Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày chúng tôi chốt ngày cưới, anh ấy vui đến mức uống quá chén.
Bạn bè anh ấy thách anh kể ra tám khoảnh khắc đáng nhớ giữa tôi và anh.
Trong những câu chuyện anh kể, có năm chuyện không hề thuộc về tôi.
1
Cho đến khi Trần Uẩn Gia kể xong chuyện thứ tám, bạn bè đều vỗ tay khen anh quả thật rất yêu tôi.
Tôi ngồi bên cạnh, cứ thế gượng cười theo.
Không ai biết tay tôi dưới gầm bàn đã nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm.
Không phải cố ý, hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Khi anh ấy kể ra câu chuyện đầu tiên không thuộc về chúng tôi, tôi vô thức co một ngón tay lại.
Đến cuối cùng, cả bàn tay đã nắm ch/ặt vào nhau.
Theo x/ác suất mà tính, tôi đã thua một người phụ nữ nào đó.
Anh ấy vẫn chưa tỉnh rư/ợu, giống như tất cả mọi người, cứ thế vỗ tay theo.
Khi tình cảm dâng trào, ánh mắt anh ấy chạm vào tôi.
Lần đầu tiên tôi nhận ra mình chưa từng thực sự hiểu anh ấy.
Trong tiếng hò reo của mọi người, anh ấy ghé sát vào muốn hôn tôi.
Tôi đẩy anh ra: "Anh say rồi, mùi rư/ợu trên người anh nồng nặc lắm."
Hay nói đúng hơn, cuối cùng tôi cũng hiểu ra từ anh rằng, trong câu chuyện của chúng tôi luôn có bóng dáng của một người khác.
Chuyện đầu tiên anh kể không thuộc về tôi chính là: "Hôn nhau dưới cơn mưa tầm tã".
Đó là trải nghiệm mà chúng tôi chưa từng có.
Tôi vốn dĩ không bao giờ cho rằng làm bất cứ việc gì dưới mưa là lãng mạn.
Tôi thậm chí còn nghĩ, ngày mưa không lo tìm chỗ trú mà lại đứng ôm hôn nhau dưới mưa thì đúng là kẻ ngốc mới làm.
Mà kẻ ngốc này, sau khi say sưa, đã nhầm lẫn hồi ức của tôi với một người phụ nữ nào đó.
2
Anh ấy không nhận ra sự bất thường của tôi, chỉ nghĩ tôi thẹn thùng trước mặt mọi người nên mới từ chối nụ hôn của anh.
Tôi ngồi đó, uống nước hết ly này đến ly khác, rồi lại vài lần lấy cớ đi vào nhà vệ sinh.
Sau không biết bao nhiêu lần như thế, cuối cùng anh ấy cũng nhận ra sự khác lạ của tôi trong cơn say.
Anh nắm tay tôi hỏi: "Vãn Huân, em sao thế? Nếu không khỏe thì chúng ta về ngay thôi."
Tôi nhớ đến câu chuyện thứ hai anh kể không thuộc về tôi.
"Cô ấy nói muốn gặp anh, thế là anh rút kim truyền dịch để đi gặp cô ấy."
Thực ra tôi thấy kiểu lãng mạn này đối với mình thật ấu trĩ.
Thứ tình cảm bồng bột như vậy chỉ giới hạn ở độ tuổi cuối mười, đầu hai mươi.
Khi đó, có lẽ hành vi như vậy có thể lý giải theo một ý nghĩa nào đó là "anh là mạng sống của em".
Còn đối với tôi, người đã gần ba mươi, chỉ thấy thật hoang đường.
Một người biết rõ đối phương đang truyền dịch mà vẫn nói muốn gặp, một người biết rõ đối phương chỉ nói đùa mà vẫn liều mạng đi gặp cô ấy.
Khi anh ấy kéo tôi ra ngoài, tôi nhìn theo bóng lưng anh.
Lần này đến lần khác nắm tay tôi bước đi.
Lần đầu tiên tôi nhận ra, đằng sau bóng lưng này không chỉ có mình tôi.
3
Sau khi đưa anh về nhà, tôi lái xe đi.
Lúc đi, tôi mang theo cả tấm thiệp mời đặt trên bàn trà.
Đó là thiết kế mà hai chúng tôi đã bàn bạc rất lâu mới chốt lại được.
Khoảng thời gian đó là lúc chúng tôi cùng nhau vắt óc suy nghĩ cho một việc thuộc về cả hai.
Khi chốt lại thiết kế, cả hai đều cảm thấy việc những ý tưởng nhỏ của mình được sử dụng là một sự kiện đáng tự hào.
Vậy mà đêm nay, anh ấy không hề nhắc đến một lời.
Tôi ngồi trên bậc thềm mà chúng tôi thường hẹn hò.
Lần đầu tiên gặp nhau cũng là ở đây.
Khi đó tôi đọc sách mệt quá nên gục xuống đùi nghỉ ngơi một chút.
Anh ấy đi ngang qua bậc thềm, tưởng tôi không khỏe nên hỏi tôi có cần giúp đỡ không?
Chuyện này anh ấy có kể.
"Sự quan tâm nhầm lẫn lại chiếm được trái tim nàng, về chuyện duyên phận, anh may mắn hơn một chút."
Anh ấy tỏ tình với tôi cũng chọn đúng nơi này.
Khi đó anh đứng dậy nói có lời muốn nói với tôi, bạn bè từ bốn phương tám hướng đột nhiên xuất hiện, dùng ánh đèn điện thoại phối hợp với màn tỏ tình của anh.
Anh hỏi tôi: "Tống Vãn Huân, làm bạn gái anh nhé?"
Tôi và anh nắm tay nhau bước xuống bậc thềm.
Tôi nhớ ra bó hoa anh vừa đưa tôi vẫn còn để ở đó chưa lấy.
Quay đầu lại mới thấy dưới bậc thềm đều dán những chữ "Hỷ" nhỏ xíu.
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh đắc ý hỏi tôi: "Anh giỏi không?"
Chuyện này đêm nay anh cũng nhắc đến.
Anh nói: "Để tỏ tình với cô ấy, anh đã dán chữ Hỷ suốt nửa đêm."
Đó là một trong số ít những việc bạn bè tham gia vào chuyện của chúng tôi.
Sau khi anh kể xong, rất nhiều người phụ họa theo nói nhớ mà nhớ mà.
Khen anh quả thật đã dành hết tâm tư cho tôi.
Khi đó tôi cũng từng nghĩ như vậy.
4
Anh ấy tỉnh dậy một lần trong cơn mơ màng, gọi điện cho tôi hỏi sao không ở nhà?
Tôi nói có vài việc không biết xử lý thế nào nên ra ngoài dạo chút.
Anh nói muốn ra ngoài với tôi, tôi nghe thấy tiếng anh mặc quần áo, liền bảo anh đừng làm lo/ạn nữa, ngủ đi.
Tôi nói: "Nghĩ thông suốt rồi em sẽ về. Sẽ nhanh thôi, không mất nhiều thời gian đâu."
Anh khuyên tôi: "Tống Vãn Huân, đừng lãng phí tinh thần vì những chuyện làm em phiền lòng."
"Luôn có những việc khác có thể thay thế nó, hơn nữa còn cho em phản hồi tích cực."
"Em cứ do dự không quyết, chính là tự tìm khổ cho mình."
Tôi hỏi anh đêm đó chuẩn bị màn tỏ tình mất bao lâu?
Anh nói: "Khoảng năm sáu tiếng."
Được, vậy thì tôi sẽ đưa ra quyết định trong năm sáu tiếng này.
Anh gọi tên tôi, bảo tôi: "Cảm giác này thật tốt."
Anh hỏi tôi: "Tống Vãn Huân, lúc chuẩn bị đám cưới thật tốt, đúng không?"
Thế nhưng trong những chuyện anh kể lại không có mục này.
Giữa chúng ta dường như có quá nhiều tiếc nuối trong một không gian nào đó.
5
Người bạn chuyên quay phim sau khi biên tập xong đoạn video của Trần Uẩn Gia đã gửi vào nhóm.
Đã quá nửa đêm, hầu hết mọi người đều đã ngủ.
Lác đác vài lời chúc mừng xuất hiện trên màn hình.
Trần Uẩn Gia ngủ say, vẫn chưa kịp xem.
Tôi bấm vào xem lại một lần nữa.
Rồi lại một lần nữa nghe thấy câu chuyện thứ ba anh kể không thuộc về tôi:
"Cho cô ấy ăn một bữa cơm chưa chín kỹ, kết quả là bị ngộ đ/ộc thực phẩm phải vào viện."
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook