo Thương Dự đi.

Tôi rất ít khi gọi điện cho Thương Dự, ngay cả tin nhắn cũng chẳng có mấy.

Vừa gọi chưa đầy ba giây, Thương Dự đã bắt máy.

Anh cẩn trọng hỏi tôi: "Có chuyện gì vậy em?"

"Em có việc bận, anh và chú Lý đi đón Hòa Hòa, tiện thể đưa con đi tiêm vắc-xin, sổ tiêm chủng để ở..."

Tôi khựng lại, quên mất để ở đâu rồi.

Thương Dự khiêm tốn trả lời thay: "Anh biết, ở trong chiếc hộp thứ hai từ dưới lên bên trái tủ quần áo trong phòng con bé."

Tôi không ngờ anh lại biết rõ vị trí đó đến thế.

Bởi trong mắt tôi, anh chưa bao giờ tham gia vào những việc này của con.

06

Đêm đến họ về nhà đã tối mịt, khiến tôi nghi ngờ hôm nay b/ệnh viện đông người lắm sao?

Thương Dự một tay cầm cặp sách nhỏ, tay kia dắt Hòa Hòa đang nhảy chân sáo.

Bình thường sau khi tiêm xong Hòa Hòa đều khóc rất lâu, nhưng hôm nay trông con bé có vẻ rất vui.

Thương Dự biết dỗ trẻ con đến thế sao?

Hòa Hòa hôm nay không khóc nhè, còn rất phấn khởi.

Hòa Hòa chạy lại: "Mẹ ơi, hôm nay con tiêm vắc-xin không khóc đâu, bố đưa con đi ăn hamburger khoai tây chiên rồi ạ."

Tôi ngước mắt nhìn Thương Dự, ánh mắt anh né tránh.

"Vậy sao, có ngon không con?"

"Dạ, ngon cực kỳ, lần sau con vẫn muốn ăn nữa."

Sau khi dì giúp việc đưa con lên lầu tắm rửa, phòng khách chỉ còn lại tôi và Thương Dự.

Thương Dự lên tiếng, giọng điệu rụt rè:

"Anh biết Hòa Hòa tiêm vắc-xin sẽ khóc, nên mới dỗ con là tiêm xong sẽ đưa con đi ăn hamburger khoai tây chiên, anh... lần sau sẽ không thế nữa."

Thấy anh vẻ mặt ấm ức, chỉ vì ăn một cái hamburger khoai tây chiên mà sợ bị tôi l/ột da.

"Anh yên tâm, em không để con chấm tương cà đâu."

"Sao anh biết con bé bị dị ứng cà chua?"

Bình thường anh đâu bao giờ quan tâm đến mấy chuyện này.

Anh giải thích: "Vì anh cũng dị ứng cà chua, con bé là con gái anh, nên x/ác suất cao là cũng sẽ bị dị ứng, hơn nữa trước đây con bé từng bị dị ứng nên anh biết."

Hóa ra nguồn gây dị ứng là từ bố nó, lúc trước tôi còn thắc mắc tại sao lại thế.

07

Hòa Hòa ngày càng ỷ lại vào Thương Dự, không cho tôi đón nữa mà dặn Thương Dự mỗi ngày phải đi đón mình.

Tôi cứ tưởng là sau mấy ngày tiếp xúc, Hòa Hòa và anh đã nảy sinh tình cảm.

Kết quả là ngày hôm nay.

Tôi cùng đồng nghiệp gặp khách hàng ở quán cà phê xong.

Đồng nghiệp lập tức đưa điện thoại có tấm ảnh cho tôi xem:

"Cô bé này trông giống con gái cậu gh/ê!"

Tôi nhìn về phía tiệm đồ ngọt đối diện quán cà phê, quả nhiên là Thương Dự đang dắt Hòa Hòa đi ăn kem.

Tôi cũng hiểu được lý do tại sao dạo này con bé toàn bắt anh đi đón rồi.

Tôi 🔪 đến trước cửa sổ chỗ họ.

Cả hai không nhìn thấy tôi, vẫn đang vui vẻ ăn cây kem trên tay.

Hòa Hòa ngước lên nhìn thấy tôi, ánh mắt thêm vài phần sợ hãi, bàn tay nhỏ không quên chọc chọc vào cánh tay Thương Dự.

Thương Dự thấy Hòa Hòa nhìn ra ngoài cửa sổ, còn thắc mắc sao con bé lại nhìn chăm chú thế.

Kết quả lúc quay lại, gương mặt đang cười tươi giây sau liền cứng đờ khi thấy tôi.

Về đến nhà, Thương Dự và Hòa Hòa nắm tay nhau đứng trước mặt tôi để chịu thẩm vấn.

"Thương Dự, anh được lắm, tôi còn tưởng gì, hóa ra là anh đưa con đi ăn mấy thứ này để m/ua chuộc nó."

Thương Dự nhìn tôi không đáp, mặc cho tôi m/ắng.

Con bé lập tức đứng chắn trước mặt Thương Dự để c/ầu x/in cho anh.

"Mẹ đừng m/ắng bố, là con khóc lóc bắt bố đưa con đi ạ."

Mới có mấy ngày mà "chiếc áo bông nhỏ" đã bị thủng rồi.

"Thương Mộc Hòa, con còn bênh người ta đấy à, mẹ thấy con cũng nên bị đò/n rồi... đã bảo là không được ăn thường xuyên mà..."

08

Đêm nằm ngủ, nghĩ đến chuyện con bé thiên vị Thương Dự mà tôi thấy tức gi/ận.

Anh vừa nằm xuống tôi liền nghiêng người kéo luôn chiếc chăn đi, anh ngại không dám kéo lại nên đành chịu lạnh.

"Không có chăn đắp mà không biết nói à?"

Thương Dự nói nhỏ: "Không sao, anh không lạnh."

"Vậy anh cứ chịu lạnh đi!"

Thương Dự vẫn không nhúc nhích, cho đến nửa đêm tôi mơ hồ cảm giác được có sự chuyển động.

Bình thường tôi ngủ rất say, sẽ không cảm nhận được gì.

Nhưng hôm nay tôi thực sự cảm nhận được, Thương Dự dịch về phía tôi, còn ôm lấy tôi từ phía sau.

Anh còn nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ tôi, tiện thể hít hà mùi hương trên tóc tôi.

Hóa ra cảm giác trước đây của tôi là thật.

Ngày hôm sau đợi khi tôi mở mắt ra kiểm tra, Thương Dự đã sớm khôi phục dáng vẻ cũ, nằm im một bên.

Động tác của anh quả nhiên nhanh hơn tôi.

Thương Dự người này không đơn giản.

Tôi nghi ngờ nghiêm trọng rằng ba năm qua đêm nào anh cũng ôm tôi ngủ như vậy.

Danh sách chương

4 chương
25/07/2026 17:24
0
25/07/2026 17:25
0
05/08/2026 07:12
0
05/08/2026 07:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu