Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Sớm biết vậy, năm đó không nên nhận nuôi mày, nên để mày ch*t quách đi cùng với cặp cha mẹ đoản mệnh của mày luôn cho rồi!”
Tống Tự Niên bất ngờ nghe một tràng ch/ửi rủa, sắc mặt dần trở nên tái nhợt.
Các dòng bình luận bỗng nhiên xuất hiện:
【Đây là cô của nam phụ, người đã từng nhận nuôi anh ấy hồi nhỏ.】
【Người đàn bà này từ nhỏ đã ng/ược đ/ãi nam phụ, vậy mà giờ còn mặt mũi đến đòi tiền anh ấy! Bà ta lấy đâu ra cái bản mặt dày thế không biết? Thật sự gh/ê t/ởm ch*t đi được!】
【Thực ra… hai năm đầu khi cha mẹ nam phụ mới mất, bà ta đối xử với anh ấy khá tốt, ăn uống đều cho anh ấy những thứ tốt nhất, chăm sóc như con ruột của mình vậy.】
【Cho đến khi bà ta mang th/ai con của mình, mọi chuyện mới thay đổi.】
Các bình luận kể rằng, khi bà cô mang th/ai, đúng lúc chồng bà ta thất nghiệp, gia đình không có tiền nên đã lấy di sản mà cha mẹ Tống Tự Niên để lại để nuôi con của họ.
Họ ngày càng ngó lơ Tống Tự Niên, gần như coi anh là người vô hình.
Sau này con họ chào đời, đứa trẻ nghịch ngợm quậy phá, họ lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Tống Tự Niên. Chỉ cần con họ khóc, chắc chắn Tống Tự Niên sẽ bị dạy dỗ.
Từ việc không cho ăn cơm, bắt quỳ ngoài cửa ph/ạt đứng, cho đến sau này…
Ngay cả khi chẳng làm gì, anh cũng có thể bị ăn đò/n một cách vô lý.
Toàn bộ tuổi thơ của anh gần như trôi qua trong bóng tối.
Các bình luận đầy vẻ xót xa:
【Nếu ngay từ đầu bà ta đối xử tệ với nam phụ, có lẽ nam phụ đã có thể thuần túy mà h/ận bà ta rồi…】
【Nhưng bà ta lại từng cho nam phụ hai năm ấm áp, nam phụ vẫn luôn ghi nhớ điều đó, nên mới càng đ/au khổ hơn.】
【Loại người này tại sao lại xuất hiện chứ! Vốn dĩ tâm trạng nam phụ đã không tốt, bị bà ta kích động thế này, biết đâu lại muốn tìm cái ch*t nữa…】
Lưu Tú Ngọc thấy sắc mặt anh tái nhợt, có lẽ cho rằng mình vẫn có thể thao túng anh như trước đây, trong lòng trào dâng vẻ đắc ý.
Bà ta bước tới vài bước, đặt mông ngồi xuống chiếc ghế sofa cao cấp trong phòng khách, chỉ tay vào Tống Tự Niên tiếp tục quát m/ắng.
“Tao nói cho mày biết, tao nuôi mày bao nhiêu năm nay, số tiền mày n/ợ tao ít nhất cũng một trăm… không, năm triệu!”
“Giờ em trai mày sắp kết hôn rồi, mày mau lấy tiền ra, m/ua cho nó căn nhà mới đi.”
“Còn phải sắp xếp cho em trai mày một công việc quản lý cấp cao trong công ty nữa, nếu không, tao sẽ đem hết những chuyện mày là kẻ vô ơn bạc nghĩa này đi rêu rao, để mọi người xem, mày đã đối xử với ân nhân nuôi dưỡng mình như thế nào!”
Tống Tự Niên nghiến răng, nắm ch/ặt tay, trong đáy mắt dường như có chút tức gi/ận, nhưng nhiều hơn cả là sự bất lực và tuyệt vọng.
Nhìn dáng vẻ đó của anh, tôi biết ngay tên này lại đang chui vào ngõ c/ụt rồi.
Tôi thở dài một tiếng, chủ động bước lên phía trước, nhìn người đàn bà trước mặt mỉm cười.
“Bà chỉ muốn tiền thôi mà, chuyện đó dễ thôi.”
05
Trên mặt Lưu Tú Ngọc hiện lên vẻ đắc ý.
“Biết điều thì tốt…”
Lời chưa dứt, tôi đã c/ắt ngang, nói tiếp:
“Thực ra bà không cần phải cất công chạy đến đây một chuyến đâu.”
“Cứ gửi người đến truyền lời là được, tôi ở nhà sẽ lập bài vị cho bà, ngày ngày thắp nhang cúng bái là xong.”
Sắc mặt Lưu Tú Ngọc lập tức cứng đờ, trừng mắt nhìn tôi đầy tức gi/ận.
“Mày có ý gì!”
“Ý là…”
Sắc mặt tôi vẫn bình thản, đối diện với bà ta mà không hề yếu thế.
“Trước đây các người đã ng/ược đ/ãi anh ấy thế nào, trong lòng các người không tự biết sao?”
“Anh ấy không truy c/ứu trách nhiệm ng/ược đ/ãi của các người đã là may mắn rồi, bà lấy đâu ra mặt mũi mà lên tận cửa đòi tiền?”
“Bà nói xem, nếu chuyện các người từng đối xử với anh ấy như thế nào mà bị công khai ra ngoài…”
“Các người sẽ có kết cục ra sao? Có phải đi tù không?”
Theo lời tôi, Lưu Tú Ngọc có lẽ cũng nhớ lại chuyện cũ.
Bà ta không nắm chắc phần thắng, sắc mặt cũng tái đi vài phần.
“Tao, tao không biết mày đang nói nhảm cái gì!”
“Tao đều nuôi nó một cách bình thường… mày nói tao ng/ược đ/ãi , mày có bằng chứng không!”
“Trên người anh ấy hiện vẫn còn rất nhiều vết s/ẹo cũ do bị đá/nh đ/ập hồi nhỏ…”
“Còn hàng xóm láng giềng trước đây của các người, chắc đều tận mắt chứng kiến cả nhỉ?”
Tôi cười như không cười.
“Bà cũng biết anh ấy có tiền mà, thì việc bỏ tiền thuê vài nhân chứng ra tòa làm chứng… bà nghĩ có khả năng không?”
“À đúng rồi, còn nữa… di sản của cha mẹ anh ấy hồi nhỏ chắc đều nằm trong tay các người cả đúng không?”
“Số tiền đó cuối cùng tiêu vào tay ai? Cư/ớp tiền của người ta rồi còn ng/ược đ/ãi người ta, đây gọi là chiếm đoạt tài sản người khác…”
“Hai tội chồng lên nhau, hậu quả còn nghiêm trọng hơn nhiều.”
Người đàn bà kia càng h/oảng s/ợ hơn, cả người run bần bật.
“Anh ấy không gây phiền phức cho các người là vì anh ấy bao dung.”
“Nhưng tôi thì không chịu nổi cảnh lũ giòi bọ trong cống rãnh bò lên cửa nhà làm lo/ạn đâu, nếu lần sau còn để tôi nhìn thấy các người… chúng ta cứ gặp nhau ở tòa án.”
Tôi lạnh mặt, nói xong lời cảnh cáo đầy đanh thép, trực tiếp gọi bảo mẫu đuổi người ra ngoài.
Người phụ nữ kia sợ hãi đến mức ngay cả phản kháng cũng không nghĩ tới, đã bị ném ra ngoài biệt thự, lủi thủi bỏ đi.
Trong phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại tôi và Tống Tự Niên.
Tôi quay đầu, thấy anh vẫn còn vẻ mặt ngẩn ngơ, lại không nhịn được mà vỗ anh một cái.
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
“Tiền của anh, sau này phải giữ lại để nuôi con, không được để những người không liên quan lừa mất, biết chưa?”
“Con cái phải được nuôi dạy cẩn thận từ nhỏ, nếu không lớn lên rất dễ bị người ta lừa.”
Tống Tự Niên hoàn h/ồn, nhìn vị trí bụng tôi, lại nhớ đến những khổ cực mình từng chịu hồi nhỏ, vô cùng đồng tình mà gật đầu.
Ngay sau đó, anh lại hỏi với vẻ nghi hoặc:
“Nhưng mà…”
“Sao em lại biết chuyện cũ của tôi?”
“Tôi đoán mò đấy.”
Tôi tiếp tục nói nhảm.
“Cái mụ đàn bà đanh đ/á đó nhìn là biết không phải người tốt… cộng thêm việc trên người anh đúng là có vết thương cũ, không cần nghĩ cũng biết bà ta từng đối xử tệ với anh thế nào.”
“Tôi chỉ đoán bừa vài câu để dọa bà ta thôi.”
Tống Tự Niên ngẩn người đáp lại một tiếng, không biết có tin hay không, nhưng cuối cùng cũng không hỏi thêm gì nữa.
Những ngày sau đó, mọi chuyện lại bình yên trở lại.
Cho đến khi tôi mang th/ai chín tháng, có dấu hiệu chuyển dạ nên được đưa đến b/ệnh viện sinh con.
Đứa trẻ chào đời khá thuận lợi, tôi suốt quá trình không phải chịu bao nhiêu đ/au đớn.
Đợi th/uốc tê hết tác dụng, đứa bé đã chào đời rồi.
Là một bé gái.
Tôi vào phòng sinh bao lâu, Tống Tự Niên chờ đợi bấy lâu.
Cuối cùng cũng được bác sĩ cho phép, anh bước nhanh vào phòng b/ệnh, nhìn gương mặt tái nhợt của tôi, trong đáy mắt lộ ra vẻ phức tạp.
Giống như là đang xót xa.
“Vất vả cho em rồi.”
Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, cứ cảm giác khóe mắt anh hơi đỏ lên.
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook