Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi anh ấy nói xong câu đó, tay vẫn nắm ch/ặt lấy tay tôi, ngón cái không ngừng vuốt ve mu bàn tay tôi.
Sự hổ thẹn và xót xa của anh ấy vẫn còn kéo dài đến tận bây giờ.
Tất cả mọi người vừa cười chê anh vụng về, vừa cười khen anh si tình.
Còn tôi trở thành người duy nhất trong đám đông biết được sự thật.
Tôi như bị ép phải đặt mình vào hoàn cảnh đó để cảm nhận xem anh ấy đã từng yêu một cô gái khác như thế nào.
Giống như đang xem một chi tiết nào đó trong cuộc tình của họ vậy.
Đó là sự non nớt chỉ thuộc về riêng họ.
Còn tôi, kể từ khi gặp Trần Uẩn Gia, những vấn đề này chưa bao giờ là vấn đề.
Chúng tôi gặp được đối phương ở diện mạo trưởng thành nhất.
Người anh non nớt ấy, thứ mà tôi chẳng thể chạm tới.
Anh ấy đã dành trọn vẹn cho một người phụ nữ non nớt khác.
Mà giờ đây, anh đang hoài niệm người phụ nữ đó.
6
Tôi dường như thực sự bị chuyện này làm cho ám ảnh.
Đó là lý do tại sao dù đã ba bốn giờ sáng, tôi vẫn chẳng hề buồn ngủ.
Sự chấn động mà tám chuyện anh thốt ra mang lại cho tôi đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Tôi dường như chưa từng cân nhắc đến việc giữa chúng tôi lại có bóng dáng của người thứ ba.
Hai người bình lặng đi từ yêu đương đến hôn nhân, xem như là kết quả thuận theo tự nhiên.
Giờ nhìn lại, dường như cũng chẳng bình lặng đến thế.
Chỉ là anh ấy giỏi ngụy trang, còn tôi vốn chẳng giỏi quan sát.
Ngày hôm đó khi tôi phát hiện ra những chữ "Hỷ" được dán lên, Trần Uẩn Gia còn hỏi tôi:
"Sự chú ý của em để ở đâu thế? Thành quả anh vất vả bao lâu, suýt chút nữa bị em ngó lơ rồi."
Thế nhưng anh ấy hình như cũng không thận trọng như tôi tưởng.
Đêm đó tôi nhìn anh rất lâu, rất lâu, anh cũng không nhận ra là tôi đang dò xét anh.
Đêm đó trong mắt tôi tuyệt đối không phải là sự yêu thương một trăm phần trăm.
Nếu có thứ gì khác, thì có lẽ là sự bàng hoàng và tủi thân.
Chỉ là anh ấy chẳng đọc được lấy một chút nào.
7
Chuyện thứ tư anh kể không thuộc về tôi là:
"Để dỗ dành cô ấy, anh đã gọi cô ấy là 'cô tổ' suốt một tháng trời."
Tôi luôn cảm thấy kinh ngạc trước sự "co được dãn được" của anh khi còn trẻ.
Giữa chúng tôi chưa bao giờ có cách giải quyết vấn đề như vậy.
Phần lớn thời gian chúng tôi đều dựa trên tinh thần việc không vui thì phải giải quyết nhanh gọn.
Chúng tôi đều bình tĩnh phân tích nguyên nhân sự việc, sau đó tìm ra gốc rễ của mâu thuẫn nằm ở đâu.
Hình như hầu hết mọi vấn đề đều có cách xử lý trong vòng một ngày.
Anh sai anh nhận, tôi sai tôi nhận.
Còn bây giờ anh nói cho tôi biết, hóa ra lúc trước anh cũng không phải là người xử lý vấn đề rành mạch, bình tĩnh lý trí như thế.
Đến lúc này, dường như tôi cũng không thể nói đó là những việc chỉ những người ấu trĩ mới làm.
Tôi dường như bắt đầu gh/en tị với họ lúc bấy giờ.
Có một cuộc tình vì yêu mà bồng bột, cúi đầu, thẳng thắn, oanh oanh liệt liệt.
Tôi phải thừa nhận, trong lòng tôi đang lấy quá khứ và hiện tại của anh ra để so sánh.
Tôi cố gắng tìm ra một người chiến thắng giữa hai thứ đó.
Ngay cả khi trong tám chuyện anh kể, tôi đã thua một lần, tôi vẫn không cam tâm mà tìm câu trả lời.
8
Chuyện thứ năm anh kể không thuộc về tôi là:
"Cô ấy bắt anh làm người mẫu, mặc bộ quần áo hở rốn của cô ấy cho cô ấy xem."
Tôi cầm điện thoại lần thứ hai cười lớn theo đám đông.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Lúc ở hiện trường tôi còn có thể cố gồng mình, không để lộ ra một biểu cảm khó chịu nào.
Giờ đây xung quanh vắng lặng không người, tôi dường như cũng chẳng bận tâm việc vài chiếc đèn đường bên cạnh đã chứng kiến sự huy hoàng của tôi rồi lại phải chứng kiến sự bại trận của tôi.
Chuyện thứ ba anh kể thuộc về tôi là:
"Trong căn nhà mới, hỏi cô ấy, vài hôm nữa đi đăng ký kết hôn nhé?"
Cuối cùng tôi cũng nhận ra khoảng cách giữa chúng tôi nằm ở đâu.
Ba chuyện thuộc về tôi lần lượt chứng kiến từng bước tiến trong mối qu/an h/ệ của chúng tôi.
Còn năm chuyện giữa họ lại là những ngày tháng bình đạm đến mức khiến người ta cảm thấy nhàm chán.
Mà chính những việc nhỏ nhặt như mưa dầm thấm lâu này lại len lỏi vào mọi khía cạnh của cuộc sống.
Đến mức đi đâu cũng không thấy cô ấy, mà đi đâu cũng toàn là cô ấy.
Tôi phải thừa nhận, là tôi đã thua.
9
Năm giờ rưỡi sáng, những lời chúc tụng thưa thớt lại đẩy đoạn video đó lên trên đầu.
Sau khi đưa ra đáp án cuối cùng, tôi đã không còn sức lực để xem lần thứ ba.
Tôi biết những lời nói rời rạc đó càng đọc sẽ càng xuất hiện nhiều câu chuyện hơn.
Mà lần thứ hai này đã cưỡng ép x/é toạc lớp mặt nạ ngụy trang của tôi.
Tôi dường như buộc phải đi so sánh với một người phụ nữ tồn tại trong quá khứ của anh.
Mà tôi lại bại trận bởi chính sự tận tâm của anh.
Sự mở lời của anh khiến tôi hiểu ra, hóa ra thứ tình cảm sâu đậm một trăm phần trăm mà tôi tưởng, anh chỉ dành cho tôi có ba phần tám mà thôi.
Tôi chưa bao giờ chiếm được thế thượng phong trong những chi tiết nhỏ nhặt.
Vì thế, anh luôn chỉ ấn tượng với tôi ở những thời điểm mang tính quyết định.
Trong cuộc sống bình đạm, dấu vết tồn tại của tôi mãi mãi nhạt nhòa hơn người đã khiến anh nhiều lần thách thức quy tắc, phá vỡ quy tắc kia.
Tôi rất buồn và đ/au lòng khi đi đến kết luận rằng anh ấy không yêu tôi nhiều đến thế.
10
Anh ấy gọi điện cho tôi lúc sáu giờ sáng.
Không hỏi tôi sao chưa về nhà, mà hỏi: "Vãn Huân, em đang ở đâu?"
Quả bom hẹn giờ trong nhóm chat cuối cùng cũng phát n/ổ sau khi anh tỉnh rư/ợu.
Tôi hỏi anh: "Anh hoảng cái gì?"
"Vãn Huân, em không về nhà cả đêm."
Tôi đứng dậy, thời gian của đêm nay cũng không tính là lãng phí.
Ít nhất sau khi nhìn thấu bản chất sự việc, tôi cũng biết nên từ bỏ những thứ làm mình phiền lòng như thế nào.
Anh nói muốn đến đón tôi, hơn nữa còn đoán chính x/ác tôi đang ở đâu.
Tôi không khuyên anh đừng đến.
Khoảnh khắc n/ão bộ ngừng hoạt động dữ dội, cơn buồn ngủ ập đến.
So với việc khuyên anh, tôi dường như muốn ngủ một giấc thật nhanh hơn.
May mà lúc ra ngoài có mang theo chứng minh thư.
Lần này đổi lại là anh nhìn vào tám chuyện anh đã kể, rồi tự đoán xem cả đêm nay tôi đã suy nghĩ những gì.
11
Sau khi ngủ dậy tôi mới bật điện thoại lên.
Tin nhắn và cuộc gọi của Trần Uẩn Gia hiện lên không ngớt.
Những lời chúc phúc trong nhóm vẫn không ngừng tăng lên, có người còn hô hào Trần Uẩn Gia đến lúc đó phải chuẩn bị phong bì đỏ thật dày, nếu không sẽ không để anh đón tôi đi.
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook