Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Cái này cũng khám nghiệm luôn đi.”
Ngỗ tác chắp tay, muốn thỉnh cầu thị vệ khiêng th* th/ể vào phòng.
Dù sao cũng không phải vết thương ngoài da, khám nghiệm lên thì có chút kém mỹ quan, hơn nữa những người có mặt đều là các quý nữ chưa từng thấy cảnh tượng như thế này.
Trưởng công chúa lại nói:
“Cứ khám nghiệm ngay tại chỗ, để các vị thiên kim nhà quan cũng mở rộng tầm mắt.”
Nghe vậy, mấy vị tiểu thư tái mặt, dùng khăn tay che mặt, nhíu mày quay đầu sang chỗ khác, nhưng cũng không dám nhúc nhích nửa bước.
Ta chăm chú nhìn không chớp mắt.
Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, cục diện này bất luận nhằm vào ai, rõ ràng là đã tính cả Lâm gia vào trong.
Ta cần phải cẩn thận.
Chỉ thấy ngỗ tác trước hết kiểm tra mười ngón tay, ấn nắn vùng bụng, lại nâng cằm lên kiểm tra mũi miệng.
Ông ta lấy một cây kim bạc thăm vào yết hầu th* th/ể, rồi cau mày có chút không hiểu.
Trầm ngâm một lúc, mới mở miệng:
“Bẩm điện hạ, kẻ ch*t ở miệng mũi có bọt dạng nấm, bụng trướng phồng, là ch*t đuối.”
“Nhưng lúc kẻ ch*t còn sống, còn có ăn loại bánh ngọt đã bị bỏ th/uốc đ/ộc, chỉ là chưa kịp phát tác dược tính thì đã ch*t đuối rồi.”
Ý này là, từng có hai người ra tay với giả quận chúa.
Chỉ là, kẻ hung thủ thứ nhất dùng đ/ộc dược chưa đến thời gian phát tác, thì kẻ hung thủ thứ hai đã đơn giản th/ô b/ạo dìm ch*t giả quận chúa.
Lời ngỗ tác còn chưa nói hết, Triệu Minh D/ao lập tức nhảy ra chỉ vào ta, buột miệng quở trách vô lý:
“Ngỗ tác nói nàng ta là ch*t đuối, vậy thì chính là ngươi đẩy nàng ta xuống nước! Dù thân phận quận chúa còn chưa rõ, chuyện ngươi Lâm Thư Dung gi*t người đã đặt ngay trước mắt rồi!”
Cái đồ ng/u ngốc này.
Ta lười không thèm để ý đến nàng ta nữa, ngẩng đầu nhìn về phía Trưởng công chúa.
Bà hất cằm về phía ta:
“Ngươi có gì muốn nói không?”
Ta dùng khăn tay ngăn giữa, cầm bàn tay phải th* th/ể lên cho mọi người xem.
“Dù là ch*t đuối, cũng có phân biệt. Móng tay kẻ ch*t sạch sẽ, chứng tỏ không hề vùng vẫy dưới nước, rất có khả năng là bị người ta kh/ống ch/ế tay chân, ấn đầu xuống dìm ch*t rồi mới ném xuống hồ, chứ không phải như Triệu tiểu thư nói, bị người đẩy từ phía sau xuống ao.”
Ngỗ tác gật đầu phụ họa.
Lúc nãy lời ông còn chưa nói hết thì bị Triệu Minh D/ao ngắt lời, chính là muốn nói điều này.
Triệu Minh D/ao trừng mắt nhìn ta, luống cuống nói:
“Ngươi biết rõ ràng như thế, còn nói không phải ngươi làm sao?”
Ta không hề hoảng hốt, thậm chí còn cười với nàng ta một cái.
“Triệu tiểu thư, dìm người ta dưới nước mà ch*t, ít nhất cũng phải mất nửa chén trà, hơn nữa còn phải đồng thời kh/ống ch/ế tay chân không cho họ vùng vẫy. Thủ pháp gi*t người như thế này, chỉ có lực lượng hai bên chênh lệch lớn lắm mới có thể làm được, mà kẻ ch*t còn cao hơn ta nửa cái đầu, ta làm sao ra tay được?”
Triệu Minh D/ao còn muốn nói thêm gì đó.
Ta ngắt lời nàng ta, đá/nh trước:
“Ngược lại là ngươi, từ nhỏ đã tập cung cưỡi ngựa, sức lực rất lớn, thân hình cũng cao, chưa chắc không làm được.”
Triệu Minh D/ao lộ vẻ gi/ận giữ trên mặt.
Ta lại không cho nàng ta có cơ hội mở miệng, tiếp tục:
“Tất cả mọi người ở đây đều không nói gì, chỉ có một mình ngươi cố gắng cắn x/é, là vì có lương tâm cắn rứt sao?”
“Nếu không phải hung thủ, thì có cần lương tâm cắn rứt làm gì!”
Nàng ta bị khí đến mức mặt đỏ bừng, h/ận không thể x/é nát ta.
“Ngươi!”
Ta còn thấy chưa đủ, cố tình cười một tiếng khiêu khích với nàng ta.
Triệu Minh D/ao vốn là tính tình nóng nảy, không nhịn được nữa, mấy bước xông lên trước muốn động thủ với ta.
Ta vội trốn ra sau th* th/ể, ôm đầu kêu lớn:
“C/ứu mạng điện hạ! Nàng ta bị ta nói trúng tâm sự, nổi cơn x/ấu hổ rồi!”
06
Trưởng công chúa cong ngón tay gõ gõ mặt bàn.
Triệu Minh D/ao lý trí hồi phục được vài phần, thu lại bàn tay đã giơ lên, sắc mặt khó coi đứng yên tại chỗ.
Người ngồi trên cao khẽ thở dài, thong thả đưa ra kết luận:
“Nhìn như vậy, Triệu Minh D/ao mới là hung thủ.”
“Bắt nàng ta lại, những người khác giải tán đi.”
Triệu Minh D/ao còn muốn tranh biện, Trưởng công chúa phẩy tay, nàng ta bị hai bà mama lực lưỡng bịt miệng áp giải vào nội viện.
Các khách còn lại không dám nói nhiều, sợ hãi lui ra ngoài.
Ta ở lại cuối cùng, một mình thỉnh cầu yết kiến Trưởng công chúa.
Giả quận chúa đương nhiên không thể là do Triệu Minh D/ao dìm ch*t.
Nếu lên kế hoạch gi*t người ngay tại yến tiệc, dù Triệu Minh D/ao lực lượng lớn hơn nữ tử bình thường, cũng sẽ không mạo hiểm chọn thủ pháp dìm ch*t.
Nếu dùng cách này, nạn nhân vùng vẫy sẽ tạt nước ướt tay áo, khó che giấu, dễ gợi nghi.
Rõ ràng có rất nhiều cách tốt hơn để dùng.
Ta nói như vậy lúc nãy, một là để đáp lễ sự vu oan của nàng ta.
Quan trọng hơn là, Triệu Minh D/ao nóng lòng đóng đinh tội danh lên đầu ta, chứng tỏ nàng ta có qu/an h/ệ sâu xa với người bày cục diện phía sau.
Hành động này có khi chính là bị người ta chỉ điểm, cố ý sắp đặt.
Gi*t hại quận chúa ngay tại yến tiệc thưởng hoa, bất luận vị quận chúa này là thật hay giả, Trưởng công chúa không gì nghi ngờ là đối tượng bị bọn chúng tính kế.
Ta nghĩ bà sẽ rất vui lòng thuận thế giam lỏng Triệu Minh D/ao lại.
Sự thật cũng là như vậy.
Nữ quan bên cạnh Trưởng công chúa sắp xếp cho ta uống trà trong một cái đình.
Mãi đến khi hoàng hôn nghiêng tà, mới dẫn ta vào bái kiến.
Bước vào phòng, gặp Trưởng công chúa, ta đi thẳng vào vấn đề:
“Gã khất cái kia là điện hạ cố ý thả vào, có phải hay không?”
Trưởng công chúa không tiếp lời.
Ta nói ra suy đoán của mình:
“Thị vệ phủ Trưởng công chúa đều xuất thân từ tinh nhuệ trong quân doanh, hôm nay mở yến tiệc thưởng hoa, lại càng tăng cường phòng vệ, dù là người luyện võ cũng không thể dễ dàng xông vào như vậy.”
Lúc gã khất cái xông vào, trên người không hề có dấu vết đá/nh nhau, có thể thấy suốt dọc đường không ai chặn lại, bước thẳng đến trước mặt mọi người.
Nhưng sau khi hét xong câu đó, lại lập tức bị kh/ống ch/ế.
Cho nên, chỉ có thể là Trưởng công chúa ra lệnh, cố ý thả hắn vào, để hắn nói ra câu khẩu thiên đó.
Ta cung kính cúi đầu, tiếp tục:
“Người sớm đã biết vị quận chúa bên cạnh là giả, hôm nay thuận theo kế hoạch của đối phương, chính là muốn xem rốt cuộc kẻ thủ mưu định làm gì.”
“Bây giờ xem ra, gã khất cái này là tử sĩ do người bày cục phái đến, mục đích của màn kịch hôm nay bọn hắn là để tuyên truyền điện hạ bao che con gái ứ/c hi*p bách tính, lại còn bịt miệng gi*t người, bịt miệng bị gi*t người, mưu đồ làm hỏng danh tiếng của điện hạ.”
Còn về kẻ thủ mưu, e rằng chính là mấy vị tiểu thư mà Trưởng công chúa điểm danh hù dọa trong yến tiệc, nói muốn bọn họ xuống dưới bầu bạn với quận chúa – gia tộc phía sau bọn hắn.
Trưởng công chúa cuối cùng cũng có phản ứng.
Bà quét ánh mắt trên người ta một vòng, mới nói:
“Con gái của Lâm Phi Chương, quả có vài phần tiểu thông minh.”
Đây là khẳng định suy luận của ta.
Chương 6
Chương 7
Chương 13
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook