Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Năm thứ ba sau khi tôi qu/a đ/ời, bên cạnh Tạ Chi Dữ xuất hiện một người làm nhiệm vụ mới.
Cô ta trông rất giống tôi, ngay cả tính cách cũng học được mười phần giống hệt.
Họ nhanh chóng quen biết, yêu nhau, rồi tiến tới hôn nhân.
Hệ thống thở dài với tôi: "Cốt truyện là vậy đó, người thế thân lên ngôi là chuyện muôn thuở, cô nên buông bỏ anh ta đi."
Thế nhưng ngay trong bữa tiệc đính hôn của Tạ Chi Dữ và cô gái đó.
Tiến độ nhiệm vụ đột ngột tụt xuống 0.
Tạ Chi Dữ kề một con d/ao ăn vào cổ cô gái kia, bình thản hỏi:
"Vợ tôi đâu?"
1
Tạ Chi Dữ lại đến tiệm hoa đó.
Bó hoa cát tường trắng, dải ruy băng được thay bằng màu đen.
Nhân viên mới nhiệt tình nhắc nhở: "Anh ơi, hoa cát tường dùng ruy băng sáng màu sẽ đẹp hơn, anh có cần thay không ạ?"
"Không cần."
Ruy băng đen không thường được dùng.
Nhân viên vừa lục lọi tìm ki/ếm, vừa lầm bầm với đồng nghiệp: "Ai đời đi tặng hoa lại dùng ruy băng đen cơ chứ."
Tạ Chi Dữ như không nghe thấy, chỉ lẳng lặng thẫn thờ.
Đúng lúc này, cửa tiệm được đẩy ra, một giọng nữ trong trẻo hơn cả tiếng chuông gió vang lên:
"Chào anh, làm ơn gói cho tôi một bó hướng dương, ruy băng đổi thành màu đen nhé!"
Tạ Chi Dữ không phản ứng gì.
Cho đến khi anh cầm hoa, xoay người lại và chạm mặt cô gái đó.
Chỉ một cái nhìn, anh đã khựng lại tại chỗ.
Tôi nhìn theo ánh mắt của anh, nhìn rõ gương mặt của cô gái kia.
Tóc xõa ngang vai, chân mày cong cong.
Cô gái nhìn thấy bó hoa trong tay anh, trong mắt lóe lên tia ngạc nhiên.
"Trùng hợp thật, hoa của anh cũng gói bằng ruy băng đen này!"
Tạ Chi Dữ khẽ gật đầu, cất bước rời khỏi tiệm hoa.
Tôi vẫn còn đang ngẩn ngơ, hệ thống đột ngột lên tiếng: "Thế nào, có giống không?"
Tạ Chi Dữ đã đi rồi, cô gái kia không hề cảm thấy thất vọng vì sự lạnh nhạt của anh, mà vẫn nhiệt tình trò chuyện với nhân viên.
"Khá giống."
Bất kể là ngoại hình hay tính cách, đều rất giống tôi.
Nói chính x/ác hơn, là giống tôi của những năm hai mươi tuổi.
Dù sao thì tôi lúc sắp qu/a đ/ời, toàn thân đầy m/áu, mặt mũi biến dạng, trông x/ấu xí lắm.
2
Không lâu sau, Tạ Chi Dữ và cô gái đó lại gặp nhau.
Lúc đó anh đang ngồi trước bia m/ộ của tôi, đọc cho tôi nghe cuốn tiểu thuyết trinh thám mới ra của Sa Gia.
"Lại gặp nhau rồi."
Cô ta nhiệt tình chào hỏi.
Tạ Chi Dữ ngẩng đầu nhìn cô ta một cái.
Ánh mắt anh rất lạnh, người lạ khi đối diện với anh luôn vô thức thấy căng thẳng, lúng túng.
Nhưng cô gái đó lại chẳng hề bận tâm mà ngồi xuống bên cạnh anh.
"Anh cũng đọc 'Vụ án trang viên' của Sa Gia à, là fan của Sa Gia sao?"
"Tôi thấy cuốn này bà ấy viết hay hơn mấy cuốn trước, nhân vật mới đặc biệt có chiều sâu, anh thích nhân vật nào nhất?"
Cô ta líu lo nói chuyện, dù Tạ Chi Dữ không nói một lời, cô ta cũng chẳng hề thấy nản lòng.
"Phải rồi, quên giới thiệu, tôi tên Tô Diệu Diệu, đến thăm bạn thân, anh cũng đến thăm bạn à?"
Tạ Chi Dữ cuối cùng cũng lên tiếng.
Anh nói: "Là vợ."
"Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé."
Tô Diệu Diệu nhìn về phía bia m/ộ của tôi.
"Giang Quỳ, tên vợ anh hay thật đấy, lần đầu tiên tôi thấy bia m/ộ chỉ có mỗi cái tên và mã QR, vợ anh chắc chắn là một người rất thú vị."
Nói rồi, cô ta mở điện thoại quét mã QR đó.
Lần này Tạ Chi Dữ không im lặng nữa.
Anh rủ mắt, vô thức nở một nụ cười.
Khi nghe thấy Tô Diệu Diệu phát ra tiếng thắc mắc, anh mới đáp:
"Đúng vậy, cô ấy bảo muốn để người khác phải ngơ ngác khi mở điện thoại quét mã, cứ tưởng bên trong là tiểu sử cuộc đời mình, ai ngờ lại là một tập phim Tom và Jerry."
Tôi gãi đầu, hỏi hệ thống: "Sao mình không có ấn tượng gì nhỉ?"
Hệ thống cộc cằn đáp: "Cô ch*t bao lâu rồi, ký ức sớm đã bị tổn hại rồi, đừng nghi ngờ nữa, chính là chuyện cô làm đấy."
Tô Diệu Diệu nhướng mày.
"Ý tưởng này hay thật, hôm nào tôi ch*t, tôi cũng sẽ làm như vậy."
Nụ cười trên mặt Tạ Chi Dữ nhạt đi đôi chút.
"Vậy cô cũng là một người rất thú vị."
3
Trước đây Tạ Chi Dữ luôn đọc hết cả cuốn tiểu thuyết mới rời đi.
Nhưng lần này có Tô Diệu Diệu nói không ngừng nghỉ.
Khi Tạ Chi Dữ rời đi, câu chuyện mới chỉ kể được một phần năm.
Hệ thống như một con công kiêu ngạo, lải nhải bên tai tôi.
"Cô thấy chưa, mới gặp lần đầu mà nam chính đã thấy cô ta thú vị rồi, người ta thay thế cô chỉ là chuyện sớm muộn!"
"Tuy cô là ánh trăng sáng, nhưng mô-típ thế thân truy thê là phổ biến nhất, giai đoạn đầu Tạ Chi Dữ có thể coi cô ta là thế thân của cô, đợi đến khi làm tổn thương trái tim cô ta, để cô ta rời bỏ mình, anh ta sẽ nhận ra người mình thực sự yêu là ai, rồi truy thê, cuối cùng là HE."
Thấy tôi không nói gì, hệ thống giở giọng kh/inh khỉnh: "Buồn hả? Khóc rồi à?"
Tôi nhíu mày đưa ra kết luận:
"Bốn nhân vật xuất hiện ở giai đoạn đầu chắc chắn không phải hung thủ!"
Hệ thống tức gi/ận thoát khỏi hệ thống.
Tôi ch*t cách đây ba năm, t/ai n/ạn xe cộ.
Chẳng có lý do gì cả, chỉ là hệ thống nói thời gian đã hết, tôi phải rời đi.
Nó nói ban đầu tôi chỉ cần cho Tạ Chi Dữ một chút ấm áp trong thời thơ ấu là được.
Không ngờ chúng tôi lại phát triển thành bạn đời.
Khiến cốt truyện chính mãi không thể thúc đẩy được.
Vì vậy để trừng ph/ạt, hệ thống chủ đã sắp xếp cho tôi một cái ch*t thảm khốc.
Lúc tôi mới qu/a đ/ời, Tạ Chi Dữ không ăn không uống, từng muốn tuẫn tình theo tôi.
Sau khi được bạn bè ngăn lại, anh lại bắt đầu chìm đắm trong rư/ợu chè ngày đêm.
Sau đó hệ thống chủ lo lắng ảnh hưởng đến thế giới này, bèn để bố mẹ tôi gặp một vài sự cố.
Để Tạ Chi Dữ bước ra khỏi nỗi đ/au mất tôi.
Đáng lẽ sau khi ch*t tôi phải thoát khỏi thế giới này.
Nhưng Tạ Chi Dữ trông đ/au lòng quá.
Thế giới của anh ngày nào cũng mưa, tôi không đi được.
Tôi dùng điểm tích lũy ki/ếm được từ các nhiệm vụ trước để đổi lấy thời gian ở lại bên cạnh anh.
Lúc mới bắt đầu, nhìn điểm tích lũy cứ vơi dần, hệ thống tức đến giậm chân, ngày nào cũng dùng đủ mọi cách để m/ắng tôi.
"Cô bị nước vào n/ão à, đây chỉ là nhiệm vụ thôi, đổ dồn tình cảm thật vào làm gì!!"
"Cô ở lại đây, cô không cần điểm, nhưng tôi cần ki/ếm điểm mà!"
"Tôi phục cô luôn, sớm biết vậy đã không nhận nhiệm vụ này, đúng là thiệt đơn thiệt kép!"
Chương 11
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook