Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chồng tôi sắp ch*t, tôi vội vàng tìm người thay thế.
Cậu trai nghèo từng bị tôi vứt bỏ năm xưa muốn trả th/ù, bắt tôi phải thân mật với hắn ngay trước mặt người chồng đang ngủ say của mình.
Vì tương lai nhung lụa, tôi đành nghiến răng chịu đựng.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ chồng nhắm mắt xuôi tay.
Không ngờ, b/ệnh tình của anh ấy lại đột ngột thuyên giảm.
01
Hắc Cảnh lại một lần nữa được đưa vào phòng cấp c/ứu.
B/ệnh tình trở nặng hơn nhiều.
Mỗi ngày trôi qua, anh ấy càng g/ầy gò và xanh xao hơn.
Anh trở nên nh.ạy cả.m, yếu đuối, gần như mất kiểm soát vì lo âu.
Ngày nào anh cũng hỏi tôi vô số lần:
“Thời Vũ, em sẽ rời bỏ anh sao?”
“Em còn yêu anh không?”
“Có phải em… chán gh/ét anh rồi không?”
Nghe mà tôi vừa xót xa vừa bực bội.
Tôi vừa rơi nước mắt vừa hỏi anh:
“Hắc Cảnh, trong lòng anh, em là loại người như vậy sao?”
“Chỉ vì anh bị b/ệnh mà em phải rời bỏ anh, không yêu anh nữa à?”
Hắc Cảnh mím môi, những đ/ốt ngón tay nắm ch/ặt trắng bệch vì thiếu m/áu.
“Vậy thì em trả lời anh đi.”
Thế là tôi đành phải kiên nhẫn trả lời anh hết lần này đến lần khác:
“Tất nhiên là em sẽ không rời bỏ anh.”
“Em sẽ luôn ở bên cạnh anh.”
02
Chưa kịp bước ra khỏi phòng b/ệnh của Hắc Cảnh, điện thoại trong túi đã rung lên liên hồi.
Cảm giác rung nhè nhẹ truyền qua lớp da th!t không ngừng nghỉ.
Tôi liếc nhìn Hắc Cảnh đang ngủ say, rồi rón rén bước ra khỏi phòng.
Hoàn toàn không biết rằng đôi mắt đang nhắm ch/ặt phía sau lưng mình đã lặng lẽ mở ra.
03
Tin nhắn của Thẩm Hoài Tự gửi đến vừa nhiều vừa dồn dập:
“Cô lại đang ở bên cạnh hắn ta?”
“Đây chính là sự chân thành của cô sao?”
“Cô yêu hắn ta đến thế cơ à?”
Chưa đợi tôi kịp trả lời, tin nhắn lại tiếp tục gửi đến:
“Quả nhiên cô đối xử với hắn khác hẳn, ha ha.”
“Chỉ có mình tôi là kẻ bị cô vứt bỏ không thương tiếc.”
Tin nhắn cuối cùng mang theo nỗi h/ận th/ù đậm đặc:
“Ôn Thời Vũ, tôi h/ận cô đến ch*t, tôi không bao giờ muốn gặp lại cô nữa.”
Tôi gi/ật mình, tay run b/ắn.
Liền gửi lại một icon hôn gió.
……
Thẩm Hoài Tự trả lời ngay lập tức:
“Ý gì đây? Muốn dùng sắc dụ dỗ tôi à?”
“Cô nghĩ tôi vẫn là tôi của ngày xưa sao? Tôi không còn mắc mưu kiểu đó nữa đâu!”
“Chồng cô còn chưa ch*t mà đã thể hiện lòng trung thành với tôi thế này, cô đúng là kẻ không có lấy một chút chân tình với ai!”
Tôi đọc mà thấy chán nản, bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem có nên đổi người khác hay không.
Trầm ngâm một lát, tôi nhắn: “Được thôi, vậy tôi đi tìm người khác.”
04
Tin nhắn vừa gửi đi tôi đã hối h/ận.
Thời gian quá gấp gáp.
Bác sĩ của Hắc Cảnh nói với tôi, anh ấy chỉ còn nhiều nhất là ba tháng.
Kể từ khi Hắc Cảnh đổ b/ệnh, tất cả các hợp đồng đều bị hủy bỏ.
Dòng vốn đ/ứt g/ãy, n/ợ nần chồng chất.
Tuy Hắc Cảnh luôn không muốn tôi lo lắng, nói rằng anh ấy có cách giải quyết.
Nhưng anh ấy sắp ch*t rồi thì còn cách gì nữa chứ?
Chẳng lẽ đến lúc đó đ/ốt tiền âm phủ cho tôi tiêu sao?
Tôi lo lắng sợ hãi đến mất ngủ.
Có b/ệnh thì vái tứ phương, tôi chọn cách tự tìm đường lui cho mình.
Người trong vòng tròn qu/an h/ệ của Hắc Cảnh tất nhiên là không thể đụng đến rồi.
……Vậy thì tôi chẳng quen biết người giàu nào khác cả.
Nghe ngóng mãi, tôi phát hiện ra cậu trai nghèo từng bị tôi vứt bỏ năm xưa nay đã trở thành gương mặt mới đầy quyền lực trong giới kinh doanh.
Buồn cười thật, ai mà muốn ăn cỏ cũ chứ?
Tôi.
He he, ngon lắm chứ đùa.
05
Lần đầu gặp lại, vẻ mặt Thẩm Hoài Tự lạnh nhạt.
Nụ cười không chạm đến đáy mắt, hắn hỏi tôi: “Giờ đây tôi muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng có, tại sao cô lại nghĩ tôi sẽ cần một người đàn bà đã có chồng?”
Tôi ấp úng: “Nhưng mà tôi sắp không còn chồng nữa rồi.”
Thẩm Hoài Tự sững người một chút, tức gi/ận cười khẩy, khi ngước mắt lên, vẻ mặt toàn là sự lạnh lùng:
“Vậy tại sao cô lại nghĩ tôi sẽ cần một người đàn bà… đã từng vứt bỏ tôi?”
Tôi cắn môi, đôi mắt đỏ hoe ngay lập tức.
Bắt đầu kể lể về những khó khăn vất vả của mình trong những năm qua.
Thẩm Hoài T/ự v*n không chịu buông tha, ngược lại còn liên tục xát muối vào vết thương của tôi để s/ỉ nh/ục.
May mà những điều vừa nói đều là tôi bịa ra cả.
Chẳng thể làm tổn thương tôi chút nào.
Những năm qua sao tôi có thể sống không hạnh phúc được chứ?
Hắc Cảnh vừa đẹp trai lại vừa dịu dàng.
Cho tôi tiền lại còn cho tôi tình yêu.
Không có lý do gì để không hạnh phúc cả.
Nhưng tôi không ngờ sau khi s/ỉ nh/ục tôi xong, Thẩm Hoài T/ự v*n không chịu buông lời.
Hắn nhìn tôi đầy sắc lạnh:
“Kết cục của cô đều là đáng đời.”
“Tôi thật muốn xem, ngày chồng cô ch*t, liệu cô có đ/au khổ giống như ngày tôi bị vứt bỏ hay không.”
Tôi thở dài: “Được rồi, nếu anh không muốn thì thôi vậy.”
Tôi quay người định rời đi, nhưng lại bị gọi gi/ật lại.
“Tôi đã nói là không muốn đâu à?”
Tôi ngẩn người: “……Ý anh là sao?”
Thẩm Hoài Tự thong thả nói:
“Ở bên tôi, cảm thấy nh/ục nh/ã lắm đúng không?”
“Trước kia coi thường tôi, giờ lại phải quỳ lụy c/ầu x/in, chắc là cô muốn ch*t lắm rồi nhỉ?”
Thẩm Hoài Tự vậy mà lại nghĩ tôi là người có lòng tự trọng cao đến thế sao?!
Vậy mà lại muốn s/ỉ nh/ục tôi bằng cách chà đạp lên lòng tự trọng của tôi.
Vậy xin hỏi, làm sao có thể dùng một thứ vốn không tồn tại để làm tổn thương tôi đây?
06
Sự trả th/ù của Thẩm Hoài Tự còn tệ hại hơn tôi tưởng.
Ban đầu tôi thỏa thuận với hắn là đợi Hắc Cảnh ch*t rồi mới đến với hắn.
Nhưng hắn cứ từng chút một xâm phạm giới hạn.
Những đêm chăm sóc Hắc Cảnh trong b/ệnh viện, hắn luôn đòi gặp tôi sau khi Hắc Cảnh đã ngủ say.
Tôi không cho phép hắn đụng chạm cơ thể mình.
Dù sao tôi vẫn là vợ của Hắc Cảnh.
Tuyệt đối không được phản bội anh ấy.
Ban đầu Thẩm Hoài Tự cũng giữ quy tắc.
Hắn thậm chí còn nói:
“Sao cô lại nghĩ tôi muốn chạm vào cô?”
“Nhìn cô thôi tôi đã thấy gh/ê t/ởm rồi.”
“Gọi cô đến đây cũng không phải để s/ỉ nh/ục hay hànhz hạz cô đâu.”
Tốt nhất là thế đi.
Cho đến một ngày hắn uống rư/ợu.
Đôi mắt hắn đỏ hoe, nhưng ánh nhìn lại sáng rực lạ thường.
Hắn nhìn tôi không chớp mắt.
Một lúc lâu sau mới cất lời:
“Người cô quay lại tìm là tôi, có phải những năm qua, cô chưa từng quên tôi không?”
Rồi hắn hôn tới tấp.
Tôi t/át hắn một cái.
Kết quả là hắn lại càng hưng phấn hơn.
Kể từ ngày đó, hắn không còn giữ quy tắc gì nữa.
Hắn nói, hắn thấy cách s/ỉ nh/ục tôi như thế này thú vị hơn.
07
Đáng lẽ tôi đã nghiến răng nhẫn nhịn hết tất cả.
Nhưng Thẩm Hoài Tự gần đây ngày càng quá đáng.
Cách đây vài ngày, hắn thậm chí còn đuổi theo đến tận b/ệnh viện.
Hắc Cảnh vẫn chưa ngủ, Thẩm Hoài Tự đứng ngoài cửa kính, mỉm cười nhìn vào.
Đầu ngón tay hắn vuốt ve đôi môi mình.
Chỗ đó sưng đỏ rõ rệt.
Là do tôi cắn đấy.
Tôi đành phải đứng chắn trước mặt Hắc Cảnh, ngăn cản tầm nhìn của cả hai.
Hắc Cảnh sau khi đổ b/ệnh trở nên rất yếu đuối.
Tôi không muốn khiến anh ấy đ/au lòng.
Vì vậy tuyệt đối không được để Hắc Cảnh phát hiện ra.
Chỉ là, Hắc Cảnh dạo này quả thật có chút hànhz hạz người khác.
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 6
14
Bình luận
Bình luận Facebook