Trúng số 5 tỷ, tôi cắt đứt quan hệ với gia đình

Ban đầu thì còn ổn, những vị khách đó vẫn mang theo chút quà cáp khi đến nhà.

Nhưng về sau, ngày càng có nhiều người cho rằng nhà tôi trúng số, nên cứ thản nhiên kéo đến ăn chực.

Tôi cứ thế nhìn mẹ tôi hết chuyến này đến chuyến khác đi chợ, số th!t heo, th!t bò bà mang về còn nhiều hơn cả lượng tiêu thụ của cả nhà tôi trong một năm.

Thế nhưng họ vẫn phải cố nặn ra nụ cười, bởi vì người ta cũng chưa nói đến chuyện v/ay mượn, chỉ bảo là đến thăm người thân.

Tôi biết bố mẹ tôi luôn có tiền trong tay, dù không trúng số thì họ cũng có sẵn hai ba triệu tệ.

Đó là số tiền dành dụm để m/ua nhà, cưới vợ cho Chung Siêu, là hy vọng cả đời của hai ông bà.

Thế mà giờ đây, những vị khách được họ coi là thượng khách này, từng người một đều đang nhìn chằm chằm vào hy vọng cả đời của họ.

Bố mẹ tôi cũng nhận ra ý đồ của họ hàng sau vài ngày, nên chuyển sang đóng cửa không tiếp khách.

Nhưng mẹ tôi vẫn phải đi làm, không còn cách nào khác, bà đành phải trang bị tận răng, đeo kính râm, khẩu trang.

Người thân đến gõ cửa vài ngày không thấy ai mở, liền bắt đầu đứng trước cửa ch/ửi bới Chung Siêu và bố mẹ tôi là có tiền liền quên người, nói họ là đồ vo/ng ơn bội nghĩa.

Hai gã đàn ông to x/ác ở nhà đến rèm cửa cũng kéo kín mít, co ro trong nhà chờ mẹ tôi đi chợ về tiếp tế cho cả hai.

Cứ thế trôi qua vài ngày, tôi thấy vẫn chưa đủ.

Thế là tôi viết một lá đơn tố cáo gửi đến cơ quan của mẹ.

Chỉ nói rằng xe của bà ấy va quẹt vào xe của tôi.

Cuối thư viết thế này:

“Chẳng phải chỉ là Ferrari thôi sao? Có gì mà gh/ê g/ớm, tôi thấy bà ta là người của công ty các người, mau bảo bà ta xin lỗi tôi đi.”

09

Lá thư này trực tiếp châm ngòi cho nhóm chat công ty của mẹ tôi.

Hầu như tất cả mọi người đều bàn tán xem mẹ tôi có thực sự m/ua Ferrari hay không.

Nhưng công ty nhỏ thì là vậy đấy, dù ai cũng tò mò nhưng cũng chẳng có ai thực sự đi hỏi.

Mọi người chỉ có thể nói bóng nói gió.

Nhưng những ngày này phản ứng của mẹ tôi thực sự giống như phản ứng của một người vừa phát tài.

Bà đi sớm về muộn, ra khỏi nhà bắt buộc phải đội mũ đeo khẩu trang.

Khi rời khỏi tòa nhà công ty bắt buộc phải đi lối hầm để xe, sợ bị ai đó nhìn thấy.

Bằng chứng thuyết phục nhất chính là những hộp cơm mẹ tôi mang theo những ngày này.

Đó là phần dư ra sau khi nấu nướng, hai ông bà thấy đồ ăn không hết thì lãng phí, thế là bảo mẹ tôi mang đến cơ quan, còn có thể chia cho đồng nghiệp.

Những tâm tư này của bà lại bị đồng nghiệp coi là bằng chứng cho việc bà đã phát tài nhưng không muốn người khác biết.

Sau vài ngày, vẫn không ai hỏi mẹ tôi có phải bà m/ua Ferrari hay không.

Nhưng hầu như tất cả mọi người đều khẳng định mẹ tôi đã có tiền.

Lá thư đó cứ thế bị mọi người lãng quên, họ bắt đầu thăm dò mẹ tôi.

10

Ngày hôm nay tôi đang ăn cơm trong khách sạn thì thấy mẹ tôi từ bên ngoài trở về, chỉ là bà bước xuống từ xe của sếp mình.

Đó là lần hiếm hoi tôi thấy bà cười tươi như vậy, dịu dàng, trên mặt còn mang theo vẻ xuân sắc.

Tôi lập tức đặt hộp cơm xuống, chạy ra cửa sổ quan sát kỹ.

Nghe nói vị lãnh đạo đó trẻ hơn mẹ tôi không dưới 5 tuổi, mẹ tôi bước xuống xe, ông ta vậy mà cũng bước xuống theo.

Ông ta đưa mẹ tôi đến dưới chân tòa nhà, trên xe không còn đồng nghiệp nào khác.

Tôi nheo mắt lại, trực giác mách bảo chuyện này khá thú vị.

Quả nhiên, vị lãnh đạo đó còn tặng mẹ tôi một món quà, chiếc túi xách nhỏ đó tôi từng thấy, là một thương hiệu chuyên b/án găng tay da cừu, một đôi găng tay bên trong cũng đã hơn 500 tệ.

Thuộc loại hàng cao cấp mà nhà chúng tôi m/ua được nhưng sẽ chẳng bao giờ bỏ tiền ra m/ua.

Nhìn thấy chiếc túi xách đó, mẹ tôi lập tức cười tươi hơn nữa, bà thậm chí không màng đến sự thể diện mà bà vẫn luôn tự hào, chẳng hề từ chối mà nhận lấy túi xách ngay.

Thực ra bà đã muốn đôi găng tay thương hiệu này từ lâu rồi, nhưng bố tôi luôn không đồng ý cho bà m/ua.

Sau khi cầm vào tay, bà dường như mới nhận ra điều bất thường, đợi đến khi bà muốn từ chối thì sếp của bà đã đi mất rồi.

Tôi biết, đây chính là quân tiên phong của công ty họ.

Một công ty nhỏ, từ lãnh đạo đến nhân viên thực chất đều chẳng có tiền.

Họ còn trực diện hơn cả đám họ hàng kia, chính là muốn tiền.

11

Chuyện đôi găng tay đó bị bố tôi phát hiện.

Ông trước là kinh ngạc vì mẹ tôi dám m/ua món đồ đắt tiền như vậy, sau đó sau một hồi tra khảo thì phát hiện ra đó là quà đồng nghiệp tặng.

Tiếng gào thét của bố tôi, tôi đứng dưới lầu cũng có thể nghe thấy.

“Mau trả lại cho người ta đi! Món đồ đắt thế này, nhà mình m/ua không nổi, sao cô có chút tiền là biến thành thế này? Chung Thanh chính là do cô dạy dỗ đấy.”

Mẹ tôi cũng chẳng vừa:

“Giờ hai người đều phải dựa vào tôi nuôi, ông còn nói những lời này? Không phải hai người bảo đi trạm vé số đợi nó sao? Đi chưa?”

Nghe thấy lời chất vấn mình, bố tôi trước là c/âm nín, sau đó lại nổi trận lôi đình.

“Cô còn dám cãi lại à? Cô có biết những ngày qua tôi đã nỗ lực thế nào không? Họ hàng nhà cô ngày nào cũng đến đây chặn cửa, tôi còn ra ngoài được không?”

Hai người cãi nhau chưa đủ, bắt đầu đ/ập phá đồ đạc, đ/ập đến mức Chung Siêu đang chơi game trong nhà cũng không chịu nổi nữa.

Cậu ta bước ra khỏi phòng, đóng sập cửa cái rầm:

“Còn có sống được không, cãi cái gì mà cãi? Ồn ch*t đi được!”

Tầng trên im bặt.

“Tiền của Chung Thanh sớm muộn gì cũng đòi lại được, hai người vội cái gì?”

“Những ngày qua tôi cũng không phải là không thu hoạch được gì, đồ của nó gửi về nhà rồi, chắc chắn nó phải quay về tìm.”

Tôi nằm bò bên cửa, nghe hết tất cả cuộc đối thoại của họ.

Quả nhiên, món đồ gửi về đó khá là quan trọng.

12

Thứ gửi về là cuốn sách của giảng viên mà chị đồng môn m/ua giúp tôi.

Giảng viên xuất bản sách, theo thông lệ chúng tôi đều phải m/ua vài cuốn để ủng hộ.

Nhưng vì giảng viên của tôi theo đuổi phong cách Tây học, nên cuốn sách lần này viết rất cao siêu, nhìn qua chẳng khác nào một cuốn giáo trình vô cùng quan trọng.

Chung Siêu tốt nghiệp cao đẳng, đến cả luận văn tốt nghiệp của cậu ta cũng là do tôi viết, thì làm sao từng thấy trận địa này.

Danh sách chương

5 chương
09/07/2026 12:00
0
09/07/2026 12:00
0
09/07/2026 12:44
0
09/07/2026 12:43
0
09/07/2026 12:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu