Yêu Yêu Tri Thanh Tễ

Yêu Yêu Tri Thanh Tễ

Chương 6

22/07/2026 22:52

Cách đó không xa, ánh mắt Tạ Quan Lan cũng dõi theo, mang theo vài phần khẩn trương khó lòng che giấu.

Ta bị hỏi đến mức ngẩn người, điều đầu tiên hiện ra trong đầu lại chính là gương mặt mỉm cười của Văn Tế cùng hai lúm đồng tiền nông trên má chàng.

Lồng ngựk bỗng nóng ran, ta không hiểu sao lại như bị m/a xui q/uỷ khiến mà gật đầu.

“Có.”

Đôi mắt Hoàng hậu sáng rực lên, vội vã truy vấn:

“Là công tử nhà nào? Mau nói cho dì nghe xem nào.”

Ta vừa định mở lời, Tạ Quan Lan lại bất ngờ đứng dậy từ chỗ ngồi, hành lễ với Hoàng hậu.

“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, thần gần đây tình cờ có được khúc phổ mới, khổ luyện đã lâu, hôm nay mạo muội, muốn đàn một khúc cho nương nương và điện hạ thưởng thức, coi như góp vui.”

12

Hoàng hậu bị ngắt lời, khẽ nhíu mày, nhưng khi nghe là Tạ Quan Lan muốn đàn, thần sắc lại hòa hoãn xuống.

“Cầm nghệ của Tạ cầm sư vang danh kinh thành, hôm nay bản cung quả thực có phúc rồi.”

Cung nhân nhanh chóng mang đến một cây cổ cầm.

Tạ Quan Lan ngồi định vị, những ngón tay thon dài đặt lên dây đàn.

Chàng ngước mắt nhìn ta một cái, ánh mắt ấy phức tạp, có những cảm xúc ta chẳng thể hiểu nổi đang cuộn trào bên trong.

Sau đó, đầu ngón tay chàng gảy nhẹ, tiếng đàn du dương tuôn trào.

Giai điệu ấy ta chẳng thể nào quen thuộc hơn.

Là 《Phượng Cầu Hoàng》.

Kiếp trước, vào ngày sinh thần Trưởng công chúa, chàng đã đàn khúc nhạc ấy suốt cả đêm.

Kiếp này, chàng lại dám trước mặt đông đảo tân khách mà đàn lên.

Khúc nhạc kết thúc, dư âm vẫn còn vương vấn.

Tiếng xì xào bàn tán vang lên xung quanh.

Cuối cùng, một vị tông thất tử đệ gan dạ không nhịn được lên tiếng hỏi:

“Tạ cầm sư, khúc 《Phượng Cầu Hoàng》 này là khúc nhạc nam tử dùng để bày tỏ sự ngưỡng m/ộ với nữ tử mình yêu.”

“Hôm nay ngài đàn trước mặt mọi người, chẳng lẽ… là đàn cho Trưởng công chúa điện hạ nghe?”

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Tạ Quan Lan và Trưởng công chúa.

Tạ Quan Lan lại lắc đầu.

Chàng đứng dậy, ánh mắt rực lửa nhìn ta, trong giọng nói mang theo sự r/un r/ẩy của kẻ tìm lại được thứ đã mất.

“Trưởng công chúa phong hoa tuyệt đại, thần ngày trước, cũng từng nảy sinh ngưỡng m/ộ. Nhưng giờ đây, thần cuối cùng đã hiểu rõ tâm ý thực sự của mình.”

Chàng bước lên một bước, đến gần ta hơn.

“Người thần thực sự ngưỡng m/ộ, chính là An Lạc Quận chúa.”

“Hôm nay khúc 《Phượng Cầu Hoàng》 này, cũng là vì Quận chúa mà tấu.”

Chàng nhìn ta đắm đuối, trong mắt cuộn trào sự hối h/ận và yêu thương nồng ch/áy.

“Quận chúa, nàng có thể… cho ta một cơ hội nữa không?”

Ta ngẩn người một thoáng.

Hóa ra, chàng cũng trọng sinh.

Nhưng trong lòng ta chẳng có lấy nửa phần vui mừng, ngược lại còn thấy buồn nôn như vừa nuốt phải con ruồi.

Ta nhìn gương mặt thâm tình ấy của chàng, chỉ thấy vô cùng mỉa mai.

Khẽ nhếch môi, giọng ta bình thản đến lạ.

“Tạ cầm sư đàn khúc này rất hay, đáng tiếc, đàn nhầm người rồi.”

Ta bưng chén trà trước mặt, khẽ thổi lớp bọt nổi trên mặt nước.

“Ta đã có người trong lòng rồi. Người đó ấy mà, rất hay gh/en, lại còn keo kiệt, sợ là không nhìn nổi cảnh ta dây dưa không rõ ràng với nam tử khác đâu.”

“Cho nên, cơ hội của ngài, ta không cho được.”

Sắc mặt Tạ Quan Lan trở nên khó coi, như thể bị ai t/át thẳng vào mặt trước đám đông.

Chàng không cam tâm biện giải:

“Người đó làm được, ta cũng làm được! Quận chúa, ngày trước… ngày trước ta chỉ là…”

Là gì chứ?

Ta không thích một người, thì sẽ không để lại cho họ nửa phần hy vọng.

Càng không lấy danh nghĩa chịu trách nhiệm để giam cầm cuộc đời của một người khác.

Chỉ riêng điểm này thôi, Tạ Quan Lan đã không xứng với ta.

Ta nhàn nhạt ngắt lời chàng, giọng điệu mang theo vài phần mỉa mai.

“Ngày trước và bây giờ, thì có liên quan gì? Chẳng lẽ Tạ cầm sư cho rằng, mọi thứ đều sẽ đứng yên tại chỗ đợi ngài quay đầu sao?”

“Tạ cầm sư nên đàn khúc 《Phượng Cầu Hoàng》 này cho người thực sự muốn nghe đi. Dẫu sao, chẳng phải ai cũng thích nghe thứ người khác nhai lại đâu.”

13

Tin tức ta từ chối Tạ Quan Lan trước mặt mọi người như một cơn gió, nhanh chóng thổi khắp kinh thành.

Điều bất ngờ là, tiếng trách móc ta chẳng có mấy.

Có lẽ là vì ta từ nhỏ đã b/ệnh tật triền miên, để cầu phúc cho bản thân, những năm qua ta không ít lần quyên tiền sửa cầu, phát cháo c/ứu dân, trong miệng bách tính vẫn còn chút danh tiếng tốt.

Ta chưa bao giờ thua kém bất kỳ ai.

Ngược lại là Văn Tế, chẳng biết từ đâu mà uống hết cả một hũ giấm chua.

Hôm đó chàng bắt mạch cho ta, đầu ngón tay đặt lên cổ tay ta, chân mày lại càng nhíu ch/ặt.

Ta tưởng cơ thể mình lại có vấn đề gì, trong lòng có chút lo âu.

Ai ngờ chàng bắt mạch hồi lâu, lại thở dài thườn thượt rồi buông tay.

“Đáng tiếc, ta chỉ biết vài thủ thuật chữa b/ệnh tẻ nhạt.”

Chàng rũ mắt, hàng mi dài tạo thành một cái bóng nhạt dưới mắt.

“Thứ có thể đem ra khoe, cũng chỉ có cái vẻ ngoài này. Không giống người khác, biết đàn vài khúc nhạc, có thể lấy lòng nàng trước mặt mọi người.”

Ta không nhịn được mà bật cười.

Cười hồi lâu mới dừng lại, nhìn chàng đầy nghiêm túc.

“Nhưng trên đời có hàng vạn đại phu, người ta thích, lại chỉ có một mình chàng thôi.”

Lời này khiến Văn Tế sững sờ.

Chàng như không ngờ ta lại nói thẳng thắn đến vậy, trên gương mặt thanh tú hiện lên một tầng đỏ nhạt, kéo theo cả vành tai cũng nhuốm màu.

Chàng hít sâu một hơi, yết hầu chuyển động lên xuống, rồi mới thấp giọng nói:

“Nàng… sao lúc nào cũng tốt như vậy chứ.”

Sự cảm thán của chàng khơi dậy trong ta chút tò mò.

“Trước đây chàng cũng quen biết ta sao?”

Văn Tế mỉm cười, trong đôi mắt trong vắt ấy lan tỏa những gợn sóng dịu dàng.

“Sao có thể không quen chứ.”

“Vào lễ hội thả đèn sông, Quận chúa sẽ cầu phúc cho những tướng sĩ tử trận, năm ngoái khi dị/ch bệ/nh, nàng đem của hồi môn của mình đi cầm cố để lấy lương thực, chỉ vì muốn c/ứu tế dân nghèo.”

“Ngay cả đứa trẻ đi lạc bên đường, nàng cũng kiên nhẫn an ủi, sai người đưa nó về nhà an toàn.”

Chàng đếm từng việc nhỏ ta đã làm suốt những năm qua, có những chuyện ngay cả chính ta cũng sắp quên mất.

“Ta thích nàng, là vì bản thân nàng xứng đáng được yêu thương, chẳng cần bất kỳ cơ duyên nào cả.”

Chàng nắm lấy tay ta, lòng bàn tay khô ráo và ấm áp.

“Ta từ rất lâu, rất lâu về trước, đã bắt đầu thích nàng rồi.”

“Ta học y, cũng là hy vọng có một ngày, nàng sẽ cần đến ta.”

14

Ta im lặng hồi lâu, lòng như bị thứ gì đó lấp đầy, vừa chua vừa trướng.

“Nếu như…”

Ta khẽ hỏi.

“Nếu như ta thích người khác, cả đời này cũng không nhìn thấy chàng thì sao?”

Danh sách chương

4 chương
15/07/2026 13:26
0
22/07/2026 22:52
0
22/07/2026 22:52
0
22/07/2026 22:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu