Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trì Mân không nhận quà, tôi liền tặng chiếc cà vạt đó cho bố mình.
Cứ ngỡ cũng như mọi khi, ông sẽ đi cùng mẹ tôi.
Không ngờ danh sách khách mời lần này lại có thêm tên tôi.
Bố mẹ tôi cũng có chút nghi hoặc.
Đang yên đang lành.
Sao lại bắt tôi cùng qua đó.
Tôi không biết đây có phải là th/ủ đo/ạn của Giang Hoài Sâm hay không.
Nhưng sự đã rồi, cũng chỉ đành tùy cơ ứng biến.
...
Nhà họ Giang vốn dĩ quy tắc rất nhiều.
Điểm này kiếp trước tôi đã hiểu rõ.
Thế nên khi thấy khách khứa từng người một xếp hàng qua cửa kiểm tra an ninh, tôi cũng không phản ứng gì nhiều.
Cho đến khoảnh khắc tôi bước vào, thiết bị phát ra tiếng cảnh báo.
Tôi: ?
Rất nhanh, có người đi tới nói với tôi: "Tiểu thư, xin hãy tháo thiết bị định vị trên tay cô xuống."
Tôi bàng hoàng nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay mình.
Hả?
Thiết bị định vị?!
14
Không chỉ mình tôi.
Bố mẹ cũng ngẩn người.
Tôi trơ mắt nhìn quản gia tháo chiếc vòng tay của mình ra, cẩn thận cất đi rồi mang đi mất.
Cho đến khi vào trong hội trường rồi mà vẫn chưa hoàn h/ồn.
Đùa nhau à?
Chiếc vòng tay Trì Mân tặng tôi là thiết bị định vị?
Tôi vô thức muốn lấy điện thoại ra chất vấn anh.
Nhưng nghĩ lại.
Anh là bạn của Giang Hoài Sâm.
Theo lý mà nói thì cũng nên có mặt tại buổi tiệc này mới đúng.
Tôi lại cất điện thoại, lặng lẽ đứng trong góc.
Không ngờ.
Còn chưa nhìn thấy Trì Mân, đã thấy Giang Hoài Sâm đi về phía tôi trước.
Anh ta dừng lại ở nơi cách tôi vài bước chân.
"Ôn Nhiêu, tôi có vài lời muốn nói với cô."
"..."
Thực ra tôi không muốn có thêm bất kỳ sự tiếp xúc dư thừa nào với Giang Hoài Sâm nữa.
Nhưng ở thời điểm này, tại nơi này.
Tôi dường như lại không có quyền từ chối.
Vì vậy tôi đi theo Giang Hoài Sâm ra khu vườn.
Cứ ngỡ anh ta lại nói mấy lời chất vấn mối qu/an h/ệ giữa tôi và Trì Mân.
Không ngờ câu đầu tiên anh ta nói lại là: "Cô cũng trọng sinh rồi, đúng không."
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Anh ta biết rồi?
Biết từ khi nào?
Giang Hoài Sâm thấy tôi không nói gì, im lặng vài giây.
"Ôn Nhiêu, tuy có hơi muộn, nhưng tôi vẫn muốn nói một lời xin lỗi."
Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh ta.
"Bây giờ tôi không muốn nghe những điều này."
Nghe xong câu đầu tiên anh ta nói, tôi vô thức thấy hoảng lo/ạn.
Nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Anh ta biết rồi thì đã sao.
Tôi vốn dĩ đã từ bỏ Giang Hoài Sâm từ lâu rồi.
Làm lại một lần nữa cũng vậy thôi.
Tất cả những gì anh ta làm bây giờ chẳng qua là 'uống th/uốc đ/ộc giải khát'.
Thế nhưng Giang Hoài Sâm lại tiến lên một bước, áp sát tôi.
Đôi tay nắm lấy vai tôi đầy kích động.
"Không, tôi phải nói."
"Tôi không cố ý, cô biết mà, từ nhỏ tôi đã quá thuận lợi, đến mức khi bất hạnh thực sự ập xuống người mình, phản ứng đầu tiên của tôi là hoảng lo/ạn và sợ hãi."
"Lúc đó tôi nằm trên giường như một kẻ phế nhân, gần như ai nhìn thấy tôi, câu đầu tiên nói ra đều là 'tiếc quá', họ không hề mừng cho tôi vì đã sống sót sau t/ai n/ạn xe đó, mà là đá/nh giá giá trị tương lai của tôi, nên tôi mới đầy gai góc, dùng nó để bảo vệ lòng tự trọng đang lung lay của mình..."
Giọng Giang Hoài Sâm r/un r/ẩy.
Bàn tay nắm lấy tôi cũng càng thêm dùng sức, lún sâu vào da th!t.
Tôi cắn môi, "Vậy thì anh cũng không nên làm tổn thương tôi!"
Khi đó, ít nhất tôi đã thực sự thích anh ta.
Đáy mắt Giang Hoài Sâm lóe lên tia đ/au đớn và bi thương.
"Tôi biết, tôi biết mà..."
"Ôn Nhiêu, cô đối xử với tôi quá tốt, tốt đến mức khiến tôi khó mà tin được, tôi vừa nghĩ cô gả cho tôi chỉ là vì thương hại tôi, vừa không kìm được mà muốn thử thách giới hạn của cô, hy vọng cô có thể chấp nhận cả sự x/ấu xa của tôi..."
Tôi khó mà tin nổi khi nghe xong câu cuối cùng của anh ta.
Dạ dày co thắt lại một cách sinh lý.
Tôi vô thức muốn nôn.
Nhưng lại phát hiện mình không thể cử động.
Chỉ có thể lạnh lùng thốt ra từng chữ một: "Anh thật hèn hạ."
Giang Hoài Sâm ngẩn người.
Rất nhanh chấp nhận tính từ này.
"Phải, tôi hèn hạ, tôi đê tiện, tôi đáng gh/ê t/ởm."
"Thế nhưng Ôn Nhiêu, cô tưởng Trì Mân là người tốt lành gì sao?"
Tôi nheo mắt, giọng điệu vô thức nặng nề thêm vài phần.
"Ý anh là sao."
Giang Hoài Sâm nhìn chằm chằm tôi với sắc mặt u ám.
Gần như nghiến răng nghiến lợi: "Cô quan tâm cậu ta đến thế sao? Hay là, cô thực sự thích cậu ta rồi!"
Tôi không thèm để ý đến anh ta.
Chỉ tiếp tục truy hỏi: "Vậy rốt cuộc Trì Mân bị làm sao."
Giang Hoài Sâm im lặng nhìn tôi.
Nửa phút sau, anh ta đột nhiên phát ra một tiếng cười khẽ.
"Muốn biết? Vậy thì lại gần đây, tôi nói cho cô nghe."
Tôi nhíu mày, không động đậy.
Nhưng Giang Hoài Sâm lại dần dần ép sát vào tai tôi.
Tôi muốn nghiêng đầu né tránh, nhưng lại bị anh ta kh/ống ch/ế cằm.
Sự chú ý của tôi hoàn toàn đặt vào những lời sắp nói ra của anh ta.
Hoàn toàn không nhận ra tư thế lúc này trong mắt người khác trông như đang hôn nhau.
Hơi thở của Giang Hoài Sâm phả vào vành tai tôi.
Sau đó chậm rãi nói: "Trì Mân ấy à, cậu ta có b/ệnh, b/ệnh tâm lý rất nặng, cô chơi trò đóng giả người yêu với cậu ta lâu như vậy, chẳng lẽ lại không phát hiện ra sao?"
Tôi sững sờ mở to mắt.
Sự nghi ngờ lờ mờ trong lòng bấy lâu nay đã được chứng thực.
Phản ứng đầu tiên của tôi lại là quả nhiên là vậy.
Sau khi hoàn h/ồn, tôi mới phát hiện khoảng cách giữa chúng tôi có chút không phù hợp.
Vừa định đẩy mạnh anh ta ra.
Trong tầm mắt, một dáng người cao lớn thẳng tắp thu hút sự chú ý của tôi.
Tôi nhìn mạnh sang.
Trì Mân đang đứng ở góc rẽ.
Ánh sáng nửa sáng nửa tối chia c/ắt anh thành hai nửa.
Không hiểu sao khiến người ta cảm thấy rợn người.
Còn Giang Hoài Sâm dường như đã phát hiện ra sự tồn tại của Trì Mân từ lâu.
Đối với sự xuất hiện của anh, anh ta không có phản ứng gì quá lớn.
Thậm chí còn mỉm cười nói: "Đúng rồi, biết tại sao cô cũng có tên trong danh sách khách mời không?"
Tôi cứng đờ quay đầu nhìn anh ta.
Giang Hoài Sâm cười như không cười: "Vì chúng ta sắp liên hôn rồi."
Giọng anh ta khá lớn.
Nơi Trì Mân đứng vừa vặn nghe thấy.
Tôi vô thức nhìn về phía góc rẽ.
Nhưng lại phát hiện ở đó đã không còn bóng người nữa.
15
Đúng như Giang Hoài Sâm nói.
Bố mẹ đã mang tin tức này đến cho tôi.
Trên đường về nhà, trong xe im lặng một cách bất thường.
Một lúc lâu sau, bố tôi lên tiếng:
"Nhà họ Giang thành ý rất lớn, nói đợi con tốt nghiệp đại học xong là có thể đính hôn."
Mẹ tôi không đồng tình.
"Vậy thì đã sao, nhà chúng ta đâu có thiếu tiền, không muốn gả chẳng lẽ họ còn ép được nó sao?"
Thế nhưng tôi không còn tâm trí nào để bận tâm đến khúc nhạc đệm bất ngờ này nữa.
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 13
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook