A Ngư

A Ngư

Chương 8

01/08/2026 06:36

Hắn gãi gãi đầu, lật cuốn sổ trong tay ra rồi lại khép lại, vẻ mặt ngơ ngác: “Không đúng nha, rõ ràng là thọ số của ngươi sắp tận, sao bỗng nhiên lại từ đâu ra thêm sáu mươi năm thọ mệnh? Tần Diễm, ngươi đem thọ mệnh của mình độ cho nàng ấy sao?”

Đầu óc ta ong lên một tiếng, cúi đầu nhìn Tần Diễm trong lòng.

Vì sao chàng lại làm vậy?

Âm sai lại lật sổ, lẩm bẩm tự nói: “Không phải, Thẩm Ngư cho ngươi nửa căn tình căn, sao ngươi lại trả lại sáu mươi năm thọ mệnh? Thương vụ này... lỗ vốn quá.”

Ta ngẩng phắt đầu lên: “... Ta đã cho chàng nửa căn tình căn sao?”

Âm sai liếc ta một cái: “Ba trăm năm trước, ngươi vốn là kẻ vô tình căn, chính Tần Diễm đã đưa tình căn cho ngươi.”

“Sau đó hắn làm âm sai, câu nhầm h/ồn, không ngờ người câu được lại chính là ngươi.”

“Ngươi theo đuổi hắn hai kiếp, mãi chẳng tìm được cách, lúc đầu th/ai lại lén lút trả nửa căn tình căn đó cho hắn.”

“Chắc là ngươi đã đá/nh rơi đoạn ký ức này ở Vo/ng Xuyên rồi.”

Hóa ra là vậy.

Ta cúi đầu, nước mắt rơi xuống vạt áo nhuốm m/áu của Tần Diễm.

“Vậy... có thể trả lại thọ mệnh của ta cho chàng không?”

“Không...”

Tần Diễm nắm lấy cổ tay ta.

“Không được.”

Âm sai nhìn ta rồi lại nhìn chàng, thở dài lắc đầu: “Hai người các ngươi thật đúng là thú vị. Thẩm Ngư vì trả n/ợ mà đem thọ mệnh kiếp này chia cho Trần Sách; Tần Diễm vì nàng mà lại đem thọ mệnh của mình cho nàng ấy. Các ngươi cứ đi đi lại lại giày vò thế này, dây dưa ba kiếp, đến Diêm Vương cũng không nhìn nổi nữa rồi.”

Hắn nhấc bút phán quan, vẽ tùy ý hai nét trong hư không: “Được rồi, ta chia đôi thọ mệnh của ngươi và Tần Diễm.”

Sắc mặt Tần Diễm hồi phục lại chút huyết sắc bằng mắt thường có thể thấy được.

Trưởng công chúa vội vã dẫn thái y chạy tới, một đám người vây quanh Tần Diễm bận rộn suốt nửa đêm.

Trần Sách đứng cạnh ta, ánh mắt đăm chiêu đặt lên người ta: “A Ngư, vừa rồi nàng... đang nói chuyện với ai vậy? Ta hình như thấy miệng nàng cử động, nhưng không nghe thấy tiếng gì.”

Tim ta thắt lại, cúi đầu tránh ánh mắt chàng: “Không có ai cả... chàng nghe nhầm rồi.”

......

21

Tần Diễm quả nhiên mệnh cứng, nhát d/ao này tuy hiểm hóc nhưng cuối cùng vẫn giữ lại được mạng.

Đợi khi bọn phỉ tặc bị áp giải xuống nghiêm hình tra khảo, mới biết chủ mưu đứng sau lại chính là Phương Dụ.

Nàng ta thấy không đoạt được Trần Sách, bèn nảy ra ý định cá ch*t lưới rá/ch, muốn hủy hôn yến của ta, lấy mạng của ta.

Thẩm Miên Ý sau sự việc vỗ ngựk nói, nàng sớm đã tìm người tính mệnh cách cho ca ca mình rồi, là mệnh sống lâu trăm tuổi, không ch*t được đâu.

“Hôm đó hỏi xin tiền riêng của huynh ấy, cũng là muốn làm dịu bầu không khí thôi mà.”

Nàng vừa gặm quả vừa giải thích lắp bắp.

“Không thì ngại ch*t đi được, huynh ấy nằm đó dở sống dở ch*t, ta chẳng lẽ lại khóc sao.”

Thẩm Miên Ý lại ghé sát vào, hạ thấp giọng thần bí: “Ta còn tính rồi, sau này ta muốn cưới năm vị phu quân, sinh năm đứa con, đứa nào cũng là rường cột nước nhà!”

Ta suy tư hỏi nàng: “Vậy... cưới ca ca ngươi thì cần bao nhiêu bạc?”

Nàng sững sờ, quả suýt rơi khỏi miệng: “Ngươi muốn cưới ca ca ta?”

Tối qua Trần Sách chủ động nói với ta: “Tần công tử kiếp này, e là không rũ bỏ được rồi. Ta nghĩ đi nghĩ lại... nếu A Ngư nguyện ý, ta có thể... chấp nhận huynh ấy.”

Chàng nói câu này thật khó khăn, vành tai đỏ ửng.

Thẩm Miên Ý vung tay: “Ca ca ta không sinh được con, lại chẳng đáng giá, tặng ngươi tặng ngươi! Tặng không! Khuyến mãi thêm địa điểm giấu tiền riêng của ca ca ta!”

Thế là, ta tổ chức lại một hôn lễ nữa.

Chỉ là lần này, là cưới phu.

Trong chính đường lụa đỏ treo cao, hai kiệu hoa lần lượt được khiêng vào cửa phủ.

Trần Sách đi phía trước, Tần Diễm theo phía sau.

Một người đỏ mặt, một người đỏ mắt.

Ta đứng giữa họ, hai dải lụa đỏ trong tay, cùng nhau bái xuống.

Thẩm Miên Ý cắn hạt dưa cười hì hì cảm thán: “Lần này, nhà ngươi thật náo nhiệt rồi.”

......

22

Đêm nay, ta đến viện của Trần Sách trước.

Dù sao chàng cũng là phu quân ta danh chính ngôn thuận cưới vào cửa trước.

Luận về tôn ti trưởng ấu, luận về trước sau, kiểu gì cũng phải lo cho chàng trước.

Trần Sách sớm đã đợi trên sập, thấy ta đến, vành tai đỏ như muốn rỉ m/áu, cả người thẹn thùng co trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt ướt át, mặc ta tùy ý yêu chiều.

Ta bị dáng vẻ này của chàng làm cho mê mẩn, nên cũng không vội đi, ân ái mặn nồng suốt nửa đêm, mãi đến khi ngoài cửa sổ trời hửng sáng mới chịu thoát ra từ vòng tay chàng, khoác chiếc áo ngoài ngồi bên mép giường nghỉ lấy hơi.

Nghỉ được một lát, trong đầu bỗng lướt qua một gương mặt khác.

Đêm qua suy cho cùng cũng là đêm động phòng, dù Tần Diễm vết thương còn chưa lành hẳn.

Nếu ta cả đêm không lộ diện, thì quá lạnh nhạt với chàng rồi.

Thế là ta nhẹ nhàng xuống sập, gom vạt áo, lén lút đi qua sân, mò về phía viện của Tần Diễm.

Cách một cánh cửa, mơ hồ nghe thấy bên trong tiếng thở dốc nghẹn ngào, như thể vừa khóc xong.

Tim thắt lại, đẩy cửa bước vào.

Quả nhiên, Tần Diễm đang ngồi trên sập, đôi mắt sưng húp như quả đào, đuôi mắt đỏ ửng, trông như vừa khóc rất lâu.

Thấy ta vào, chàng sững sờ, luống cuống đưa tay lấy ống tay áo lau mặt, quay đầu đi, giọng khàn khàn hỏi: “Sao nàng lại đến đây?”

Ta đứng ở cửa một lúc, giọng dịu lại vài phần: “Vết thương của huynh còn chưa lành hẳn, ta dù sao cũng phải đến xem huynh.”

Chàng vội quay đầu lại, gấp gáp nói: “Lành rồi lành rồi, lành hết rồi, không tin nàng xem.”

Lời chưa dứt, chàng đã kéo áo ra.

Vết thương kết một lớp vảy mỏng, hiển nhiên chưa lành hẳn.

Nhưng ánh mắt ta vừa đặt lên, liền khựng lại.

Bên cạnh vết s/ẹo, thế mà lại mới xăm một con cá nhỏ, đuôi cá cong cong, vảy cá tinh xảo, trông như thật, nằm ngay phía trên tim chàng.

“Đây là...”

“Đây là A Ngư.”

Chàng bước tới, nắm lấy đầu ngón tay ta, chậm rãi phủ lên con cá.

Lòng bàn tay áp vào mu bàn tay ta, từng chút từng chút di chuyển xuống dưới, lướt qua xươ/ng quai xanh, trượt qua lồng ngựk, cuối cùng dừng lại ở thắt lưng.

Dẫn đầu ngón tay ta vẽ những vòng tròn ở đó.

Hơi thở của Tần Diễm rõ ràng nặng nề hơn, nhưng lại cứ muốn ngẩng đầu nhìn ta.

Đáy mắt sóng nước lấp lánh.

Sự yếu đuối và câu dẫn lộ liễu khiến cổ họng ta thắt lại, nuốt một ngụm nước bọt, ta phản tay nắm lấy cổ tay chàng, ấn chàng xuống sập.

“Không phiền nếu ta tự mình làm chứ?”

Chàng sững sờ, cong khóe môi, ngoan ngoãn buông tay, ngã xuống gối, nhắm mắt quay mặt sang một bên.

“... Ừ.”

Danh sách chương

3 chương
01/08/2026 06:36
0
22/07/2026 22:22
0
01/08/2026 06:36
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu