Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đã có vô số đêm ta từng nghĩ.
Có lẽ nếu ta dịu dàng hơn một chút, Tống Giác sẽ đối xử với ta như cách hắn đối với Hoa Chi Ý.
Có lẽ là do ta và hắn quen biết quá lâu, hắn đã không còn cảm thấy mới mẻ với ta nữa.
Thế nhưng, người con gái từng rơi lệ trong đêm và tự vấn bản thân kia, rốt cuộc đã làm sai điều gì?
Rõ ràng kẻ có lỗi phải là người trước mắt này, kẻ khiến ta phải không ngừng nghi ngờ chính mình mới đúng.
Ta ngước mắt nhìn hắn, cất lời: "Ta tin."
Tống Giác hoàn toàn sững sờ.
"Ta tin rằng ta và huynh từng có kiếp trước, cho nên kiếp này ta mới tránh huynh không kịp."
"Nghiệt duyên giữa ta và huynh, ngay từ kiếp trước đã chấm dứt rồi. Nay ta đã có người thân yêu thương mình, nên ta lại càng không muốn trưởng tỷ và ta dính líu đến nhà họ Tống dù chỉ là một chút."
Tống Giác bị ta chặn họng, há miệng nhưng không nói nên lời.
Lục Ngạn đứng bên cạnh còn nghiêm túc suy nghĩ một hồi, rồi bỗng ngộ ra:
"Biểu tỷ, đại bá của đệ có một cái chuồng ngựa ở ngoại ô, đệ thấy vị ca ca này cũng khá nhàn rỗi, hay là để huynh ta đi chăn ngựa đi!"
Sắc mặt Tống Giác xám ngoét, khó coi vô cùng, vừa định phản bác: "Ngươi!"
Ta nhíu mày không vui, ngắt lời Tống Giác, kéo Lục Ngạn ra sau lưng mình:
"Tống nhị công tử không có việc gì thì xin mời về cho, đừng để ta h/ận huynh hơn cả bây giờ."
Tống Kính đứng cạnh trưởng tỷ đương nhiên cũng nhớ lại kiếp trước.
Hắn quỳ thẳng xuống chân trưởng tỷ, c/ầu x/in nàng tha thứ.
"Minh nhi, kiếp trước là ta sai! Ta không nên hèn nhát! Cũng không nên dung túng cho Hoa Chi Ý..."
Trưởng tỷ khẽ cười, ngắt lời hắn: "Không sao, Đại lang, huynh lại đây một chút, ta có lời muốn nói với huynh."
Tống Kính vội quỳ gối tiến lại gần trưởng tỷ vài bước.
Trưởng tỷ vẫn cười: "Đại lang, lại gần chút nữa."
Tống Kính ngẩng mặt lên, đang định nghe nàng nói.
Nhưng trưởng tỷ chỉ giơ tay, giáng một cái t/át thật mạnh.
"Kẻ ti tiện giả nhân giả nghĩa nhà ngươi!"
"Cái t/át này là thay cho đứa con chưa kịp chào đời của ta mà đá/nh."
Tống Kính bị đá/nh đến choáng váng, một bên mặt lập tức đỏ bừng sưng tấy.
Trưởng tỷ xoay tay lại giáng thêm một chưởng nữa:
"Cái t/át này là thay cho chính bản thân ta mà đá/nh. Muội muội đã kể cho ta, kiếp trước huynh xuất gia làm hòa thượng, ta liền biết, huynh chỉ là một kẻ hèn nhát chỉ biết trốn chạy."
Trưởng tỷ vẫn chưa định dừng tay.
Chưởng này nối tiếp chưởng kia, đủ mười cái t/át.
Khóe miệng Tống Kính rỉ m/áu, nhưng hắn vẫn quỳ tại chỗ không hề nhúc nhích.
Trưởng tỷ cuối cùng cũng đá/nh đến mỏi tay, vẩy vẩy cổ tay, nhìn xuống hắn:
"Tống Kính, không phải huynh thích quỳ sao?"
"Vậy thì huynh chi bằng ra dưới gầm cầu kia mà quỳ đi!"
Tống Kính nghe xong, vậy mà thực sự đứng dậy, lảo đảo đi về phía dưới gầm cầu.
Ta thu hồi ánh mắt, Tống Giác vẫn đứng đó khiến ta chướng mắt.
Ta thực sự mất kiên nhẫn, buột miệng nói:
"Nếu huynh thực sự hối h/ận, thì đi quỳ cùng huynh trưởng của huynh đi."
Môi Tống Giác r/un r/ẩy, thề thốt muốn cho ta thấy tấm chân tình của hắn.
"Ta đã nói rồi, nếu Nguyệt nhi có thể nguôi gi/ận, mạng này của Tống Giác ta đều có thể cho nàng!"
Lục Ngạn từ bên cạnh thò đầu ra, bóp giọng bắt chước hắn:
"Ôi ôi ôi, mạng cũng có thể cho nàng~"
"Cái mạng rẻ rá/ch của ngươi thì đáng giá bao nhiêu tiền chứ?"
Nói đoạn, Lục Ngạn quay người khoác tay ta và trưởng tỷ, cười hì hì nói:
"Đi thôi đi thôi!"
"Đại tỷ tỷ, Nhị tỷ tỷ, lễ hội hoa đăng sắp bắt đầu rồi, đừng lãng phí cảnh đẹp ý vui này vì loại người như hắn!"
12
Cuối năm, Dương Châu đón trận tuyết đầu mùa.
Hai huynh đệ nhà họ Tống sau khi trở về đều đổ b/ệnh.
Tống Kính quỳ dưới gầm cầu suốt một đêm, đầu gối mang b/ệnh căn, mỗi khi trời mưa gió đi lại đều phải có người dìu.
Tống Giác cũng mắc b/ệnh nặng một trận, sau khi tỉnh lại tính tình thay đổi hẳn, cũng không còn thích cười nói như trước nữa.
Ta và trưởng tỷ nghe qua rồi cũng quên, trong lòng không còn dấy lên chút gợn sóng nào.
Đầu xuân, cửa hàng tơ lụa của trưởng tỷ đã treo biển hiệu trên con phố sầm uất nhất Dương Châu.
Dượng cười nói với dì: "Minh nhi là đứa trẻ giỏi, không đầy ba năm nữa sẽ làm ăn phát đạt cả con phố này thôi."
"Từ khi Minh nhi và Nguyệt nhi đến, nhà họ Lục chúng ta đúng là đã đón được một vị thần tài và một tiểu phúc tinh!"
Chưa đầy hai năm, Song Nguyệt Các đã trở thành cửa hàng tơ lụa lớn nhất Dương Châu.
Khách buôn khắp Giang Nam đều m/ộ danh mà đến.
Ta và trưởng tỷ vẫn luôn sống ở nhà dì, chưa gả cho ai.
Nhưng dần dần, hàng xóm láng giềng cũng có đôi lời bàn tán.
Nói hai đứa cháu gái nhà họ Lục tuổi đã lớn mà không tìm nơi gả chồng, quả thực quá mức lập dị.
Đệ đệ Lục Ngạn ngày thường tính tình tốt nhất, những lần hiếm hoi cậu nổi gi/ận ra mặt đều là vì ta và trưởng tỷ.
Cậu quát vào mặt bà chủ quán trà hay ngồi lê đôi mách:
"Hai vị tỷ tỷ của nhà đệ, một người có tài kinh doanh hơn cả nam tử, người kia dịu dàng mà không kém phần đáng yêu, đều là hòn ngọc quý trên tay của đệ và cha mẹ đệ! Thế mà các người chẳng ai nhìn thấy, mắt chỉ luôn dán vào cái nơi gọi là nhà chồng không tồn tại của họ thôi!"
"Sao nào? Con gái nhà các người thì các người coi như tờ giấy mỏng, rồi lại đi xúi giục con gái nhà người khác nhảy vào hố lửa phải không!"
"Đệ cũng chưa thành thân đây này! Sao không thấy các người gọi con gái chưa gả là bà cô già, mà chẳng thấy gọi nam tử chưa thành thân là ông già đi?"
Chỉ cần người nhà đứng về phía mình.
Thì lời lẽ của người ngoài chẳng đ/áng s/ợ hãi.
Những năm này, ta vẫn chưa tìm được chí hướng nào oanh oanh liệt liệt, nhưng ta đã học được cách làm tốt rất nhiều việc.
Thỉnh thoảng giúp trưởng tỷ xem sổ sách, nấu vài món tủ cho dì và dượng.
Bình đạm mà hạnh phúc.
Đêm ba mươi, đêm đoàn viên.
Lục Ngạn vỗ ngựk:
"Đại tỷ tỷ, Nhị tỷ tỷ, sau này các tỷ muốn gả thì gả, không muốn gả thì thôi, nếu không gả, đệ nuôi các tỷ cả đời."
Dì cười m/ắng cậu không có quy củ.
Nhưng ta và trưởng tỷ còn chưa kịp cảm động.
Lục Ngạn lại bồi thêm một câu: "Dù sao thì cha ki/ếm tiền nhiều nhất, tiêu cũng là tiền của cha."
Dượng đuổi theo cậu chạy khắp nhà: "Thằng nhãi con này!"
"Bây giờ trong nhà có ai ki/ếm tiền giỏi bằng Đại tỷ tỷ của con đâu!"
Đèn khắp thành, nước một dòng, cảnh thanh nhàn chiếu sáng năm tháng dài.
(Toàn văn hoàn)
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook