Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giờ đây, lịch sử dường như đang tái diễn.
Hầu gia Bùi ngồi trên cao, ép bà dùng cùng một lý do để trừng ph/ạt một người đàn bà khác không chịu nhịn đói.
"Phu nhân?"
Hầu gia Bùi thấy mẹ chồng chần chừ không lên tiếng, giọng trầm xuống: "Nàng còn đợi gì nữa? Chẳng lẽ muốn ta đích thân thay nàng dạy dỗ con dâu sao?"
Bùi Cảnh cũng thúc giục: "Mẫu thân, mau hạ lệnh đi!"
04
Ta đứng dưới sảnh, nhìn bộ dạng đầy phẫn nộ của Bùi Cảnh, bỗng thấy thật buồn cười.
Người đàn ông này đêm tân hôn chê ta quy tắc không tốt, quay đầu bỏ đi thư viện, ba tháng qua đến cả một phong thư cũng không có.
Nay trở về, việc đầu tiên không phải là hỏi thăm thê tử sống thế nào, mà là quỳ ở đây c/ầu x/in mẫu thân đá/nh ta ba mươi trượng.
Ba mươi trượng.
Ta nhẩm tính, nếu đá/nh xuống, ta không ch*t thì cũng phải nằm trên giường nửa năm.
"Mẫu thân,"
Bùi Cảnh lại dập đầu một cái, "Người còn do dự cái gì? Thẩm thị phóng túng như vậy, nếu không trừng trị nghiêm khắc, sau này nữ quyến trong phủ ai ai cũng bắt chước, thì mặt mũi Hầu phủ để đâu?"
Hầu gia Bùi ở bên cạnh vuốt râu, chậm rãi bồi thêm một câu: "Phu nhân, Cảnh nhi nói có lý."
"Nàng là chủ mẫu, gia quy này nên thực thi thế nào, trong lòng nàng nên hiểu rõ."
Lời này nói ra nhẹ bẫng, dường như không phải đang bàn chuyện đá/nh người, mà là đang bàn tối nay ăn món gì.
Ta nhìn mẹ chồng.
Tay bà đặt trên đầu gối, đầu ngón tay trắng bệch, gân xanh trên mu bàn tay đều nổi cả lên.
Nến trong sảnh nhảy nhót, chiếu lên khuôn mặt lạnh cứng của bà lúc sáng lúc tối.
Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Hầu gia Bùi, lướt qua Bùi Cảnh, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Ánh mắt đó cực kỳ phức tạp, vừa như ngưỡng m/ộ, lại vừa như tự ti, hổ thẹn.
"Mẫu thân,"
Ta bỗng lên tiếng, giọng điệu bình thản, "Nếu người thấy khó xử, thì đá/nh đi."
Mẹ chồng sững sờ, Bùi Cảnh và Hầu gia Bùi cũng ngẩn người.
Ta tiếp tục nói: "Ba mươi trượng, đá/nh xong ta vẫn còn thở được. Nhưng ta nói trước, đá/nh xong rồi, coi như chúng ta thanh toán sòng phẳng."
"Sau này trong Hầu phủ này, ta muốn ăn gì thì ăn, muốn làm gì thì làm, ai còn nói với ta một câu quy tắc nữa, ta liền lấy roj mây quất ngược lại."
"Ngươi!"
Hầu gia Bùi đ/ập bàn đứng dậy, "Đảo lộn hết rồi!"
"Lão gia bớt gi/ận."
Mẹ chồng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bà vẫn lạnh, nhưng mang theo một sự quyết đoán chưa từng thấy.
Bà đứng dậy, đi đến trước mặt ta, nhìn ta từ trên cao xuống.
Sau đó, bà xoay người, đối diện với Hầu gia Bùi và Bùi Cảnh, từng chữ từng chữ nói:
"Roj mây này, ta không đá/nh."
Bùi Cảnh cuống lên: "Mẫu thân!"
"Ta nói không đá/nh, chính là không đá/nh."
Giọng mẹ chồng bỗng cao vút lên: "Con dâu của ta, không đến lượt người khác dạy ta phải quản thế nào."
Hầu gia Bùi mặt mày xanh mét: "Phu nhân, nàng biết mình đang nói gì không?"
"Ta biết."
Mẹ chồng nhìn thẳng ông ta, ánh mắt không hề né tránh: "Mười lăm năm trước, ông trước mặt hạ nhân nói ta vừa b/éo vừa x/ấu, không xứng làm chủ mẫu Hầu phủ."
"Từ đó về sau, mỗi ngày ta chỉ ăn một bữa cơm, đói thì uống nước, ngất đi thì tự véo đùi mình."
"Mười lăm năm này, ta giảm ba mươi cân. Ông thấy đủ chưa?"
Hầu gia Bùi bị những lời này làm cho chấn động, há miệng, một chữ cũng không thốt ra được.
Mẹ chồng không dừng lại, bà như mở ra một cánh cổng, những thứ đ/è nén suốt mười lăm năm ào ạt trào ra.
"Ta g/ầy đi ba mươi cân, ông nạp ba nàng thiếp."
"Ta nhịn đói đến mức g/ầy như que củi, Liễu di nương của ông chỉ mới đói ngất đi một lần, ông đã đ/au lòng như thể chuyện gì to t/át lắm."
"Bùi Kính Chi, ông nói cho ta biết, rốt cuộc ta phải g/ầy đến mức nào, ông mới thấy ta đoan trang?"
Trong sảnh lập tức im lặng.
Bùi Cảnh quỳ dưới đất, vẻ mặt ngơ ngác nhìn mẫu thân mình, như thể đây là lần đầu tiên biết đến bà.
Sắc mặt Hầu gia Bùi từ xanh chuyển sang trắng, từ trắng chuyển sang đỏ, cuối cùng thẹn quá hóa gi/ận, đ/ập mạnh một cái lên bàn.
"đi/ên rồi, tất cả các ngươi đều đi/ên rồi!"
Ông ta chỉ vào mẹ chồng: "Những năm qua ta kính nàng trọng nàng, để nàng quản lý việc trong nhà, nàng hay lắm, không biết ơn thì thôi, còn học được những lời hỗn xược này!"
"Nàng tự mình không giữ quy tắc, còn muốn dẫn con dâu cùng phóng túng, vị trí chủ mẫu này của nàng đến đây là hết!"
"Từ hôm nay trở đi, mọi việc lớn nhỏ trong phủ giao cho Liễu thị quản lý!"
Ông ta quăng lại câu này, quay người bước đi.
Bùi Cảnh đi theo sau cha mình, đến cửa còn quay đầu nhìn ta và mẹ chồng một cái.
Ánh mắt đó chứa đựng sự kh/inh bỉ không thốt nên lời, như đang nhìn hai người đàn bà đi/ên không biết tốt x/ấu.
Tiếng bước chân của hai cha con dần xa.
Trong chính sảnh chỉ còn lại hai người ta và mẹ chồng.
Nến lại nhảy nhót, n/ổ một tiếng lách tách.
Mẹ chồng đứng tại chỗ, sống lưng vẫn thẳng tắp, nhưng ta thấy vai bà đang r/un r/ẩy.
Bà há miệng, giọng rất khẽ, như đang tự nói với chính mình: "Ông ta tước quyền quản gia của ta rồi."
"Tước thì tước thôi."
Ta đi tới, từ trong tay áo lấy ra một miếng bánh nếp đường đỏ bọc trong giấy dầu, nhét vào tay bà: "Quản gia là việc tốt lành gì sao? Ngày nào chưa sáng đã phải dậy xem sổ sách, hao tâm tổn sức mà chẳng được lòng ai."
"Để Liễu thị đi quản đi, nàng ta yếu đuối như vậy, quản ba ngày là phải khóc lóc cầu người tiếp quản lại thôi."
Mẹ chồng cúi đầu nhìn miếng bánh nếp trong tay, miếng bánh vẫn còn ấm nóng, hương thơm của đường đỏ len lỏi vào mũi.
Bà cắn một miếng, nhai mãi, nước mắt cứ thế trào ra không tiếng động.
Nhỏ lên miếng bánh nếp, bà cũng không lau, cứ thế vừa khóc vừa ăn.
"Ngon không?" Ta hỏi.
Bà gật đầu, giọng ú ớ: "Ngọt."
"Thế là được rồi."
Ta khoác tay bà, hạ thấp giọng: "Ta đã sai người tìm một hàng cừu nướng ở thành nam, tối mai họ sẽ mang đến, cả giá đỡ lẫn than củi, nướng nguyên con cừu ngay trong sân."
"Mỡ cừu nhỏ xuống than củi, xèo xèo thơm nức cả mười dặm."
Mẹ chồng bật cười trong nước mắt, đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay ta: "Con bé này, gan cũng lớn quá rồi."
"Gan không lớn thì sao gả vào nhà họ Bùi các người được?"
Ta đỡ bà đi ra ngoài: "Đi thôi mẫu thân, tối nay nghỉ ngơi trước, ngày mai còn phải đá/nh trận lớn đấy."
"Trận lớn gì?"
"Liễu di nương ngày mai tiếp quản việc nhà, chẳng phải sẽ 'tân quan thượng nhậm tam bả hỏa' (quan mới nhậm chức thường đ/ốt ba ngọn lửa) sao? Ngọn lửa đầu tiên chắc chắn sẽ nhắm vào hai chúng ta."
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook