Tiền gửi trong hôn nhân

Tiền gửi trong hôn nhân

Chương 4

05/08/2026 06:03

03

Tôi rời nhà bố chồng, vừa định lái xe đi thì Trần Hãn đã chui vào trong. Tôi nhíu mày nhìn anh ta: "Chúng ta không tiện đường, em phải về nhà mẹ đẻ, anh đừng nói là anh cũng muốn đi nhé."

Trần Hãn không thích đến nhà bố mẹ tôi. Tuy bố mẹ tôi đối xử rất tốt với anh ta, nhưng Trần Hãn luôn nói không phải nhà mình nên thấy không tự nhiên. Đương nhiên, anh ta cũng chẳng muốn đưa tôi về nhà bố mẹ mình.

Trước đây tôi từng nghĩ, dù Trần Hãn làm vậy có phần lạnh lùng nhưng anh ta không tiêu chuẩn kép. Nhưng giờ tôi đã nhận ra, Trần Hãn không muốn đến nhà tôi là vì thực sự không muốn đến. Còn việc không muốn tôi đến nhà anh ta, chỉ là sợ tiếp xúc với bố chồng nhiều quá sẽ lỡ lời chuyện mỗi tháng anh ta đều đưa phần lớn lương cho bố chồng giữ.

Quả nhiên, Trần Hãn vội vàng nói: "Anh không đi, không đi, anh chỉ muốn nói với em một chuyện thôi."

Tôi cười: "Nói đi."

Trần Hãn hỏi: "Em có biết trong tay bố có bao nhiêu tiền tiết kiệm không?"

Tôi lắc đầu: "Sao em biết được?"

Trần Hãn bí hiểm nói: "Anh biết, hôm đó anh xem điện thoại của bố, ông ấy có năm mươi vạn tiền tiết kiệm, năm mươi vạn đấy."

Tôi thầm cười, con số này cũng gần bằng với mức lương của Trần Hãn mà tôi ước tính. Hai năm nay, số tiền anh ta đưa cho bố chồng, cộng với khoản trước khi cưới, cũng phải tầm năm sáu mươi vạn.

Tôi giả vờ ngạc nhiên: "Không thể nào? Lương hưu của bố mỗi tháng chỉ có bốn nghìn tệ, làm sao tích góp được nhiều thế? Lại còn phải chu cấp cho gia đình anh cả nữa."

Trần Hãn sốt ruột, suýt chút nữa đã nói ra sự thật. Nhưng lời đến cửa miệng, anh ta kịp thời phanh lại: "Trước đây hình như anh thấy bố chơi quỹ gì đó, chắc là may mắn nên thắng được một khoản lớn."

"Bây giờ số tiền này từ đâu ra không quan trọng, quan trọng là nếu bố ở bên bà Lưu, năm mươi vạn này sớm muộn cũng bị tiêu sạch. Hai người còn chưa chính thức ở bên nhau mà bố đã dám vung bảy tám nghìn m/ua quần áo cho bà ấy, sau này chắc còn tiêu nhiều hơn."

"Anh không phải muốn lấy năm mươi vạn này làm của riêng, hay chia cho anh và anh cả, nhưng nếu nó cứ nằm yên trong tay bố thì sau này bố ốm đ/au gì cũng không cần chúng ta phải bỏ tiền túi ra nữa, đúng không? Nhưng nếu bố kết hôn với bà Lưu, không những chúng ta không lấy được tiền, mà sau này khéo còn phải dốc tiền túi ra bù vào đấy. Tiểu Lan, em hiểu ý anh chứ?"

Tôi mím môi, gật đầu: "Anh nói cũng có lý."

Trần Hãn tưởng tôi đã bị thuyết phục, vội vàng nói tiếp: "Đúng thế, em cũng hiểu ý anh rồi đấy. Vậy nên em nhất định phải giúp anh khuyên bố."

Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nhưng em cũng không chắc, vì chúng ta là hôn nhân AA mà, chúng ta không can thiệp vào chuyện của nhau, chuyện nhà anh em cũng sẽ không quản đâu."

Trần Hãn không ngờ tôi lại nói vậy, cuống lên: "Tiểu Lan, bây giờ không phải lúc làm mình làm mẩy đâu, đó là năm mươi vạn đấy. Nếu nó nằm trong tay bố, chắc chắn chúng ta cũng lấy được ít nhiều, phải không?"

Tôi cười: "Tiền tiết kiệm của anh bao nhiêu em còn chẳng biết, anh cũng đâu có đưa cho em, mà em còn mơ tưởng đến chuyện chạm vào tiền tiết kiệm của bố chồng sao? Anh thật biết đùa."

Nói rồi, tôi nhìn đồng hồ: "Anh xuống xe đi, em phải về nhà ăn cơm đây."

Trần Hãn bất lực, đành mở cửa xuống xe, không quên dặn dò: "Vợ à, em suy nghĩ kỹ lại đi, đây không phải chuyện nhỏ đâu."

Tôi không quan tâm, lái xe rời đi. Đến giờ mà còn muốn dùng chiêu trò với tôi, tôi mà tin anh ta thì đúng là kẻ ngốc.

04

Tối hôm sau, tôi đến phòng riêng của khách sạn nơi bố chồng mời khách theo địa chỉ đã hẹn. Vừa vào đến nơi, tôi đã thấy Trần Hãn cùng gia đình anh cả đã đến đông đủ, đang tranh cãi kịch liệt về chuyện gì đó.

Tôi đẩy cửa bước vào, tiếng thảo luận lập tức dừng lại. Chị dâu nhìn tôi, giọng mỉa mai: "Ôi, em dâu đến rồi à, sao đến muộn thế? Không phải em rất tán thành chuyện bố tái hôn sao, sao còn không coi là chuyện gì to t/át thế?"

Tôi cười: "Vậy xem ra chị dâu đến sớm thế này là coi trọng chuyện này lắm nhỉ? Thế nào, định mừng bố bao nhiêu tiền đây?"

Chị dâu tức đến mức trừng mắt nhìn tôi nhưng không nói được câu nào.

Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra, bố chồng dẫn bà Lưu bước vào. Tôi vội vàng cười chào hỏi: "Bố, dì Lưu, hai người đến rồi ạ."

Bố chồng mặt mày hớn hở: "Ừ, trên đường tắc xe một chút nên đến muộn. Nào nào, mọi người đông đủ cả rồi, chúng ta gọi món thôi."

Bố chồng gọi phục vụ vào, đưa thực đơn cho bà Lưu trước. Bà Lưu mặc bộ quần áo bố chồng m/ua cho hôm trước, vẻ mặt đầy e thẹn, rồi đưa thực đơn cho tôi: "Tiểu Lan, con gọi đi, dì ăn gì cũng được."

Tôi nhận lấy thực đơn. Chị dâu lại cằn nhằn: "Đúng rồi, dì Lưu trước nay chắc chưa được ăn món gì ngon đâu nhỉ, khách sạn lớn thế này chắc là lần đầu đến, không biết gọi món cũng là bình thường. Nhưng dì Lưu sau này không phải lo nữa, ở bên bố cháu, bố cháu chắc chắn sẽ thường xuyên đưa dì đến những nơi sang trọng thế này. Dì Lưu, dì đúng là số hưởng rồi."

Bà Lưu trước đây sống ở nông thôn, lên thành phố làm bảo mẫu, nên mới quen biết bố chồng khi nhảy quảng trường ở khu chung cư. Chị dâu biết được chuyện này nên cứ bám lấy điểm đó để châm chọc bà.

Bà Lưu chưa kịp nói gì, bố chồng đã nổi gi/ận: "Vợ thằng cả, nếu con không biết nói năng tử tế thì cút ra ngoài."

Sắc mặt chị dâu tối sầm lại, nhưng vẫn không chịu rời đi. Tôi biết, ba người họ chắc chắn đã bàn bạc kỹ lưỡng, hôm nay nhất định phải làm cho bà Lưu thấy khó mà lui. Tôi bèn cười nói: "Không sao đâu dì Lưu, ai cũng cần thời gian để làm quen với những thứ này. Dì cứ từ từ ở bên bố cháu là sẽ hiểu thôi, chuyện gì cũng cần quá trình mà, phải không ạ?"

Bà Lưu gật đầu. Sắc mặt bố chồng lúc này mới dễ nhìn hơn: "Tiểu Lan, con nói đúng."

Tôi khẽ cười, chọn toàn món đắt tiền, gọi đầy một bàn. Dù sao cũng đâu phải tiền của tôi.

Sau khi gọi món xong, bố chồng lấy ra thứ mình đã chuẩn bị: "Hôm nay gọi các con đến đây là để giới thiệu chính thức với các con, bố đã quyết định rồi, sẽ chính thức ở bên bà Lưu, tháng sau sẽ đi đăng ký kết hôn."

Danh sách chương

5 chương
25/07/2026 17:20
0
25/07/2026 17:27
0
05/08/2026 06:03
0
05/08/2026 06:03
0
05/08/2026 06:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau khi ép tôi ăn bánh chưng nhân đậu phộng vào ngày Tết Đoan Ngọ, mẹ đã hối hận thế nào?

Chương 7

7 phút

Con gái vong ân phụ nghĩa thiên vị bà nội mắc hội chứng trẻ thơ, nhưng nó không biết tôi vừa được đền bù 5 triệu tiền giải tỏa!

Chương 8

9 phút

Dùng thẻ tha thứ mẹ vẫn thấy tôi thừa thãi, được thôi, tôi sẽ không quay về nữa

Chương 8

11 phút

Đêm tân hôn, tôi đặt bút ký vào bản "Hiệp ước bình đẳng"

Chương 7

14 phút

Mối hận xuân đầy vạt áo

Chương 6

15 phút

Mưa Phùn Khi Nào Dứt

Chương 7

20 phút

Trường Chiêu

Chương 8

22 phút

Sau khi đọc bình luận, tôi quay sang lên giường của anh chồng

Chương 6

24 phút
Bình luận
Báo chương xấu