Lãng mạn cả đời

Lãng mạn cả đời

Chương 5

05/08/2026 05:13

Bị b/ệnh tim nặng, bị gia đình vứt bỏ trên bờ ruộng.

Bố mẹ tôi đi dạo ngang qua, không nghĩ ngợi gì đã đưa anh ấy đến b/ệnh viện.

Lúc đó tình trạng nguy kịch, đã phải ký giấy báo tử không biết bao nhiêu lần.

Do vấn đề sức khỏe, mẹ tôi đã sảy th/ai ba lần, bà thật sự không muốn từ bỏ sinh mệnh nhỏ bé trước mắt.

Bố tôi về nhà kể lại tình hình, ông bà nội ngoại huy động các mối qu/an h/ệ, mời những chuyên gia tim mạch giỏi nhất.

Mạng sống của Thẩm Dụ là do cả gia tộc chúng tôi ban cho.

Không lâu sau khi anh ấy bình phục, mẹ mang th/ai tôi.

Người đàn ông trước mặt nghẹn ngào:

"Lớn lên trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương, làm sao anh có thể không khao khát được mãi mãi là một thành viên trong đó."

"Yêu càng sâu, mới càng không thể mang lại tổn thương."

Anh ấy nhìn tôi yêu đương, kết hôn, sinh con.

Âm thầm ki/ếm tiền ở nước ngoài, lấy đủ mọi danh nghĩa gửi về hiếu kính bố mẹ.

"Nhưng Tĩnh Nghi à, vừa nghe tin em bị người ta b/ắt n/ạt, anh đã h/ận không thể lập tức quay về."

Thẩm Dụ nói tôi là người anh trân trọng nhất, sao có thể dung thứ cho kẻ khác giẫm đạp.

Tôi cũng không ngờ, anh ấy đã giấu kín bí mật đó suốt bao nhiêu năm.

17

Tôi không lập tức đón nhận Thẩm Dụ.

Thời gian đã trôi qua quá lâu rồi.

Ai cũng không còn là những thiếu niên bốc đồng ngày xưa nữa.

Trên vai mỗi người đều có trách nhiệm riêng.

Thẩm Dụ rất kiên nhẫn.

Anh ấy nói đã đợi bao nhiêu năm như vậy rồi, sớm đã quen với việc chờ đợi tôi.

Lòng tôi đầy cảm thán.

Giữa người với người thực sự có sự khác biệt rất lớn.

Trần Lập Huy và Thẩm Dụ, đều từng chịu ơn huệ từ gia đình tôi.

Một người chỉ hứa suông, thề thốt cả đời đối tốt với tôi.

Người kia thì luôn chứng minh bằng hành động.

Trong thời gian hòa giải ly hôn.

Trần Lập Huy nhiều lần bóng gió, hỏi tôi có phải đang "tình cũ không rủ cũng tới" với anh nuôi hay không.

Hỏi thăm cả người thân xung quanh tôi.

Cho đến khi ông chủ lớn của hắn tiết lộ, Thẩm Dụ làm về b/án dẫn, rất mạnh trong lĩnh vực này.

Kết giao tốt với anh ấy sẽ có lợi rất lớn cho công ty.

Có lẽ vì sợ đắc tội Thẩm Dụ sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp.

Trần Lập Huy từ dáng vẻ h/ận không thể gi*t ch*t kẻ cắm sừng mình, chuyển sang thái độ nói chuyện đầy khách sáo.

"Tĩnh Nghi, Tổng giám đốc Thẩm là cậu của Khiêm Khiêm, chúng ta cũng coi như chia tay trong hòa bình."

"Nếu em giúp anh thăng tiến lên vị trí cao hơn, có thể nâng đỡ con trai tốt hơn."

Hy vọng tôi làm cầu nối.

Tôi nói để tôi thử xem.

Trước khi c/ắt đ/ứt hoàn toàn.

Muốn con lừa đi về phía trước, phải treo một củ cà rốt.

18

Thế là, việc lấy giấy chứng nhận ly hôn trở nên vô cùng suôn sẻ.

Trần Lập Huy cầm cuốn sổ nhỏ trên tay, nhưng lại có chút ngẩn ngơ.

"Khiêm Khiêm vẫn chưa chịu nói chuyện với anh."

Tôi không nhịn được mà mỉa mai.

"Anh giúp hai đứa con trai của Thu Hà chuyển sang trường tư thục khác, anh em bọn nó cố tình chạy đến trước mặt Khiêm Khiêm khoe khoang."

"Ba đứa suýt chút nữa đá/nh nhau."

Sắc mặt hắn kinh ngạc:

"Chuyện này anh không biết, Khiêm Khiêm có bị thương không?"

Hai đứa con trai của Thu Hà là những "cỗ máy ăn", thân hình b/éo m/ập, chẳng kém gì hai con gấu.

Tôi vô cảm nhìn hắn:

"Hôm đó, may mà có Thẩm Dụ đến thăm."

Trần Lập Huy tránh ánh mắt của tôi.

Hắn có lỗi với tôi.

Cũng có lỗi với Khiêm Khiêm.

Vì sự nghiệp, muốn dùng vợ cũ để lấy lòng đối tác.

Vì nhân tình, dung túng con riêng của vợ h/ãm h/ại con trai ruột.

Sao trước đây tôi lại không nhận ra hắn là kẻ ích kỷ tiểu nhân đến thế chứ?

Thẩm Dụ nói, đàn ông thực ra rất biết ngụy trang.

Có những người có thể diễn cả đời, trừ khi xảy ra biến cố lớn.

Bởi vì anh ấy cũng là kiểu người như thế.

Giả vờ không thích tôi, giả vờ chúc phúc cho tôi đến với người đàn ông khác.

Tôi lắc đầu.

Trần Lập Huy hoàn toàn không phải cùng một loại người với anh ấy.

Bởi vì tâm tính ban đầu đã khác.

Thẩm Dụ luôn trước sau như một, dùng trái tim vàng để đối đãi với cả gia đình tôi.

Nhưng Trần Lập Huy, có lẽ ngay từ đầu, đã coi trọng gia thế và nguồn lực của tôi hơn.

Trong lúc tôi đ/au khổ nhất, hắn đã cùng tôi vượt qua.

Nhớ đến tình cảm này, tôi đã giúp hắn – kẻ tay trắng – bước vào ngành nghề có tiềm năng phát triển cao.

Bố mẹ Trần Lập Huy gặp t/ai n/ạn giao thông trên đường đi khảo sát khoáng sản.

Tại lễ tang, người của đơn vị đến hết đợt này đến đợt khác.

Hào quang tích cực mà bố mẹ để lại đã trở thành màu sắc bảo hộ cho hắn.

Đến mức ai cũng nghĩ rằng, con cháu của nhà địa chất học có đóng góp cho mảnh đất này chắc chắn sẽ không tệ đi đâu được.

Chúng ta đều sai rồi.

Sai ở chỗ cứ nghĩ cây ngay thì bóng chắc chắn sẽ thẳng.

Trần Lập Huy trong công việc cũng rất nỗ lực, việc gì cũng không chịu thua kém nửa bước.

Năng lực cá nhân cũng rất mạnh.

Nhưng đó không phải là bằng chứng cho việc nhân phẩm của hắn không tì vết.

Có lẽ Thu Hà chính là ngòi n/ổ khơi dậy mặt tối trong lòng Trần Lập Huy.

Hắn c/ăm h/ận thói bạo hành của dượng;

Hắn gh/ét sự bỏ rơi từ nhỏ của bố mẹ;

Hắn có lòng tự trọng cực cao, được bố mẹ tôi tiếp tế tài nguyên, lại gh/ét bị người ta nói là dựa hơi vợ mà phất lên.

Trong những ngày tôi tưởng là bình lặng.

Con người thật không ai biết của Trần Lập Huy chỉ là tạm thời bị giấu đi mà thôi.

Đến khoảnh khắc phơi bày, mới phát hiện ra những người xung quanh dường như đều bị hắn khắc.

19

Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, đầy thất vọng:

"Nếu có một ngày, tôi dẫn Khiêm Khiêm gả cho Thẩm Dụ, đổi lại cho anh cơ hội thăng tiến, anh có chúc phúc không?"

Trần Lập Huy không trả lời.

Nội tâm vô cùng giằng x/é.

Ám ảnh bị bố mẹ bỏ rơi từ nhỏ khiến hắn rất khó để thực sự yêu thương, tin tưởng ai đó.

Lần đầu tiên hắn nói với tôi lý do yêu Thu Hà.

"Tĩnh Nghi, cô ấy không giống em, từ nhỏ đến lớn cái gì cũng có sẵn."

"Gia đình tốt, bố mẹ yêu thương, họ hàng bạn bè gọi dạ bảo vâng, em như sống ở trung tâm của thế giới vậy."

"Ngay cả khi anh đứng bên cạnh em, cũng chỉ là chiếc lá xanh làm nền, dù cho anh ki/ếm được nhiều tiền hơn em rất nhiều."

Khoảng thời gian đó đúng lúc sự nghiệp hắn tiến thêm một bước.

Trần Lập Huy áp lực công việc rất lớn, thể x/ác và tinh thần đều mệt mỏi.

Vậy mà còn có người mỉa mai làm chi cho lắm thế?

Chỉ cần nhắc một câu với bố mẹ vợ, phút chốc là có mọi thứ.

Hắn không hiểu, dựa vào chính mình đi đến ngày hôm nay, sao vẫn có người cho rằng hắn ăn bám?

Thu Hà tình cờ xuất hiện.

Phạm sai lầm, là Trần Lập Huy đã giúp cô ta, như vị thần giáng thế.

"Lúc đó, cô ấy nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái, đó là điều mà trong mắt em chưa bao giờ có."

Cho dù Trần Lập Huy thu nhập năm triệu tệ mỗi năm, tôi cũng chưa bao giờ nhìn hắn bằng ánh mắt đó.

"Cô ấy chỉ có bằng cấp trung học cơ sở, bị bố mẹ b/án ba lần mới lấy được người chồng hiện tại."

"Tuổi thơ của cô ấy còn thê thảm hơn anh, luôn mang con trai bên mình, không chịu buông tay."

Danh sách chương

5 chương
25/07/2026 17:28
0
25/07/2026 17:28
0
05/08/2026 05:13
0
05/08/2026 05:13
0
05/08/2026 05:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu