Mẹ chồng và con dâu cưng cùng thống trị kinh thành

Ta và mẹ chồng là Trưởng công chúa vốn là đôi tri kỷ gặp nhau nơi bùn lầy nước đọng.

Bà ham mê sắc đẹp, ta tham lam tiền tài.

Thế là bà chống lưng cho ta, mặc sức để ta hoành hành ngang ngược, vơ vét của cải, ki/ếm đầy túi tham.

Còn ta thì thay bà sưu tầm khắp thiên hạ những mỹ nam tuấn tú, tiện thể tạo phúc cho tất cả những quý phụ cô đơn nơi kinh thành, giúp họ tìm lại mùa xuân mới.

Phu quân Phó Tử Du luôn nhìn ta với ánh mắt ai oán: "Có đôi khi ta thật sự cảm thấy, nàng gả cho ta chỉ vì muốn ở gần mẫu thân ta mà thôi."

Ta không khỏi ngạc nhiên, chẳng lẽ lại vì hắn - kẻ văn không thành, võ không xong, tướng mạo tầm thường lại nhu nhược thiếu quyết đoán kia sao?

Ta vừa hời hợt gật đầu, vừa chia cho phu nhân họ Lý - vợ của Hộ bộ thị lang - một quân bài tốt, miệng tươi cười nói: "Phu nhân thật khéo tay, nghe nói Lý đại nhân sắp được thăng chức, đúng là quan trường đắc ý, sò/ng b/ạc cũng thuận lợi."

Phu quân tức gi/ận bỏ đi, chạy xuống Giang Nam vẽ tranh.

Ba năm sau, hắn dẫn theo một mỹ nhân về kinh, đòi hưu thê để cưới người mới.

Mẹ chồng từ trong lòng mỹ nam ngẩng đầu lên: "Đứa con trai này của ta e là phế rồi, ngươi mau chóng hòa ly với nó đi. Ta nhận ngươi làm nghĩa muội, từ nay về sau các nam tử trong kinh thành này mặc cho ngươi lựa chọn."

"Nghĩa tử, còn không mau quỳ xuống dâng trà cho dì của ngươi?"

01

Trong chính sảnh, không gian chợt lặng đi một lúc.

Sắc mặt Phó Tử Du lúc xanh lúc trắng, như thể không dám tin vào tai mình.

Trên gương mặt vốn dĩ luôn ôn hòa, hiếm hoi lắm mới lộ ra vẻ gi/ận dữ.

"Mẫu thân, người đang nói lời gì vậy?"

Hắn hạ thấp giọng, dường như lễ nghi của bậc quân tử đã khiến hắn kìm nén mà không thốt lên thành tiếng.

"Thẩm thị là thê tử của con, nàng gả vào phủ họ Phó ba năm không con cái, con hưu nàng là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"

Mẹ chồng đang ngậm quả nho do mỹ nam bóc vỏ, tiện tay sờ lên ngựk người kia rồi tặc lưỡi nói:

"Mỹ nhân à, bản cung hỏi ngươi, chuyện sinh con cái, một mình nữ tử có làm được không?"

Mỹ nam kia y phục xộc xệch, che miệng cười khúc khích:

"Sao có thể chứ. Nếu không sinh được, chẳng phải là do người đàn ông đó không nỗ lực hay sao."

Mẹ chồng lúc này mới cười khẩy:

"Nghe thấy chưa con trai. Mẫu thân ở đây có rư/ợu m/áu hươu, không bằng con uống chút để bồi bổ đi."

"Mang theo cái thứ đồ chơi mà con nuôi dưỡng này lui ra trước đi, ta còn có lời muốn nói với tức phụ của con."

Có lẽ thái độ này thực sự đã chọc gi/ận Phó Tử Du, hắn đ/ập mạnh chén trà trong tay xuống đất. Đó là món đồ sứ Nhữ Diêu men xanh thiên thanh thượng hạng, khiến lòng ta đ/au nhói, ánh mắt nhìn hắn cũng không tránh khỏi vài phần oán trách.

Ai ngờ hắn lại hiểu lầm ý ta, vẻ mặt đầy chính nghĩa nói:

"Vãn Vãn tuy xuất thân không cao, nhưng đã mang trong mình cốt nhục của con, con nhất định phải rước nàng ấy vào cửa một cách vẻ vang. Thẩm thị, nàng cũng đừng trách ta, nếu nàng không còn nơi nào để đi, có thể ở lại phủ làm thiếp. Dẫu sao cũng là vợ chồng một thời, ta sẽ không để nàng chịu thiệt đâu."

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt nửa cười nửa không, chưa kịp lên tiếng, mẹ chồng đã thay đổi sắc mặt, bà hất toàn bộ chén trà trong tay vào mặt Phó Tử Du.

"Phó Tử Du, bản cung nể mặt con mà con không biết đường giữ lấy phải không?"

"Con tuy tư chất tầm thường, nhưng cũng đã từng đọc sách thánh hiền. Khi con cưới vợ, ta đã nói, bốn mươi tuổi không con mới được nạp thiếp, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?"

"Con bỏ đi ba năm, để tức phụ của con ở lại kinh thành quán xuyến cả gia đình, nay lại cùng nữ tử này tư thông không danh không phận còn gây ra chuyện có th/ai. Con tự mình giải quyết hay để bản cung tìm người giúp con?"

Phó Tử Du trố mắt không tin nổi, người phụ nữ tên Vãn Vãn bên cạnh sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, túm lấy tay áo hắn r/un r/ẩy như chim cút.

"Mẫu thân! Đó là cháu nội ruột của người!"

Mẹ chồng liếc nhìn hắn đầy kh/inh bỉ:

"Năm đó bản cung tìm cha con để sinh ra cái thứ phế vật như con đã đủ hối h/ận rồi, cháu chắt của nhà họ Phó các người, bản cung thật sự không hề hiếm lạ."

Ta lặng lẽ ngồi một bên uống trà, nhìn hai người họ ôm nhau khóc lóc.

Thú thật, Phó Tử Du không đến mức làm ta tức gi/ận, hắn có hành động này ta thậm chí còn chẳng thấy ngạc nhiên.

Người này, tuy ba năm vợ chồng tương kính như tân, nhưng phần lớn là đắp chăn ngủ chứ chẳng trò chuyện gì, ta đã sớm nhìn thấu hắn.

Văn chương không hay, cưỡi ngựa b/ắn cung đều không biết, làm quan thì không có thiên phú, chỉ biết tự xưng là kẻ sĩ có cốt cách.

Thích phong cảnh khói mưa lầu các, thích thơ từ tranh vẽ, thích tất cả những gì mềm mại, phiêu diêu, không dính dáng đến chuyện cơm áo gạo tiền.

Chốn kinh thành lầu son gác tía, tính toán chi li, hắn vốn không hợp, nên mới chạy xuống Giang Nam.

Giang Nam đầy rẫy những vùng sông nước mờ sương, đầy rẫy những chốn dịu dàng.

Đưa người về, chẳng có gì lạ.

Ta ngước mắt nhìn nữ tử Giang Nam kia, dịu dàng như nước, hèn gì Phó Tử Du lại đủ can đảm để chống đối mẫu thân mình.

Hắn chính là thích kiểu người này.

02

Không khí trong sảnh bế tắc, ta vẫy tay gọi thị nữ lại gần dặn dò nhỏ tiếng.

Quay đầu nhìn lại, Ôn Vãn Vãn đã khóc lóc quỳ xuống bên chân mẹ chồng.

"Mẫu thân, Phó lang ba năm nay vẫn luôn nhớ đến người. Người có thể không thích Vãn Vãn và đứa trẻ, nhưng xin đừng làm tổn thương lòng Phó lang, Vãn Vãn c/ầu x/in người."

Phó Tử Du đầy vẻ xót xa, còn ta thấy mẹ chồng hơi nheo mắt lại, lòng chợt nhảy lên.

Ta đứng dậy chắn trước mặt bà.

"Ôn cô nương, chưa nói đến việc nàng có vào được cửa nhà họ Phó hay không, ngay cả khi thực sự làm con dâu của Điện hạ, cũng nên biết quy củ. Người trước mặt nàng đây là chị gái ruột duy nhất của đương kim Hoàng thượng, thực ấp ba ngàn hộ, Trấn quốc Trưởng Bình Trưởng công chúa. Nàng nếu muốn gặp người, cần phải tắm rửa xông hương chờ lệnh truyền, sau đó cung kính gọi một tiếng Điện hạ mới phải."

Lời nói này hoàn toàn chọc gi/ận Phó Tử Du, hắn đứng dậy ôm ch/ặt Ôn Vãn Vãn vào lòng, trừng mắt nhìn ta.

"Thẩm thị! Nàng là kẻ đàn bà đ/ộc á/c, cố tình h/ãm h/ại Vãn Vãn!"

Ta thầm thở dài.

Công chúa vừa rồi trách m/ắng hắn, đó là đang dạy dỗ con trai.

Nhưng tâm can của hắn lại không hiểu quy củ, đó là phạm vào đại kỵ.

Nếu không phải ta lên tiếng quở trách, với tính cách của Trưởng Bình, bà có thể lấy mạng nàng ta ngay lập tức.

Bị mẹ chồng lườm một cái, hắn theo bản năng rụt tay lại, nhưng đối diện với ánh mắt như nước của người trong lòng, hắn lại lấy hết can đảm.

"Mẫu thân, con nhất định phải cưới Vãn Vãn, bất kể người có đồng ý hay không."

Cho đến khi hai người họ khập khiễng rời đi, mẹ chồng mới cười lạnh một tiếng.

"Cho người đi tra đi, ta không tin cái gối thêu hoa như Phó Tử Du kia, thực sự có nữ tử nào lại hết lòng hết dạ với hắn."

"Vừa nãy đã cho người đi rồi."

Bà lúc này mới ngẩng đầu nhìn ta: "Hai kẻ này làm nh/ục ngươi như vậy, uổng công ngươi muốn làm người tốt."

Danh sách chương

3 chương
09/07/2026 12:00
0
09/07/2026 12:00
0
09/07/2026 14:35
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu