Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi ngạc nhiên: "Mẹ, cậu mợ sẽ ngủ ở đâu ạ?"
Mẹ chỉ vào phòng ngủ của anh chị: "Ngủ phòng anh con, còn để họ ngủ sofa là được."
"Nhưng sofa hẹp thế này, cùng lắm chỉ ngủ được một người thôi ạ."
Ghế sofa nhà tôi không thể mở rộng thành giường.
"Để anh con ngủ sofa, còn chị dâu con mang con bé trải đệm dưới sàn là xong," mẹ nói một cách đương nhiên, cứ như thể đó đã là thông lệ.
"Tiện thể con ở đây, đi thay ga giường cho cậu mợ đi."
Tôi không vui: "Con cũng sắp về rồi, muốn thay thì mẹ tự thay đi."
"Đồ lười biếng," mẹ dùng ngón tay chọc vào trán tôi, "Thế thì bảo chị dâu con thay."
Tôi không muốn bà sai khiến chị dâu nên đành cúi đầu: "Thôi được rồi, để con thay cho."
Giường của chị dâu được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Trái lại, trên quần áo của cậu lại có thể thấy rõ những vết dầu mỡ bám bẩn.
Chẳng biết là ai nên chê ai nữa.
Tôi lấy bộ ga giường cũ nhất dưới đáy tủ ra thay vào.
Thay xong, tôi đi ra ngoài.
Bố và anh trai đang nằm dài trên sofa lướt điện thoại.
Tôi hỏi: "Mẹ đâu ạ?"
Hà Bân không ngẩng đầu lên, đáp: "Trong phòng rồi."
Tôi đi đến cửa phòng, thấy mẹ đang vây quanh nói chuyện cùng cậu và mợ.
Tiếng mẹ vọng ra: "Tôi đã gom góp cho Diệu Diệu rồi, bộ tam kim của Tiểu Tạ, khóa vàng của con bé, cộng thêm đôi vòng tay trẻ em lần này, vừa tròn 50 gram vàng, đủ làm ngũ kim rồi chứ nhỉ?"
Mợ nhíu mày: "Chưa đủ đâu, ít nhất phải 100 gram."
Mẹ bảo: "Thế để tôi nghĩ cách khác."
Tôi ngạc nhiên, quay người lại mới phát hiện chị dâu không biết đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ.
Giọng mẹ rất lớn, dù cách một cánh cửa vẫn nghe rất rõ.
Chị dâu chắc chắn đã nghe thấy hết cả rồi.
Tôi kéo chị vào bếp: "Chị dâu, mẹ bảo chị và Noãn Noãn trải đệm dưới sàn, giờ trời lạnh lắm, dễ cảm cúm lắm, chị đưa con sang nhà em đi."
Chị dâu đỏ hoe mắt: "Thế thì phiền cho em quá."
Tôi lắc đầu: "Em sống một mình, giường cũng rộng, ba người chúng ta nằm chung một chút, chị đừng chê là được."
Chị dâu cũng lắc đầu: "Sao lại thế được?"
"Vậy quyết định thế nhé," tôi cười, "Chị mau đi thu dọn đồ đạc đi."
08
Tôi sang phòng bố mẹ gõ cửa: "Mẹ, con thay ga giường xong rồi ạ."
Mẹ dẫn cậu mợ sang phòng anh chị.
Thấy bộ ga giường, mẹ liền véo tay tôi càu nhàu:
"Sao lại thay bộ cũ kỹ thế này?"
Tôi giả ngốc: "Đẹp mà mẹ, loại giản dị này rất hợp với người lớn tuổi."
"Cậu con đâu có già," mẹ mở tủ, lấy ra một bộ ga màu hồng rồi bắt đầu thay.
Đó là bộ chị dâu mới m/ua.
Lúc m/ua chị ấy còn hỏi ý kiến tôi nên tôi nhớ rất rõ.
M/ua về chị dâu giặt sạch rồi cất đi không nỡ dùng, là định để dành đến Tết mới dùng.
Chị dâu đang đứng bên cạnh thu dọn quần áo, chị mấp máy môi nhưng không nói gì.
Mợ sờ sờ chất vải: "Bộ này mới ra dáng chứ."
Mẹ vừa thay vừa m/ắng tôi: "Đứa con gái này đúng là nuôi phí cơm, khó khăn lắm mới về nhà mà chẳng biết m/ua gì hiếu thảo với bố mẹ, chỉ biết m/ua đồ cho con bé kia, đúng là lãng phí tiền bạc."
"Đúng thế," cậu lên tiếng, "Hà Tuệ, trời lạnh rồi, Tết năm nay m/ua cho mẹ con cái áo khoác lông chồn đi."
"Vẫn là phải dựa vào nhà ngoại mới được nhờ," mẹ đắc ý nói.
Bao nhiêu năm nay, mẹ dốc hết tiền bạc và công sức cho nhà cậu.
Vậy mà chỉ nhận lại được vài câu bênh vực bằng miệng của cậu.
Thế mà mẹ vẫn cảm kích rơi nước mắt, h/ận không thể móc tim gan ra cho nhà cậu.
Thấy chị dâu đã dọn xong, tôi cũng rút khỏi phòng.
Bố và anh trai vẫn chìm đắm trong điện thoại.
Tôi rẽ vào phòng bố mẹ, lấy đi bộ tam kim của chị dâu cùng khóa vàng, vòng vàng của Noãn Noãn từ trong ngăn kéo.
Chị dâu ôm Noãn Noãn, ngạc nhiên mở to mắt.
Tôi làm dấu tay ra hiệu im lặng.
Noãn Noãn bắt chước theo, đặt ngón tay lên môi, ngoan ngoãn không phát ra tiếng động.
Tôi vội vàng đưa chị dâu và Noãn Noãn xuống lầu.
Lên xe, khởi động.
Xe đi khỏi khu chung cư, tôi lấy từ trong túi ra đống trang sức vàng đưa cho chị dâu ở hàng ghế sau:
"Chị xem thử, có thiếu món nào không?"
Chị dâu cầm lấy kiểm tra: "Không thiếu gì cả."
"Thế thì tốt rồi," tôi cười.
Vừa về đến nhà, mẹ đã gọi điện cho tôi.
Tôi bắt máy.
Mẹ hoảng hốt nói:
"Không xong rồi, nhà mình bị tr/ộm rồi!"
09
Tôi bình thản đáp: "Mất cái gì ạ?"
"Đống vàng tôi để trong ngăn kéo mất sạch rồi," giọng mẹ như sắp khóc đến nơi.
Tôi thú nhận: "Là con lấy đi."
"Con lấy đi?" giọng mẹ cao lên tám tông, "Con lấy chúng để làm gì?"
Tôi giải thích: "Con chỉ lấy đồ của chị dâu và Noãn Noãn thôi, nhẫn của mẹ con không lấy."
"Cái gì mà của họ? Đều là của nhà chúng ta cả, con mau mang trả lại cho mẹ," mẹ sốt sắng nói.
Tôi thẳng thắn: "Mẹ, chuyện mẹ nói với cậu con đều nghe thấy cả rồi. Con không ngăn việc mẹ muốn giúp anh họ cưới vợ, nhưng đây là đồ của chị dâu và Noãn Noãn, mẹ không được cho người khác."
"Thế anh họ con cưới vợ, mẹ làm cô thì cũng phải có chút quà cáp chứ," mẹ bắt đầu than vãn, "Nhưng mẹ lấy đâu ra tiền cơ chứ, mẹ thật sự hết cách rồi nên mới gom tạm ít vàng cũ cho nó. Coi như là mẹ mượn của họ, được chưa?"
Tôi cười khẩy: "Thế mẹ định trả bằng cách nào? Những kiểu dáng này đâu có hợp để cô dâu đeo ngày cưới, họ định nấu chảy ra làm kiểu mới hay là đem b/án theo giá vàng để m/ua cái khác?"
"Cái đó thì mẹ không quản được," mẹ nói năng đầy sơ hở.
"Mẹ, chỗ vàng của chị dâu và Noãn Noãn nặng gần 50 gram, chưa tính tiền công cũng đáng giá hơn 50 nghìn tệ rồi," tôi nói thẳng, "Con kết hôn, anh con kết hôn, cậu mợ còn chẳng bỏ phong bì, dựa vào đâu mà con trai cậu cưới vợ, mẹ lại phải đưa nhiều tiền như thế?"
"Nói bậy!" mẹ đột nhiên quát tháo, "Con kết hôn, anh con kết hôn, cậu con đều có quà mừng!"
"Con không thấy tên cậu trong danh sách quà mừng."
"Cậu con đưa riêng cho mẹ."
"Vậy mẹ cứ mang trả lại cho ông ấy là xong, đừng có nhắm vào đồ của chị dâu và Noãn Noãn nữa."
"Hà Tuệ, sao con lại nói chuyện với mẹ như thế?" giọng bố đột nhiên vang lên trong điện thoại, "Mau mang vàng trả lại đây, rồi xin lỗi mẹ con đi, bà ấy bị cao huyết áp, không được tức gi/ận đâu."
Bố cả đời nhu nhược, mẹ nói đông ông không dám nói tây.
Nhưng lại luôn thích thể hiện quyền uy với tôi.
"Không thể nào," tôi cúp máy.
Không ngờ rằng, nửa tiếng sau mẹ dẫn cả cảnh sát đến tận cửa.
10
"Bịch bịch bịch!"
Tôi vừa nằm xuống đã bị tiếng gõ cửa dồn dập đá/nh thức.
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook