Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Gọi phu nhân cái gì, gọi đệ muội đi.”
09
Ngón tay ta co quắp lại, suýt chút nữa đã làm rá/ch tờ giấy thô, mặt Tống Uyên tái xanh vì tức gi/ận.
Thấy ta thật sự lộ vẻ mong chờ, chàng hít sâu một hơi.
“Đệ… muội.”
Tống Dục Chu cười đến mức đôi mắt híp lại, ta thật sự sợ chàng vì đắc ý mà quên mất, lại vung cái đuôi ra vẫy vẫy.
“Nương tử, đây là ca ca ta, họ hàng xa, không thân thiết lắm.”
Chàng như muốn cố tình chọc tức ch*t Tống Uyên.
“Nương tử mệt rồi phải không? Phu quân bóp vai cho nàng.”
Chàng đưa tay tới, ta thuận thế tựa vào lòng chàng, giả vờ thẹn thùng véo nhẹ vào eo chàng.
“Đáng gh/ét, biểu ca vẫn còn ở đây mà…”
Nói xong câu này, cả ta và Tống Dục Chu đều im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn nam nhân trước mặt.
Sắc mặt Tống Uyên như ráng chiều sau cơn mưa.
Đủ mọi sắc thái đỏ cam vàng lục lam chàm tím.
Người thì vẫn đứng đó, nhưng h/ồn hồ ly đã bị tức ch*t từ lâu rồi.
“Vậy ta đi trước đây, hai người… cứ tiếp tục đi.”
Hai chữ cuối cùng, ta thậm chí nghe thấy tiếng răng chàng nghiến ch/ặt như sắp vỡ vụn.
Dẫu sao trước mặt Tống Uyên, ta chưa bao giờ ra vẻ nũng nịu như vậy.
Chàng vừa rời đi, Tống Dục Chu đã thở dốc, ánh mắt mơ màng hôn tới, rõ ràng là đã động tình dữ dội.
Vẻ ửng hồng trên má ta tan biến trong tích tắc, ta lạnh mặt đưa tay đẩy con hồ ly d/âm đãng đang sáp lại gần ra.
“Nương tử…”
Chàng ngồi bệt xuống đất, ánh mắt cuối cùng cũng tỉnh táo lại đôi chút, nhìn ta đầy kinh ngạc.
“Chàng còn định giữ bộ dạng này để thân mật với ta bao lâu nữa?”
Ta trải rộng các tờ giấy ra, giúp chàng lấy bút mực từ trong ngăn kéo.
Ngẩng đầu lên lại thấy Tống Dục Chu vẫn cứng đờ ngồi dưới đất, cả con hồ ly đều ngây ra như phỗng.
Ta nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng, mặt Tống Dục Chu đã trắng bệch.
“Nàng đều biết cả rồi…”
Ta không nói gì, mặt Tống Dục Chu ngày càng trắng, đuôi mắt cũng đỏ ửng lên, trong mắt đầy vẻ hoảng lo/ạn và lúng túng.
“Nàng nghe ta giải thích, nương… tất cả đều là do ca ca ta bắt ta làm thế.”
Chàng ngồi dưới đất, đột nhiên đôi tai trắng muốt lộ ra.
Theo khóe miệng ngày càng trễ xuống, hai chiếc tai trắng to lớn đó cũng rũ xuống theo.
Tống Dục Chu biến lại nguyên hình, lúc khóc nhìn lại càng đẹp hơn.
“Ta biết mình không nên nghe lời ca ca mà lừa nàng, nhưng nàng đã chiếm lấy thân x/ác ta rồi, không được bỏ rơi ta đâu.”
Nhìn nam nhân tuấn tú với đôi tai lúc lắc và đôi mắt đỏ hoe.
Ta biết Tống Dục Chu đang giả vờ đáng thương.
Nhưng sự hoảng lo/ạn trong mắt chàng không hề giả tạo chút nào, chàng thực sự sợ ta cứ thế mà đuổi chàng đi.
“Đứng dậy đi.”
Ta thật sự không nhịn được, bèn véo véo đôi tai chàng, nam nhân gi/ật nảy mình, đuôi mắt vốn đã đỏ vì khóc nay càng đỏ hơn.
“Nương tử…”
Chàng lí nhí gọi tên ta, thấy ta không để ý cũng không phản bác, liền bạo dạn gọi thêm vài tiếng.
“Viết chữ của chàng đi.”
Ta cúi đầu mài mực, nhân cơ hội đ/è nén khóe miệng đang cong lên của mình xuống.
“Nương tử, nàng không gi/ận nữa phải không?”
“Nương tử nàng ngẩng đầu nhìn ta xem, gương mặt này của ta đẹp hơn, hay mặt ca ca ta đẹp hơn?”
“Nếu nàng không thích gương mặt này, ta còn có thể biến thành người khác, chỉ cần nàng không gi/ận không đuổi ta đi…”
“Nàng thích mặt ai hơn ta biến cho nàng xem, nàng đừng gi/ận nữa, nàng thích Lưu phu tử đúng không? Lần nào gặp ông ta nàng cũng thẹn thùng không dám ngẩng đầu, lòng ta như hũ giấm bị đổ vậy…”
10
Ta gi/ật mình ngẩng đầu, bịt miệng Tống Dục Chu đang lải nhải không ngừng.
“Chàng mà dám biến thành Lưu phu tử, đêm nay đừng hòng bước vào phòng ta.”
Hồ ly vẫn là hồ ly.
Bị bịt miệng rồi mà đôi mắt vẫn như có móc câu.
Cứ thế sáng lấp lánh nhìn ta, trong mắt chứa đầy tình yêu và niềm vui không thể che giấu, nóng đến mức ta phải rụt tay lại ngay lập tức.
“Biết rồi, không biến thành Lưu phu tử nữa.”
Tống Dục Chu cầm bút viết chữ.
“Nương tử, nàng không gi/ận nữa thật chứ?”
“Vậy… sau này ta không biến thành ca ca nữa, cứ dùng gương mặt này được không?”
Chàng không còn vẻ hoạt bát như vừa nãy, bàn tay cầm bút hơi r/un r/ẩy, như thể chỉ là hỏi bâng quơ, nhưng đôi tai dựng đứng kia đã b/án đứng suy nghĩ của con hồ ly.
Chàng để tâm lắm.
“Được.”
Ta nắm lấy bàn tay hơi r/un r/ẩy của chàng, áp sát vào đôi tai đang gi/ật gi/ật không ngừng.
“Sau này chỉ có Tống Dục Chu, không có Tống Uyên.”
Đôi môi ấm nóng, lần đầu tiên còn chưa bắt đầu, cái đuôi to lớn của Tống Dục Chu đã hưng phấn đến mức không giấu nổi mà thò ra ngoài.
Từ bắp chân đến cổ chân, cái đuôi lông xù theo động tác của Tống Dục Chu cứ không ngừng căng cứng rồi lại quấn lấy.
…
Không biết qua bao lâu, hai tay ta vô lực chống lên lồng ngựk Tống Dục Chu.
Cái đuôi của chàng quấn quanh eo ta, ta đã hoàn toàn không còn sức lực, chỉ có thể bị cái đuôi ấy kéo đi, lắc lư qua lại trên người chàng.
“Đợi chút đã…”
Ta khàn giọng, Tống Dục Chu ngước mắt nhìn ta, giọng nói còn khàn hơn cả ta.
“Sao thế?”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, chúng ta vậy mà đã dây dưa từ ban ngày đến gần trưa…
“Sao ta có cảm giác, có người đến…”
Ta gi/ật mấy sợi lông hồ ly ở chóp đuôi chàng, Tống Dục Chu khẽ xuýt xoa, bế ta xuống đặt sang một bên.
“Ta đi xem sao.”
Chàng nhíu mày khoác đại một chiếc áo, tấm lưng rộng rãi đầy những vết cào của ta, khiến ta đỏ mặt tía tai.
“Không có ai, đừng sợ.”
Chàng mím môi, ánh mắt nhìn về phía không xa, lạnh đi không ít.
Ta đoán Tống Uyên vẫn chưa đi, nhưng không ngờ chàng lại lẻn vào khi đêm xuống lúc ta và Tống Dục Chu đang ngủ.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa mở, ta đã tỉnh giấc.
Tống Uyên vừa bước vào cửa, vòng tay đang ôm ta từ từ nới lỏng, Tống Dục Chu lặng lẽ nhìn chàng.
Tống Uyên nhíu mày nhìn chằm chằm vào gương mặt đó.
“Quả nhiên ta đoán không sai, ngươi trèo lên giường của Ng/u Tiểu Đào nên mới không nỡ rời đi như vậy.”
Tống Dục Chu giọng rất nhỏ, chàng đắp chăn cho ta rồi đứng dậy.
“Huynh mới đi/ên ấy, canh chừng cả ngày chưa đủ sao, rốt cuộc muốn làm gì?”
Tống Uyên trừng mắt nhìn chàng.
“Còn làm gì nữa? Tất nhiên là đổi lại, đã bảo bao nhiêu lần rồi, lúc ngủ cũng đừng quên hóa thành bộ dạng của ta, may mà nàng ấy đêm qua không tỉnh, nếu nàng ấy phát hiện ngươi không phải là ta…”
11
Tống Dục Chu không nhúc nhích, ta ngáp một cái rồi ngồi dậy.
Tống Uyên trợn tròn mắt, đứng sững tại chỗ một lúc lâu không phản ứng lại được.
“Nương tử…”
Ta xua xua tay, có chút chán gh/ét.
“Đừng gọi thật, Tống Uyên.”
Đã lâu rồi ta không gọi chàng như thế, kể từ khi chúng ta thành thân, dù Tống Uyên có lạnh nhạt đến đâu, ta vẫn luôn gọi chàng là phu quân.
“Nàng đều biết cả rồi…”
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook