Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bà ta quay sang chỉ tay vào tôi: "Dì x/ấu xa cố ý đấy, dì b/ắt n/ạt tôi, không thích tôi!"
Hạ Ngạn nhìn những món ăn thanh đạm, cũng đặt đũa xuống.
"Nguyệt Hành, nếu cô không muốn dọn dẹp nhà cửa thì thôi, trước khi lên máy bay tôi đã nói với cô hôm nay sẽ dẫn khách về."
"Dù sao Ngọc Phân cũng là chị gái cô, khách đến nhà thì phải tiếp đãi."
Tôi không đáp lời, cũng chẳng còn khẩu vị, chỉ cầm chai sữa về phòng mình.
Một lúc sau, Hạ Ngạn đến gõ cửa phòng tôi, ông ta đứng bên cửa nói với tôi khi tôi đang đọc sách.
"Trí nhớ và trí thông minh của Ngọc Phân giờ chỉ như đứa trẻ ba năm tuổi, cô là bác sĩ, lẽ ra nên thấu hiểu mới phải."
"Đón chị ấy về cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của chúng ta, cuộc sống còn náo nhiệt hơn, cô hà tất phải làm vậy."
"Ài, nếu cô không thích nấu ăn thì sau này để tôi làm."
5
Khương Ngọc Phân ở không vui, ngày hôm sau Hạ Ngạn liền dẫn bà ta đi m/ua sắm đồ gia dụng, cây cảnh và cả thú cưng.
Tôi cũng nhân tiện thu dọn đồ đạc của mình.
Tuy cả đời tôi sống giản dị, nhưng dù sao cũng đã ở căn nhà này mấy chục năm, đồ đạc vẫn không ít.
Khi ông chủ thu m/ua phế liệu đến tận nơi, nhìn đống đồ cũ chất đầy nhà, ông ta thốt lên:
"Trời đất ơi, toàn là đồ tốt cả mà, cô không cần nữa sao?"
Tôi gật đầu: "Vâng, tôi chuẩn bị vào viện dưỡng lão, những thứ này không mang theo được."
Ngoài những bộ quần áo cần thiết và vật dụng cá nhân, những thứ liên quan đến quá khứ, giữ lại cũng chỉ là chạm cảnh sinh tình.
Thậm chí ngay cả căn nhà này, cũng chỉ là một cái lồng ảo ảnh mà Hạ Ngạn dùng những lời nói dối để giam cầm tôi.
Tôi không chút luyến tiếc.
Ông chủ vựa phế liệu phải chạy ba chuyến mới chở hết đồ đi.
Giờ đây, trong nhà ngoài mấy món đồ nội thất và thiết bị điện lớn, thì không còn bất cứ thứ gì nữa, ngay cả giá sách cũng đã trống không, không sót lại một cuốn.
Chỉ cần tùy tiện mở cánh cửa tủ ra là biết, bên trong giờ đã trống rỗng.
Thế cũng tốt, thuận tiện cho Hạ Ngạn tạo dựng một ngôi nhà mà Khương Ngọc Phân yêu thích.
Buổi chiều, con gái gọi điện cho tôi, nói cả nhà đi du lịch đã về, hỏi tôi khi nào rảnh thì qua ăn cơm.
"Được, ngày mai mẹ sẽ qua."
Chuyện vào viện dưỡng lão, tôi vẫn luôn đợi con bé về để bàn bạc trực tiếp.
6
Buổi tối, Hạ Ngạn và Khương Ngọc Phân ăn cơm xong mới về.
Họ ăn lẩu, Khương Ngọc Phân múa may quay cuồ/ng khen ngợi món ăn, trông có vẻ ăn rất thỏa mãn.
Thấy tôi đang ăn bát mì thanh đạm tự nấu, bước chân Hạ Ngạn khựng lại, có chút áy náy nói:
"Nguyệt Hành, hôm nay m/ua hơi nhiều đồ, đi dạo muộn quá, để ngày mai tôi nấu cơm."
Tôi không nói gì, chỉ ăn xong rồi dọn dẹp bát đũa, nhường không gian cho họ.
Hạ Ngạn dường như không hề phát hiện ra căn nhà đã trống trải đi rất nhiều.
Trước khi đi ngủ, ông ta với vẻ mặt như thường lệ gõ cửa phòng tôi rồi bước vào.
Thấy tôi nằm nghiêng trên giường đọc sách, ông ta ngồi ở cuối giường, bàn bạc với tôi:
"Ngày mai có người đến giao đồ nội thất, cô giúp tôi xem qua nhé."
"Đợi nhà cửa xong xuôi, gọi vợ chồng Tri Ý về ăn cơm, dì cả của con bé đến rồi, dù sao cũng phải biết mặt nhau."
"Tiện thể cũng là ăn mừng chúng ta đều đã nghỉ hưu, đến lúc đó cô đừng để bộ dạng này nhé, để con cái nhìn thấy không hay."
Tôi lạnh nhạt nhìn ông ta một cái, không chút cảm xúc nói:
"Hạ Ngạn, Khương Ngọc Phân là do mẹ kế tôi mang đến, vốn dĩ cũng chẳng có qu/an h/ệ gì với chúng ta."
"Tri Ý cũng chỉ gặp bà ta một lần lúc ông ngoại nó mất, bao năm không qua lại, không cần phải nhận thân thích làm gì."
Ông ta định nói thêm gì đó, tôi nhắc nhở:
"Tính tình Tri Ý thế nào ông biết rõ, ngày mai tôi qua nhà nó, lúc đó nói một tiếng là được."
Kiếp trước nếu không phải thấy tôi tự nguyện, con gái chắc chắn sẽ không đời nào cho phép Khương Ngọc Phân ở trong nhà.
Hạ Ngạn suy nghĩ một chút, không ép buộc nữa, chỉ cầu khẩn: "Vậy cô phải nói chuyện cho tử tế, người một nhà đừng xa cách quá."
Tôi ừ một tiếng nhạt nhẽo.
Ông ta đứng dậy rời đi, lúc xoay người, đột nhiên lên tiếng: "Nguyệt Hành, đợi Ngọc Phân quen rồi, tôi sẽ về phòng ngủ cùng cô."
Thấy tôi không đáp, ông ta nhìn tôi chăm chú, chậm rãi nói: "Tôi biết, những năm qua, cô vất vả rồi."
Trong phòng chỉ còn ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn treo tường kiểu cũ bên đầu giường.
Tôi cúi đầu dưới những vệt sáng lờ mờ, không nhìn vào ánh mắt thâm trầm của ông ta.
"Không vội, thời gian còn dài mà." Tôi qua loa đáp.
Sắc mặt ông ta dịu lại, thấy tôi không có gì khác lạ, lúc này mới rời khỏi phòng.
Cửa khép nhẹ lại, tôi tự giễu cười một cái.
Thế đấy, Hạ Ngạn từ đầu đến cuối đều biết, tôi mong ông ta quay về thế nào, tôi đã phải chịu đựng những khổ cực gì khi gả cho ông ta.
Chỉ là những lời này, kiếp này tôi đã không còn thiết tha nữa.
Thứ tình cảm bố thí này, tôi cũng không cần nữa.
Quãng đời còn lại, tôi chỉ đối xử tốt với chính mình thôi.
7
Tôi đã quen dậy sớm, tự ăn sáng xong xuôi liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị qua nhà con gái.
Ở hành lang, tôi chạm mặt Hạ Ngạn và Khương Ngọc Phân đang đi về.
Hạ Ngạn một tay nắm lấy Khương Ngọc Phân, một tay xách bữa sáng.
Ông ta ngạc nhiên nhìn tôi: "Đi sớm thế sao? Tôi có m/ua bánh bao và tàu phớ ở tiệm Tứ Hỷ Lâu, tôi nhớ cô thích ăn ở tiệm này nhất."
Tôi nhìn túi đựng quen thuộc, hơi bất ngờ một chút.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, tôi gật đầu nói lời cảm ơn, bảo không cần đâu, rồi lướt qua người ông ta.
Ông ta lại nắm lấy tay tôi: "Nguyệt Hành, tôi cũng lâu rồi chưa gặp Tri Ý và Chiếu Chiếu, đợi tôi lái xe đưa cô đi, cô còn chưa có bằng lái mà."
Bằng lái sao?
Kiếp trước, ông ta bận rộn đi cùng Khương Ngọc Phân không có thời gian, vì sự tiện lợi khi đi lại, tôi đành phải đi học lái xe.
Ông ta đã bao giờ để tôi dựa dẫm đâu.
Giờ đây, tôi cũng không cần, càng không muốn ông ta đi cùng tôi.
Nếu ông ta biết trước tôi muốn một mình vào viện dưỡng lão, đến lúc đó chắc chắn sẽ tranh cãi, không cần thiết.
Chỉ là chưa đợi tôi từ chối, Khương Ngọc Phân đã ôm ch/ặt lấy ông ta không buông, giọng như sắp khóc:
"A Ngạn, anh không được bỏ rơi em, anh đã hứa với em rồi mà!"
"Em ở nhà một mình sợ lắm, anh đừng đi có được không."
Hạ Ngạn có chút khó xử, Khương Ngọc Phân lại lắc tay áo ông ta, vẻ mặt nhút nhát sợ hãi như thể ông ta đi rồi thì trời sẽ sập xuống vậy.
Tôi lặng lẽ nhìn bà ta làm trò.
Cảnh tượng này, kiếp trước tôi đã thấy quá nhiều.
Trong mười năm đó, Khương Ngọc Phân trước mặt tôi thì làm càn không coi ai ra gì, khiến tôi kiệt quệ cả tâm trí.
Nhưng khi đối mặt với Hạ Ngạn, lúc nào cũng là bộ dạng thiếu nữ ngoan hiền, trong lòng trong mắt đều là ông ta.
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook