Trong câu chuyện của tôi có bóng hình người khác

Trải nghiệm tệ duy nhất của tôi ở nơi này chính là cơ địa tôi rất dễ bị muỗi đ/ốt.

Anh ấy cầm lọ nước hoa đuổi muỗi bôi lên những nốt sưng tấy trên da tôi.

Hết nốt này đến nốt khác, rồi tôi bị đá/nh thức bởi tiếng anh.

Anh hỏi tôi có muốn vào trong nhà không?

Sau đó chỉ vào đôi chân và cánh tay đang để trần của tôi mà bảo: "Đây là một công trình lớn, còn tốn thêm chút thời gian nữa đấy."

Tôi từ chối, rồi cầm lấy lọ nước hoa từ tay anh, đổ vào lòng bàn tay rồi xoa đại lên chân.

Anh ngồi đó nhìn tôi làm cho có lệ.

Rồi tôi bị mùi nước hoa nồng nặc xông lên đến mức nhíu mày.

Anh lại đề nghị giúp tôi bôi, tôi lại từ chối.

Lần này anh đứng dậy, đ/ập những con muỗi đáng gh/ét kia.

Khi cúi đầu xuống, tôi thấy dưới chiếc ghế dài của mình, anh đã đặt rất nhiều đồ đuổi muỗi.

Hình như cũng giống như những lần trước đây.

Lần nào đến cũng chuẩn bị kỹ càng, vậy mà lần nào chân tôi cũng đầy vết muỗi đ/ốt.

Lần đầu tiên anh bôi cho tôi, chính anh cũng tự cười mình.

Bảo rằng chưa từng thấy ai lại thu hút muỗi đến thế.

Rồi anh nhìn tôi chằm chằm, nói:

"Hèn gì muỗi thích, anh cũng thích."

Thế nhưng anh vẫn đứng dậy, không nương tay mà đ/ập ch*t những con muỗi đó.

Anh trêu tôi: "Dám b/ắt n/ạt người của anh ngay trước mặt anh à, không tha được."

Hôm đó hai đứa chúng tôi cứ nhìn lũ muỗi mà cười không ngớt.

Muỗi đ/ốt tôi, anh đuổi đ/ập muỗi.

Có con muỗi đậu trên chân tôi, anh sợ tôi đ/au nên lực đ/ập nhẹ đi, con muỗi thoát ch*t, tôi trách anh, anh còn ra vẻ tủi thân.

Cuối cùng anh bế thốc tôi vào nhà, rồi tự mình ra ngoài quyết một trận sống mái với lũ muỗi.

Chúng tôi gọi đùa đây là "cuộc chiến tranh du kích với muỗi".

Mỗi mùa hè đến đây, chúng tôi đều bảo nhau đi chiến đấu thôi.

Kết quả là chuyện này anh cũng chẳng hề nhắc tới.

16

Sau khi ăn tối xong tôi mới nói với anh câu đầu tiên.

Tôi hỏi anh: "Đã tìm được xe ra khỏi làng vào sáng sớm mai chưa?"

Anh hỏi tôi khi nào thì về?

Tôi nằm ườn trên ghế sofa, bảo anh:

"Không vội, em xin nghỉ phép năm rồi, cứ ở đây một thời gian cho thoải mái."

Anh ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, quay lại bảo tôi: "Anh cũng xin nghỉ phép rồi, em ở bao lâu, anh ở bấy lâu cùng em."

Tôi bảo anh đi tìm chủ nhà thuê phòng, anh lại bảo chỉ cần trải đệm nằm dưới sàn trong phòng tôi là được.

Tôi hỏi anh có muốn uống chút rư/ợu không?

Anh sợ hãi xua tay từ chối, bảo tôi: "Anh cai rư/ợu rồi."

Đúng là nhanh thật.

Anh nói: "Vãn Huân, em yên tâm, chuyện như thế sẽ không bao giờ xảy ra nữa đâu."

Anh vẫn mãi không hiểu điều tôi bận tâm là gì.

Đêm đó là "lỡ lời sau khi say", chứ không phải "nói nhảm sau khi say".

Mỗi chuyện anh kể đều là sự thật.

Chỉ là có quá nhiều chuyện thuộc về anh và người khác mà thôi.

Tôi chỉ buồn là, trong tiệc ăn mừng của chúng tôi, anh lại để tôi thấy rõ tình yêu của anh thực chất đã dành cho người khác.

Tôi hỏi về người phụ nữ đó.

Vừa mới mở lời nhắc đến hai chữ "t/ai n/ạn", sắc mặt anh đã tái mét.

Tôi hỏi: "Có phải anh lái xe chở cô ấy đi rồi gặp t/ai n/ạn không?"

Anh lắc đầu, bảo tôi:

"Cô ấy tự lái xe đi, bị một chiếc xe tài xế s/ay rư/ợu vượt đèn đỏ đ/âm vào."

"Khi anh chạy đến nơi, cô ấy đã không còn hơi thở nữa rồi."

Ngay cả hai câu này anh cũng nói lắp bắp, phải hít thở sâu mấy lần.

Vì thế lúc này tôi mới hiểu tại sao anh không dám lái xe, không thể nghe nổi hai chữ "t/ai n/ạn".

Người phụ nữ đó đã ch*t vào lúc anh yêu cô ấy nhất.

Còn những chuyện vụn vặt đó lại chính là thành quả mà anh nghiền ngẫm hồi tưởng lại.

Nếu không thì sao anh lại không nhớ những chuyện nhỏ nhặt đã xảy ra giữa chúng tôi chứ?

17

Khi anh bày ra vẻ mặt muốn nói chuyện với tôi, tôi nằm trên sofa quay lưng về phía anh, một lần nữa từ chối giao tiếp.

Anh nói đó đã là chuyện cũ từ mười mấy năm trước, bảo tôi đừng để bụng.

Anh thẳng thắn bộc bạch những bất ngờ và sự bình yên mà tôi mang lại cho anh.

Anh nói: "Vãn Huân, anh thực sự định sống cả đời với em mà."

Anh cũng nói rõ ràng rằng chỉ cần tôi tha thứ cho anh, mọi thứ vẫn có thể như cũ.

Những gi/ận dỗi nhỏ nhặt của tôi trong hai ngày qua không hề gây ra ảnh hưởng gì.

Những lời chúc phúc trong nhóm vẫn tiếp tục.

Hình như chỉ còn thiếu một lời cảm ơn từ phía chúng tôi.

Anh bắt đầu nhắc lại những chuyện đã xảy ra giữa chúng tôi.

Khi trời mưa, tôi cầm ô đứng đợi dưới tòa nhà công ty anh, anh gửi bao nhiêu tin nhắn giục tôi về trước, tôi vẫn nhất quyết đợi.

Anh cũng từng nấu cho tôi bao nhiêu món cơm nhà, nuôi cho cái miệng tôi trở nên kén chọn.

Trong tài khoản mạng xã hội tôi đăng ký đều có tên anh.

Anh nói: "Vãn Huân, rõ ràng trước đây chúng ta cũng rất yêu nhau mà, đúng không?"

Nỗi tủi thân đó kéo dài đến tận bây giờ, tôi nghĩ đến thôi là đã rơi nước mắt.

Tôi hỏi anh: "Đã có nhiều kỷ niệm như vậy, tại sao anh không kể?"

"Anh cũng từng nấu cơm cho em bao nhiêu lần, vậy mà anh chỉ nhớ mỗi bữa cơm xào chưa chín đó."

"Trần Uẩn Gia, người chịu ấm ức là em. Chỉ có mình em biết anh có đáng được tha thứ hay không."

Tôi nhắc lại tỷ lệ ba phần tám đó:

"Trần Uẩn Gia, dựa vào đâu mà anh nghĩ rằng thứ anh cho em là ba phần tám là đủ rồi?"

18

Tôi đã thực hiện một cuộc chạy trốn vào đêm khuya.

Đợi đến khi Trần Uẩn Gia ngủ thiếp đi, tôi rón rén chạy ra ngoài.

Sau khi nghe hết những lời tôi nói, điều anh nói nhiều nhất là xin lỗi.

Tôi cũng không cần lời xin lỗi thừa thãi đó của anh.

Tôi không thể định nghĩa cuộc tình này có tính chất lừa dối hay không.

Có lẽ như anh nói, anh cũng đang cố gắng hết sức để đối tốt với tôi.

Chỉ là sự cố gắng của anh không thể là một trăm phần trăm.

Mà tôi thì cứ nhất quyết phải là một trăm phần trăm.

Khi anh đuổi theo ra ngoài, tôi đã gần đến chỗ đỗ xe.

Anh đuổi phía sau, tôi chạy phía trước.

Chính tôi thấy chuyện kí/ch th/ích như thế này, nghĩ lại thì ở chỗ anh cũng chẳng xếp hạng được vào đâu.

Giống như có lần anh bị sốt, tôi chăm sóc anh cả đêm.

Anh cứ nói mãi là vất vả cho tôi quá.

Hôm đó anh cũng chẳng nhớ ra.

Anh mãi mãi không bao giờ nhớ mình đã làm gì với tôi.

Còn tôi thì mãi mãi nhớ rõ những gì đã xảy ra giữa chúng tôi.

Điều này không công bằng.

Anh đã chừa một vị trí rất lớn trong lòng cho người khác rồi mới đến yêu tôi.

Danh sách chương

5 chương
09/07/2026 11:02
0
09/07/2026 11:02
0
09/07/2026 11:52
0
09/07/2026 11:52
0
09/07/2026 11:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu