Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bà ấy quên mất rằng, tôi và Bùi Hằng đã chia tay từ rất lâu rồi.
Trong làn khói th/uốc, anh thản nhiên nói với tôi:
"Cho nên, vợ tôi gần đây không được vui."
"Cô ấy chỉ đích danh muốn cô đóng phim, cô cứ thuận theo cô ấy một chút, để cô ấy xả gi/ận."
"Chỉ cần cô ấy vui, tiền bồi thường hợp đồng của cô, tôi sẽ trả."
Hóa ra đây mới là lý do thực sự khiến cô ta tìm tôi đóng phim.
Anh bỏ ra ba triệu, dùng tôi để dỗ dành cô ta.
Ba mươi mấy lần quay cảnh xuống nước đó không phải vì cô ta theo đuổi sự hoàn hảo.
Mà chỉ là cô ta cố tình làm khó tôi.
Tôi im lặng hồi lâu.
Gió từ cổ áo luồn vào, hơi lạnh.
Tôi nắm ch/ặt tay rồi lại buông ra, buông ra rồi lại nắm ch/ặt.
"Tôi biết rồi."
"Cũng hy vọng Tổng giám đốc Bùi nói là làm."
Biết cô ta cố ý thì đã sao?
Hợp đồng đã ký rồi, tôi có quyền gì mà nói không?
08
Đêm đó tôi bị sốt.
Uống th/uốc hạ sốt xong, tôi chìm vào giấc ngủ mê man.
Trong mơ, tôi lại trở về cái mùa thu mưa phùn rả rích năm ấy.
Bùi Hằng xông vào trường quay tìm tôi.
"Nghê Nguyệt," dưới mắt anh thâm quầng, "Mẹ anh muốn gặp em."
Anh đưa tay ra kéo tôi.
"Em theo anh về thăm bà ấy có được không?"
Tôi rụt tay lại.
Anh đứng đó, mưa theo mái tóc anh không ngừng chảy xuống.
"Em đừng đóng cái đó, em đừng đóng có được không?" Giọng anh thấp như đang c/ầu x/in tôi.
"Mẹ anh... bà ấy sắp không qua khỏi rồi. Em theo anh đi thăm bà ấy đi, bà ấy cứ lẩm bẩm nhắc tên em--"
"Bùi Hằng." Tôi ngắt lời anh, hít sâu một hơi, "Chúng ta chia tay đi."
Tôi quay người định đi vào, anh quỳ phịch xuống dưới chân tôi.
"Bảo bối, đừng đóng, anh c/ầu x/in em đừng đóng, anh sẽ ki/ếm... anh sẽ liều mạng ki/ếm tiền cho em..."
Tôi cười lạnh, bẻ từng ngón tay anh ra.
"Anh liều mạng ki/ếm được bao nhiêu? Tại sao tôi phải cùng anh chịu khổ?"
"Bùi Hằng, hai trăm tệ có thể làm hỏng hai ngón tay của anh."
"Anh có biết cát-xê của tôi đủ m/ua được bao nhiêu ngón tay của anh không?"
Khoảnh khắc đó, mặt anh trắng bệch như tờ giấy.
Bảo vệ đi tới, hỏi tôi có quen anh không.
Tôi vô cảm nói: "Tôi không quen anh."
Anh bị bảo vệ lôi đi đuổi ra ngoài.
Ngày đó, tôi không hề ngoảnh đầu lại lấy một lần.
09
Sau này khi anh em của anh gọi điện cho tôi, tôi vừa quay xong cảnh cuối.
Trên người vẫn còn những vết bầm tím do dây cáp treo để lại.
"Nghê Nguyệt, cô cũng giỏi lắm đấy." Anh em của anh m/ắng tôi qua điện thoại, "Mẹ Bùi Hằng lâm nguy, cô vì làm minh tinh mà chạy đi đóng cái loại phim đó. Cô đến nhìn mặt bà ấy lần cuối cũng không đi--"
Tôi nắm ch/ặt điện thoại không lên tiếng.
"Tôi nói cho cô biết, may mà mẹ anh ấy c/ứu được." Anh ta cười khẩy, "Cô tiểu thư giàu có từng theo đuổi anh ấy trước kia, đã lấp đầy số tiền viện phí ICU rồi."
"Người ta không chê anh ấy nghèo, cũng không chê anh ấy là gánh nặng, một cô gái trong sạch, đã c/ứu mạng mẹ anh ấy rồi."
"Anh em chúng tôi đều nói, anh ấy đúng là trong cái rủi có cái may, chia tay được đứa bạn gái nhơ bẩn, có được một cô gái tốt thật lòng thương anh ấy, đáng giá."
Đầu dây bên kia không ngừng vang lên giọng nói mỉa mai của anh ta.
"Nghê Nguyệt, đợi bộ phim đó của cô ra mắt, anh em chúng tôi sẽ cùng đến ủng hộ cô."
"Tôi muốn xem xem cô hy sinh nhiều như vậy, đổi lại rốt cuộc là ảnh hậu, hay là trò cười cho thiên hạ sau mỗi bữa cơm."
Tôi nghe thấy giọng mình, rất nhẹ và bình tĩnh:
"Mẹ anh ấy, thực sự c/ứu được rồi sao?"
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
"...Tôi lừa cô làm gì! Cô có giỏi thì tự đi mà--"
"C/ứu được là tốt rồi."
10
Sau khi chia tay năm đó, tôi và Bùi Hằng không còn liên lạc nữa.
Nhưng đám anh em của anh luôn cố tình tiết lộ tin tức của anh cho tôi.
Sau này ngày anh kết hôn, anh em của anh cố tình gửi cho tôi tấm ảnh chụp bóng lưng trong đám cưới.
Anh mặc vest, tân nương bên cạnh váy cưới kéo dài trên mặt đất.
Đối phương không nói lời nào, chỉ gửi mỗi tấm ảnh đó.
Còn có người đăng lên mạng xã hội lời thề nguyện kết hôn do chính tay anh viết.
Kèm caption: 【Anh Hằng viết đấy, tôi đọc mà khóc luôn】.
Câu cuối cùng tôi nhớ rất rõ:
【Em đặt hết tiền cược lên người anh, anh thề đời này sẽ để em thắng thật rực rỡ.】
Anh luôn là người nói được làm được.
Chỉ tiếc là, tôi đã không đợi được anh.
11
Tỉnh dậy, cơn sốt đã lui.
Tôi tắm rửa rồi tiếp tục ra ngoài đóng phim.
Hôm nay tôi có cảnh diễn đối đầu với nam thứ ba.
Trước khi quay, Huệ Huệ đã lầm bầm với tôi.
Nam diễn viên này tiếng tăm trong giới không tốt lắm.
Thường xuyên mượn cớ đóng cảnh hôn để cố tình sàm sỡ bạn diễn nữ.
May mà kịch bản lần này chỉ yêu cầu anh ta hôn lên má tôi.
Nhưng không ngờ, đến lúc quay.
Anh ta lại tiền trảm hậu tấu ngay trước ống kính, cúi đầu hôn thẳng vào môi tôi.
Tôi kinh hãi, theo bản năng đẩy anh ta ra:
"Anh làm gì thế? Kịch bản không có cảnh hôn."
Anh ta cười mím môi, nhẹ nhàng cho qua:
"Xin lỗi, vừa rồi tôi nhập tâm quá."
Nhưng không ngờ Lâm Lan lại nói thẳng:
"Đoạn này cốt truyện cần thiết, đổi thành cảnh hôn đi."
Cô ta vừa dứt lời, nam diễn viên này liền được đà.
Anh ta ôm eo tôi, lúc hôn thậm chí còn cố tình cạy răng tôi.
Khiến tôi phải quay đi quay lại không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng Lâm Lan lại ngồi nhìn không can thiệp.
Giữa chừng, tôi thoáng thấy Bùi Hằng đến thăm đoàn.
Anh cùng Lâm Lan ngồi sau màn hình giám sát.
Đến lần quay tiếp theo, nam diễn viên lại giở trò cũ.
Khi tôi đang căng cứng cả người thì nghe thấy Bùi Hằng đột nhiên lạnh giọng hô dừng.
Nam diễn viên vừa lùi ra xa tôi một chút.
Tôi quay đầu nhìn về phía Bùi Hằng.
Giây tiếp theo, điện thoại anh vang lên.
Anh cúi đầu xem, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Tất cả mọi người đều đang đợi chỉ thị của anh.
Anh đứng dậy, nhẹ bẫng nói một câu:
"Không có gì, mọi người tiếp tục đi."
Rồi quay người rời khỏi trường quay.
12
Khi Bùi Hằng gọi điện cho tôi.
Đã là mười giờ tối rồi.
"Tôi đang ở cửa khách sạn, xuống đây."
Nói xong, anh cúp máy.
Đợi đến khi tôi ra đến cửa.
Tài xế đợi cạnh chiếc Maybach mời tôi lên xe.
Ngồi vào ghế sau, đ/ập vào mũi là mùi rư/ợu nồng nặc.
Bùi Hằng ngồi cạnh tôi, không nói một lời liền bảo tài xế lái xe.
Tôi hỏi anh muốn làm gì, anh lại chẳng nói nửa lời.
Cho đến khi xe dừng lại trước cửa một nhà nghỉ nhỏ.
Tôi sững người.
Nhà nghỉ này, tôi rất quen.
Là nơi tôi và anh qua đêm lần đầu tiên khi yêu nhau.
Anh mạnh bạo kéo tôi đến quầy lễ tân thuê một phòng.
Anh trả gấp mười lần tiền phòng, chỉ đích danh căn phòng đó.
Tôi muốn đi, nhưng thế nào cũng không thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.
Cửa phòng mở ra, anh kéo tôi vào trong, hất mạnh tôi lên giường.
Chương 13
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook