Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Diều Hâu Tung Cánh
- Chương 12
Nàng ta đứng ở góc rẽ của đường cung, bên cạnh là Trầm Bích, trong lòng ôm... A Chiêu.
A Chiêu được quấn trong một chiếc áo choàng đỏ rực, trên mũ kh//âu hai cái tai thỏ lông xù.
Không phải chiếc mũ đầu hổ do ta làm.
Nó lớn hơn một chút rồi.
Má bầu bĩnh hơn trước, không còn giống ta nhiều như trước nữa.
Đôi mắt đen láy đảo quanh, đang gặm một miếng bánh gì đó, nước dãi chảy dọc theo cằm xuống.
Ta đứng khựng lại.
Cố Quý phi cũng nhìn thấy ta.
Trên mặt nàng thoáng qua một vẻ phức tạp trong giây lát.
Không phải chột dạ, cũng không phải đắc ý, mà là một vẻ... khó xử không nói nên lời.
Cái vẻ khó xử muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
“Tỷ tỷ!”
Nàng ta lên tiếng trước.
“Quý phi nương nương.”
Ta hành lễ.
Ánh mắt dời từ mặt nàng sang A Chiêu.
A Chiêu ngẩng đầu lên, miệng vẫn đang nhai bánh, nhìn ta một cái.
Nó không đưa tay ra, không gọi nương.
Chỉ nhìn một cái, rồi tiếp tục cúi đầu gặm bánh.
Ta thu ánh mắt về, gật đầu với Cố Quý phi:
“A Chiêu m/ập mạp hơn chút rồi.”
“Vâng, dạo này khẩu vị tốt hơn nhiều.”
Giọng Cố Quý phi nhẹ nhàng, đầy dè dặt, “Nó... nếu nương nương muốn gặp nó...”
“Không cần đâu.”
Ta mỉm cười,
“Quý phi đưa nó đi thỉnh an Thái hậu đi. Thái hậu chắc chắn sẽ vui lắm.”
Ta nghiêng người nhường đường.
Nàng ôm A Chiêu lướt qua bên cạnh ta.
A Chiêu nằm sấp trên vai nàng, cằm vẫn còn dính vụn bánh.
Chiếc mũ đầu hổ của nó không còn nữa, con hổ gỗ kia cũng không còn trong tay nó.
Ta đứng tại chỗ một lúc.
Rồi xoay người, bước đi.
23
A Chiêu lại lớn thêm một tuổi.
Ngày mùng ba tháng ba, lại là lễ Thượng Tị.
Ta tính ngày, bốn năm trước hôm nay, ta đang b/án bánh nướng ở đầu phố Chu Tước.
Xuân Vu mang một chiếc ghế ra hiên phơi nắng, ta ngồi làm kim chỉ.
Lần này làm áo mùa hè cho cha, vải bông mỏng, màu xám nhạt, mũi kim kh//âu dày dặn.
Bên ngoài tường cung có tiếng trống nhạc mơ hồ truyền vào.
Chắc là nơi nào đó đang ăn mừng lễ hội.
“Nương nương, nô tỳ hôm qua nghe được một chuyện.”
Xuân Vu ngồi xổm dưới chân ta gỡ cuộn chỉ, không hề ngẩng đầu.
“Chuyện gì?”
“Quý phi nương nương... hình như không họ Cố.”
Kim trong tay ta khựng lại.
“Ý ngươi là sao?”
Xuân Vu ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt có chút do dự:
“Nô tỳ cũng không chắc là thật hay giả. Là người quen cũ ở cục giặt giũ nói, nói văn thư trước khi Quý phi nương nương nhập cung ghi là đích nữ nhà họ Cố ở Giang Nam, nhưng có người đã tra qua, nhánh đó của nhà họ Cố... con gái hình như mắc b/ệnh hiểm nghèo đã mất rồi...”
Ta không đáp.
Xuân Vu nói tiếp:
“Nói là được nhận vào danh nghĩa nhà họ Cố, vốn không phải người nhà họ Cố.”
“Vậy là người ở đâu?”
“Nô tỳ không biết.”
Xuân Vu lắc đầu,
“Bên đó giữ miệng kín lắm, nô tỳ không hỏi được sâu hơn.”
Ta xỏ lại kim, tiếp tục kh//âu.
Một người phụ nữ không phải con gái nhà họ Cố, được nhận vào danh nghĩa nhà họ Cố, tiến cung với thân phận đích nữ nhà họ Cố, vừa vào cung đã là Quý phi.
Nước trong chuyện này... sâu lắm.
Nhưng thì có liên quan gì đến ta đâu.
Nàng đối tốt với A Chiêu của ta là được rồi.
24
Trong tháng tư, Thôi m/a m/a gửi lời nhắn đến,
nói A Chiêu biết đi rồi.
“Lảo đảo xiêu vẹo, đi được hai bước lại ngồi bệt xuống.”
Tiểu cung nữ truyền lời cười nói,
“M/a m/a nói, dáng đi của hoàng trưởng tử chắc chắn giống hệt nương nương hồi nhỏ.”
Thôi m/a m/a chưa từng thấy ta hồi nhỏ đi đứng ra sao.
Bà đang dỗ ta vui thôi.
“Thay bản cung tạ m/a m/a.”
Sau khi tiểu cung nữ đi rồi, ta ngồi trước cửa sổ thẫn thờ một lúc.
A Chiêu biết đi rồi.
Thật tốt.
“Nương nương...”
“Bản cung ra ngoài đi dạo một chút.”
Xuân Vu mở miệng, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ gật đầu.
Ta một mình bước vào màn đêm.
Trăng vừa to vừa tròn, ánh sáng lạnh lẽo đổ xuống đường cung, soi rõ mọi thứ trắng bệch.
Ta đi dọc theo tường cung, không mục đích, chỉ muốn đi dạo.
Đi đến dưới chân một đoạn tường cung hẻo lánh, nơi đó có một cây hòe già, khiến ta nhớ đến cái cây ở đầu ngõ.
Thân cây to lớn, cành lá chằng chịt, lá cây xanh mướt.
Ta dựa vào thân cây ngồi xuống.
Lớp vỏ cây lạnh lẽo cọ vào lưng đ/au nhói.
Ta ngẩng đầu, nhìn vầng trăng trên trời.
Trăng rất sáng.
Cha ngày trước nói, trên trăng có Hằng Nga, còn có một con thỏ ngọc.
Ta khi đó hỏi:
“Vậy nương đi đâu rồi?”
Cha nói:
“Nương con đi đến một nơi rất xa, đợi Tiểu Diên nhi lớn lên, là có thể đi tìm người.”
Sau này ta mới biết, nương ta ch*t rồi.
Ch*t khi sinh ra ta.
Ta không đi tìm người.
Ta cũng không đi được.
Ta cúi đầu, vùi mặt vào đầu gối.
Vai run lên từng đợt.
Không biết qua bao lâu, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Rất nhẹ, rất vững.
Ta không quay đầu lại.
Tiếng bước chân dừng lại cách sau lưng ta ba bước.
Im lặng hồi lâu.
Sau đó, một chiếc áo choàng mang theo hơi ấm rơi trên vai ta.
Là mùi hương trầm thủy.
Ta cứng đờ người.
“Đêm lạnh.”
Giọng người truyền đến từ trên đỉnh đầu, trầm thấp, có chút khàn,
“Sao lại ở đây?”
Ta không động đậy, cũng không nói chuyện.
Người cũng không hỏi thêm.
Chúng ta cứ như vậy, một người ngồi, một người đứng, dưới ánh trăng lạnh lẽo, trong bóng râm của cây hòe già, im lặng hồi lâu.
Trăng lặn về tây, chân trời ánh lên những tia sáng yếu ớt.
Người bên cạnh chợt lên tiếng:
“Nếu nhớ A Chiêu rồi... thì đi xem nó một chút...”
25
Dạo này Cố Quý phi luôn ôm A Chiêu đi ngang qua trước mặt ta.
Giống như lúc này, trong Ngự hoa viên.
Nàng cùng A Chiêu ngắm hoa dưới gốc lê, A Chiêu đang nhìn bướm.
“Tỷ tỷ.”
Cố Quý phi đột nhiên lên tiếng.
Ta dừng bước nhìn sang.
“Có vài chuyện... không phải như tỷ tỷ nghĩ đâu.”
Giọng nàng rất khẽ.
“Nếu tỷ tỷ tin ta, hôm khác... chúng ta nói chuyện tử tế nhé.”
Kể từ khi đưa A Chiêu đi, ta chưa bao giờ chủ động đi gặp nó.
Mỗi lần nhận được tin tức của nó đều là từ miệng người khác.
Nhưng nay, ta rất muốn gặp nó.
Rất muốn, rất muốn.
Ta bắt đầu ba ngày lại đi thăm nó một lần.
Cố Quý phi chưa bao giờ ngăn cản, mỗi lần đều cười tươi đón ta vào, để ta và A Chiêu ở riêng một lúc.
A Chiêu lớn hơn một chút, biết nói những từ đơn giản rồi.
Mỗi lần thấy ta, đều lao tới, gọi bằng giọng sữa:
“... Bế bế...”
Ta bế nó, ngồi bên cửa sổ, kể chuyện cho nó nghe.
Kể về cây hòe đầu ngõ, kể về bác Trần b/án kẹo hồ lô, kể về bánh nướng cha làm.
Nó không hiểu, nhưng nghe rất chăm chú, đôi mắt sáng lấp lánh.
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 9
Chương 7
Chương 18
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook