Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bố mẹ, bố mẹ yên tâm, kiếp này con sẽ không bao giờ để Tiết Mộc Trạch cư/ớp mất Bạch thị, càng không để bố mẹ phải chịu cảnh kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!
05
Năm năm sau, tôi trở về nước.
Cô bạn thân Hiểu Xuân ngay lập tức chia sẻ với tôi tình trạng hiện tại của Tiết Mộc Trạch và M/ộ Tuyết D/ao.
Hiện tại họ đã kết hôn, M/ộ Tuyết D/ao còn sinh cho nhà họ Tiết một cậu con trai và trở thành một người nội trợ toàn thời gian.
Năm đó Tiết Mộc Trạch vì M/ộ Tuyết D/ao mà ruồng bỏ tôi, ai cũng tưởng anh ta yêu cô ta đến nhường nào, nhưng mọi người nhận ra sự thật không như tưởng tượng. Tiết Mộc Trạch không thích đưa M/ộ Tuyết D/ao đi cùng, thậm chí trong những dịp quan trọng, anh ta còn mang theo thư ký chứ không phải cô ta.
Có lẽ M/ộ Tuyết D/ao đã quen với vai trò phu nhân hào môn, khoác trên mình hàng hiệu, đeo vàng bạc đầy người, cứ thấy người phụ nữ nào đến gần Tiết Mộc Trạch là cô ta lại xông lên dạy dỗ người ta một trận.
Có lần cô ta như một mụ đàn bà đanh đ/á m/ắng nhiếc thư ký của Tiết Mộc Trạch giữa chốn đông người. Tiết Mộc Trạch cảm thấy mất mặt, lập tức sa sầm nét mặt, chẳng hề nể nang gì mà quát bảo cô ta cút về nhà!
Mọi người chứng kiến cảnh đó đều thở dài, than thở tình cảm dễ thay đổi, cũng thầm đoán rằng nếu là tôi, chắc chắn sẽ không hành xử kém sang như M/ộ Tuyết D/ao!
Nghe những điều này, tôi nhếch mép cười lạnh. Xem ra những tâm tư nhỏ của tôi trong năm năm qua không hề hoài công, thực sự có hiệu quả!
Năm đó dù đã hủy hôn với Tiết Mộc Trạch, nhưng tôi không hề xóa phương thức liên lạc với anh ta, ngược lại, một số bài đăng còn cố tình cài đặt chế độ chỉ mình anh ta xem được.
Khi ở nước ngoài, ngoài giờ làm việc, tôi cố ý đăng những dòng trạng thái đầy tâm trạng, lý do cũng được che đậy khéo léo, tất nhiên Tiết Mộc Trạch có thể hiểu được những ẩn ý trong đó.
Thông qua từng bài đăng, tôi xây dựng hình tượng một người phụ nữ yêu mà không được đáp lại, dù lòng đầy cay đắng nhưng vẫn bao dung chúc phúc cho người mình yêu, tỏ ra kiên cường một cách hiền thục. Đồng thời, tôi biến nỗi buồn thành động lực, mở mang bờ cõi, đưa Bạch thị phát triển lớn mạnh ở nước ngoài!
Một người phụ nữ trong lòng vẫn còn hình bóng anh ta nhưng lại tỏa sáng rực rỡ như thế, làm sao có thể không khiến anh ta nhung nhớ cho được!
Ban đầu Tiết Mộc Trạch quả thực không để tâm, thậm chí còn chưa từng bấm vào xem. Nhưng khi họ kết hôn, mâu thuẫn nảy sinh, có lẽ vì tâm trạng phiền muộn, anh ta đã bấm vào xem, và từ đó mọi chuyện không thể kiểm soát được nữa. Anh ta không chỉ xem mà còn nhắn tin riêng cho tôi.
Tôi giả vờ như không thấy, không bao giờ hồi đáp, nhưng anh ta vẫn miệt mài, cứ cách một thời gian lại tìm tôi. Cho đến tận một ngày trước khi tôi về nước, anh ta thậm chí còn hỏi về chuyến bay của tôi và nói có thể đến đón tôi!
Tiết Mộc Trạch đúng là một gã đàn ông kinh t/ởm, đứng núi này trông núi nọ! Người mà kiếp trước anh ta yêu đến thế là M/ộ Tuyết D/ao, vậy mà kiếp này khi không còn sự ngăn cản của tôi, cô ta lại trở thành "nốt chu sa" khó ưa đến vậy!
Tuy nhiên, như vậy lại tốt, tôi có thể tiến hành bước tiếp theo rồi!
06
Tôi cố tình chọn thời điểm về nước trước sinh nhật mình một tuần.
Chính là để tạo thêm chất xúc tác cho tình cảm của họ ngay trong bữa tiệc sinh nhật!
Để mừng sinh nhật, tôi mời những người bạn chung trước đây đến tụ tập trong phòng riêng! Tin này tôi cố tình để lộ cho Tiết Mộc Trạch biết, quả nhiên anh ta cũng đến!
Tiết Mộc Trạch vừa vào cửa, mọi người đều nhìn về phía anh ta. Anh ta vẫn tỏ ra bình thản, cầm quà tiến lại gần tôi nói:
"Thi Ý, lâu rồi không gặp! Quà sinh nhật của em đây!"
Tôi hào phóng nhận lấy và cảm ơn:
"Cảm ơn anh! Không ngờ anh có thể đến. Em rất vui!"
Bạn bè thấy tôi không có vẻ gì là không vui nên cũng thoải mái hơn. Hiểu Xuân nhận được ám hiệu của tôi, cố tình chọn một bài hát tình ca để tôi hát. Mọi người nhìn về phía Tiết Mộc Trạch, ai cũng biết đây chính là bài hát định tình của chúng tôi năm xưa.
Tiết Mộc Trạch không chút né tránh mà đứng dậy nói:
"Để anh hát cùng Thi Ý!"
Tôi không từ chối, đúng lúc chúng tôi đang hát hăng say và mọi người đang ùa vào trêu chọc, nhân vật chính thứ hai mà tôi sắp đặt đã xuất hiện!
"Rầm!"
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra. M/ộ Tuyết D/ao nhìn thấy tôi và Tiết Mộc Trạch đang hát tình ca, lập tức như phát đi/ên xông vào gi/ật dây mic, rồi chỉ thẳng mặt tôi m/ắng:
"Bạch Thi Ý, cô vừa về nước đã quyến rũ Mộc Trạch, cô còn biết liêm sỉ không hả! Chúng tôi đã có con với nhau rồi!"
Tôi còn chưa kịp giải thích, Tiết Mộc Trạch đã quát m/ắng cô ta:
"Cô đi/ên rồi à? Mọi người đều ở đây, chúng tôi chỉ hát một bài tình ca thôi mà!"
"Chỉ là một bài tình ca thôi sao? Anh còn muốn làm gì nữa? Tiết Mộc Trạch, anh đừng quên, năm đó là anh đ/á cô ta, anh tưởng người ta còn thèm đếm xỉa đến anh sao?"
"M/ộ Tuyết D/ao, cô đi/ên thật rồi, hơi đâu mà nhắc lại chuyện năm xưa!"
M/ộ Tuyết D/ao có lẽ đã bị Tiết Mộc Trạch làm tổn thương quá nhiều năm, hoặc có lẽ cô ta quá coi trọng cái danh xưng Tiết phu nhân này. Cô ta không thể chịu đựng được bất kỳ mối đe dọa tiềm tàng nào, đặc biệt là tôi.
Cô ta quay sang c/ầu x/in tôi:
"Cô Bạch, cô đã có tất cả rồi, có thể đừng dây dưa với Mộc Trạch nữa được không, cô tha cho anh ấy đi!"
Tôi cười, hoàn toàn không để tâm đến vẻ thất lễ của cô ta, ôn hòa nói:
"Cô M/ộ lo xa rồi, Tiết tổng chỉ đến tham dự tiệc sinh nhật của tôi thôi. Chúng tôi thực sự không có gì cả, bây giờ không có, tương lai cũng sẽ không có!"
07
Lời khẳng định đanh thép của tôi khiến sắc mặt Tiết Mộc Trạch trở nên rất phức tạp. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, cuối cùng không nói lời nào.
Tôi kéo M/ộ Tuyết D/ao ngồi xuống ghế mềm, đưa cho cô ta một ly rư/ợu, tiếp tục tỏ vẻ bao dung nói:
"Chuyện của tôi và Tiết tổng năm xưa đã sớm lật sang trang mới rồi, cô M/ộ không cần phải canh cánh trong lòng. Hôm nay cô có thể đến dự tiệc sinh nhật của tôi, đó chính là cái duyên! Nào, cạn một ly!"
Có lẽ vì cảm nhận được tôi thực sự không còn để tâm, sắc mặt M/ộ Tuyết D/ao dịu đi đôi chút, nhưng trong lòng cô ta vẫn đầy nghi hoặc:
"Cô vừa mới về, Mộc Trạch đã lặn lội đến chúc mừng sinh nhật cô, có lẽ cô đã lật sang trang mới, nhưng anh ấy thì sao?"
Tôi tỏ vẻ bối rối không nói gì, nhìn về phía Tiết Mộc Trạch. Anh ta thấy vậy liền quay sang quát m/ắng M/ộ Tuyết D/ao:
"Đủ rồi! Cô có thôi đi không! Đây là tiệc sinh nhật của người khác, không muốn ở lại thì cút về đi!"
M/ộ Tuyết D/ao bị m/ắng, đôi mắt lập tức đong đầy nước mắt.
Chương 9
Chương 11
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook