Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10
Cứ tưởng Dương Uy sẽ sớm xuất viện, nào ngờ uy lực của b/ệnh hôi chân lại khủng khiếp đến thế.
Ngoài việc phải truyền dịch để chống nhiễm nấm, vùng bị b/ệnh còn phải bôi kem kháng khuẩn.
Cả người anh ta vừa ngứa vừa đ/au, mà lại chẳng được gãi dù chỉ một chút.
Cứ thế hànhz hạz suốt nửa tháng, Dương Uy sụt mất hơn mười cân.
Mẹ chồng rõ ràng cũng có triệu chứng nhưng cứ khăng khăng là mình không sao.
Tôi còn phải đi làm, mẹ chồng đành ở lại b/ệnh viện làm hộ lý cho con trai.
Đang lúc say sưa làm slide thuyết trình dự án, mẹ chồng gọi điện tới.
Chuông reo 8 hồi, tôi mới thong thả nhấn nút nghe.
「Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả, mày đang nằm trên giường thằng đàn ông nào mà bận thế?」
Bà ta ch/ửi người vẫn rất sung sức, đúng là 'gừng càng già càng cay'.
「Mẹ, sao câu nào mẹ cũng không rời được đàn ông thế ạ?」
「Nếu mẹ thấy cô đơn quá, cái thụt bồn cầu trong nhà vệ sinh rửa sạch đi vẫn dùng được đấy.」
Tôi đưa điện thoại ra xa, đợi mẹ chồng phun hết chất thải trong miệng ra mới thong dong nói:
「Mẹ, không có việc gì thì con cúp máy đây?」
Mẹ chồng cuối cùng cũng sốt sắng:
「Dương Uy đang cấp c/ứu ở b/ệnh viện, nó đang đợi tiền của mày để c/ứu mạng đấy!
Coi như mẹ c/ầu x/in mày, mau đến b/ệnh viện ngay!」
Kết hôn lâu như vậy, Dương Uy đề phòng tôi như đề phòng tr/ộm.
Ngày trước anh ta vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp, nói tiền trả góp nhà sẽ trừ vào thẻ của anh ta, lương của tôi cứ giữ mà tiêu.
Nhưng từ khi mẹ chồng dọn đến, anh ta lại đổi giọng nói mẹ anh ta cần m/ua thức ăn nấu nướng, đằng nào lương anh ta trả góp xong cũng chỉ đủ chi tiêu hàng ngày, số còn lại chi bằng đưa cho mẹ làm tiền tiêu vặt.
Sống dưới cùng một mái nhà, tôi chỉ nghe hai mẹ con than nghèo kể khổ, đến cả bảng lương của anh ta tôi còn chưa từng thấy.
Ngược lại, mỗi lần Dương Uy đi tiếp khách hay m/ua sắm quần áo đều hỏi xin tiền tôi, viện phí cũng đổ hết lên đầu tôi.
Khi tôi đến phòng phẫu thuật, mẹ chồng đang quỳ trên đất dập đầu trước vị chuyên gia già.
B/ệnh hôi chân dù nặng đến mấy cũng đâu đến mức ch*t người?
Chuyên gia già giữ tôi lại giải thích một hồi, tôi mới hiểu ra--vấn đề nằm ở mẹ chồng.
Sau khi Dương Uy nhập viện, bác sĩ đã đặc biệt nhắc mẹ chồng phải vứt hết quần áo cũ của anh ta đi để m/ua đồ mới.
Không ngờ mẹ chồng vứt hết mọi thứ, chỉ riêng 10 chiếc quần l/ót bảo vệ sức khỏe kia là bà ta tiếc không nỡ bỏ.
Đến cuối cùng, tay mẹ chồng cũng bị nhiễm nấm, bà ta ngày nào cũng đích thân chăm sóc Dương Uy, thì có là Hoa Đà tái thế cũng khó mà chữa khỏi.
Phần bẹn của Dương Uy đã lở loét cả mảng, không chỉ bị nhiễm khuẩn mà nếu không khéo còn có nguy cơ phải c/ắt bỏ.
Đến lượt mẹ chồng ngã lăn ra ngất xỉu.
Tôi khóc lóc lay mẹ chồng dậy:
「Dù Dương Uy có phải phẫu thuật, con cũng tuyệt đối không chê anh ấy!
Chỉ cần không c/ắt bỏ n/ão, bất kể là c/ắt chỗ nào, chỉ cần sống được là được!」
11
Nhiều tiếng đồng hồ trôi qua, Dương Uy được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.
Thật là đáng tiếc!
Dương Uy lờ đờ tỉnh lại, vừa khôi phục ý thức đã đ/au đến mức nhe răng trợn mắt.
Cơn đ/au dữ dội truyền đến từ phía dưới khiến anh ta lập tức căng cứng cả người.
「Duyệt Duyệt... anh bị làm sao thế này?」
Anh ta yếu ớt mở miệng, mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương.
Mẹ chồng bịt ch/ặt miệng, vai run lên bần bật như đang biểu diễn beatbox, tôi phải cấu ch/ặt vào đùi mới nhịn được cười.
Hít sâu vài hơi, tôi dịu dàng an ủi:
「Chồng ơi, anh chỉ là... chỉ là đã trở thành một chiếc bánh ngọt thơm thơm mềm mềm thôi.
Nhưng vấn đề không lớn đâu, sống sót được là tốt lắm rồi!」
Mẹ chồng mỗi ngày dùng đôi bàn tay nhiễm b/ệnh đó, tỉ mỉ lau rửa, chăm sóc cho Dương Uy mấy lần.
Nấm cứ thế lấn chiếm, cuối cùng chọn ngay gương mặt đẹp trai của anh ta làm nơi trú ngụ.
Nhìn những nốt đỏ lan rộng trên mặt con trai, mẹ chồng cuối cùng cũng sụp đổ.
Bà lao đến bên giường b/ệnh, gào khóc thảm thiết:
「Xong đời rồi, nhà họ Dương chúng ta tuyệt hậu rồi!」
Trong tiếng khóc chói tai, một mùi nước hoa nồng nặc sộc thẳng vào mũi.
Chu Thái Linh lắc mông chen tôi sang một bên.
Cô ta nắm ch/ặt tay Dương Uy, giọng r/un r/ẩy đầy nũng nịu:
「Anh Uy, em đến muộn rồi!
Nếu em đến sớm hơn, có lẽ anh đã không...」
Tôi giờ đây cực kỳ nh.ạy cả.m với những đốm tròn, trên mu bàn tay Chu Thái Linh cũng đã xuất hiện vết đỏ nhiễm b/ệnh.
Tôi vừa lấy khăn ướt sát khuẩn ra lau tay vừa thở dài:
「Cô đến muộn thật đấy, anh ấy vừa mới phẫu thuật triệt sản xong.
Hay là tôi đưa mẫu vật cho cô làm kỷ niệm nhé?」
Chu Thái Linh đỏ hoe mắt, bướng bỉnh ngẩng cằm lên:
「Không còn chức năng thì đã sao? Người em yêu là con người anh ấy!
Hơn nữa... em đã mang th/ai con của anh ấy rồi, được hai tháng rồi.」
Khóe miệng cô ta nhếch lên nụ cười đắc thắng, dịu dàng xoa xoa bụng.
Mẹ chồng đang tuyệt vọng bỗng mắt sáng rực lên, như thể nhìn thấy Quan Âm tống tử.
「Con gái ngoan, con dâu ngoan của mẹ!」 Bà ôm chầm lấy Chu Thái Linh.
「Nếu không có con, mẹ thật sự không sống nổi nữa!」
Chu Thái Linh giả vờ đáp lại, hai người họ ôm nhau thắm thiết, trông như một cặp mẹ chồng nàng dâu hoạn nạn có nhau.
Còn tôi, trở thành người thừa thãi nhất trong phòng b/ệnh.
Tôi cười khẩy một tiếng, quay người bỏ đi:
「Ba người nhà các người cứ từ từ mà khóc, khóc xong nhớ đi thanh toán viện phí.」
Chưa bước được hai bước, Dương Uy đã cố gắng gượng dậy.
Anh ta vươn tay về phía tôi, giọng khàn đặc gọi:
「Duyệt Duyệt, anh... anh nhất thời hồ đồ thôi!
C/ầu x/in em... đừng đi...」
12
Chu Thái Linh không thể tin nổi nắm lấy vạt áo anh ta:
「Anh Uy! Người mang th/ai là em mà!」
Mẹ chồng đỡ Dương Uy nằm lại giường, mắt trợn trừng:
「Quan Duyệt đã cho mày uống bùa mê th/uốc lú gì thế hả?!
Nếu không phải bụng con Linh nó có phúc, mới mấy lần đã đậu th/ai, thì nhà họ Dương này tuyệt tự rồi!」
Nghe đến chữ 'tuyệt tự', tôi suýt nữa không nhịn được cười.
Dương Uy gắng sức hất tay mẹ chồng ra, nhìn chằm chằm Chu Thái Linh:
「Đứa bé trong bụng từ đâu mà ra, tự cô hiểu rõ nhất.」
「Anh nói thế là ý gì?」
Mẹ chồng ngơ ngác đứng ngẩn người.
Xem ra bà ta không hề biết, người không thể sinh con từ trước đến nay chưa bao giờ là tôi.
Ngay từ trước khi cấp c/ứu, bác sĩ đã đề nghị Dương Uy làm một vài xét nghiệm liên quan.
Nhưng khi bác sĩ đưa báo cáo cho anh ta, biểu cảm của anh ta không hề có chút ngạc nhiên nào.
Thảo nào... anh ta luôn không đồng ý ly hôn.
Đối mặt với sự lừa dối của Chu Thái Linh, Dương Uy vẫn không muốn nói ra sự thật mình bị vô sinh.
Anh ta nhập vai 'ảnh đế', bắt đầu màn tỏ tình sâu sắc:
「Đứa bé không thể là của anh, đêm đó anh uống say bí tỉ, anh với cô ta thật sự không xảy ra chuyện gì cả!」
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook