Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi không hiểu sao mình lại thốt ra câu đó.
"Nếu anh không phá hoại gia đình tôi... thì cũng không phải là không được."
Tiêu Viêm ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, giọng điệu nghiêm túc.
"Chị dâu, chị yên tâm.
"Em nhất định sẽ không để người khác biết chuyện của chúng ta."
Anh vươn tay kéo tấm chăn trượt xuống vai tôi.
Đầu ngón tay vô tình lướt qua xươ/ng quai xanh của tôi.
Phần th!t ngón tay hơi lạnh lướt qua da th!t, mang đến một cơn rùng mình khẽ khàng.
Cơ thể tôi lại bắt đầu nóng ran lên rồi.
Đã "ăn chay" bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng được "ăn mặn".
Thế này thì ai mà chịu nổi chứ?
09
Ngay lúc tôi đang rục rịch.
Ngón tay đã không nghe lời mà mò mẫm lên eo Tiêu Viêm.
[Đinh đông đinh đông đinh đông.]
Tiếng chuông cửa vang lên đi/ên cuồ/ng.
Đi kèm với đó là tiếng gào thét cuồ/ng lo/ạn của Lý Gia Hào:
"Tiêu Viêm! Cậu mở cửa ra cho tôi! Tôi biết cậu ở trong đó! Đừng tưởng cậu trốn ở trong là tôi không biết!"
Tôi gi/ật mình thon thót, tay nắm ch/ặt lấy cổ tay Tiêu Viêm, móng tay suýt chút nữa găm vào th!t anh:
"Xong rồi, xong rồi, làm sao bây giờ? Anh ta biết rồi!"
Không nên như vậy mới đúng.
Cách âm của căn nhà này thực sự chỉ ở mức trung bình.
Nhưng hôm qua động tĩnh bên phía Lý Gia Hào còn ồn ào hơn cả chợ vỡ.
Tiếng chó sủa nối tiếp nhau không dứt.
Lẽ ra anh ta không thể nào nghe thấy tiếng bên phía tôi mới phải.
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi rối bời.
Tiêu Viêm bị tôi bấm đ/au nên hơi nhíu mày.
Nhưng anh không vùng ra, ngược lại còn nắm ch/ặt tay tôi, thấp giọng trấn an:
"Đừng sợ, để em ra xem sao."
Nói xong, anh liền lật người xuống giường, tiện tay vơ lấy một chiếc áo phông tròng vào đầu rồi mới mở cửa đi ra ngoài.
Vừa mở cửa.
Tiếng của Lý Gia Hào lập tức được phóng đại lên.
"Con tiện nhân đó đâu?!"
"Người nào cơ?"
Giọng Tiêu Viêm rất bình tĩnh.
"Cậu đừng có giấu tôi nữa!"
Trong giọng nói của Lý Gia Hào mang theo sự r/un r/ẩy gần như sụp đổ:
"Tôi nghe thấy hết rồi! Cô ta kêu cả đêm! To đến mức như vậy!"
Tiếng bước chân ngày càng gần.
Lộc cộc lộc cộc, như thể có người đang lao vào phòng khách.
Tim tôi đ/ập nhanh đến mức như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.
Trốn đi!
Tôi chân trần bật dậy khỏi giường.
Ba bước thành hai, tôi kéo cửa tủ quần áo ra, co người lại giữa đống áo sơ mi của Tiêu Viêm.
Tôi nín thở, kéo cửa tủ lại chỉ để chừa một khe hở nhỏ, dán mắt vào động tĩnh bên ngoài.
10
Tiêu Viêm chặn lại vài lần, thân người chắn ngang cửa phòng ngủ.
Nhưng Lý Gia Hào giống như sợi miến dai nhách trong nồi lẩu.
Nhắm trúng một khe hở.
Liền chui tọt vào trong.
Ánh mắt anh ta quét qua chiếc giường hỗn độn, sắc mặt u ám.
Tiêu Viêm đi theo sau anh ta, rõ ràng có chút chột dạ, mấp máy môi.
"Gia Hào, cậu nghe tôi giải thích đã..."
Lý Gia Hào quay đầu nhìn anh, hốc mắt đỏ hoe.
"Tiêu Viêm, người phụ nữ đó là ai?"
Tôi sững sờ.
Tiêu Viêm cũng sững sờ.
Không khí ngưng trệ trong hai giây.
Lý Gia Hào đột nhiên ôm ch/ặt lấy Tiêu Viêm.
Cả người treo trên người anh, mặt vùi vào hõm vai anh, giọng nói đầy hơi mũi:
"A Viêm, c/ầu x/in cậu, đừng thích người phụ nữ khác có được không?"
Tiêu Viêm ngây người.
Hai tay anh cứng đờ giữa không trung, hoàn toàn không phản ứng kịp.
Lý Gia Hào tranh thủ lúc anh còn đang ngẩn ngơ, trực tiếp đẩy anh ngã xuống giường, lật người đ/è lên trên.
Anh ta đi/ên cuồ/ng lau đi mấy vết cào đỏ tươi trên ngựk Tiêu Viêm, đôi mắt đỏ ngầu đến đ/áng s/ợ:
"Tôi không cho phép!
"Tôi không cho phép trên người cậu dính mùi của người đàn bà khác!"
Tiêu Viêm cuối cùng cũng hoàn h/ồn.
Anh tung người bật dậy, ấn Lý Gia Hào xuống giường.
Nắm đ/ấm giơ cao.
Không chút do dự giáng xuống!
"Cậu bị đi/ên à!"
Lý Gia Hào không né, chịu trọn một cú đ/ấm, khóe miệng bật ra tia m/áu.
Anh ta cười, cười một cách thê lương, khóe mắt vẫn còn vương lệ:
"Đúng! Tôi bị đi/ên đấy!
"Từ cái nhìn đầu tiên thấy cậu, tôi đã yêu cậu đến mức vô phương c/ứu chữa rồi! Nhưng cậu chỉ coi tôi là anh em!
"Tôi cứ tưởng chỉ cần lặng lẽ nhìn cậu là đủ rồi. Tôi nhịn bao nhiêu năm nay, tôi cưới vợ, sinh con, ra ngoài giả vờ giả vịt, tất cả đều là để bản thân trông giống một người bình thường! Nhưng bây giờ bên cạnh cậu lại xuất hiện người khác..."
Anh ta ngửa mặt lên, nước mắt chảy dài xuống khóe mắt.
"A Viêm, tôi không thể chấp nhận việc cậu ở bên người khác.
"Nếu cậu muốn yêu đương, tại sao người đó không thể là tôi?
"Chẳng lẽ... chỉ vì tôi là đàn ông sao?"
Tôi bịt miệng, mắt trợn tròn như chuông đồng.
Tôi vừa nghe thấy cái gì thế này?
Lý Gia Hào thầm thương tr/ộm nhớ Tiêu Viêm?
Đồ khốn kiếp.
Tôi vậy mà lại ngủ với người đàn ông mà chồng tôi còn không có được!
11
Tiêu Viêm lại giáng thêm một cú đ/ấm nữa.
Khớp ngón tay đ/ập vào xươ/ng gò má Lý Gia Hào, phát ra một tiếng động trầm đục.
"Thích tôi? Tối hôm qua trước cửa nhà tôi cậu chơi không phải rất vui sao?"
Lý Gia Hào sững người một chút.
M/áu mũi chảy xuống, vương trên khóe miệng, anh ta cũng chẳng thèm lau.
Anh ta kích động lên:
"Vậy ra là cậu đang gh/en đúng không! Cậu vì trả th/ù tôi nên mới tìm người phụ nữ khác đúng không!"
Anh ta nhìn Tiêu Viêm đầy tình tứ:
"A Viêm, chỉ cần cậu chịu ở bên tôi, tôi đảm bảo sẽ không bao giờ đụng vào người khác nữa! Tôi thề!"
Gân xanh trên trán Tiêu Viêm gi/ật gi/ật, thái dương nổi lên từng cục.
"Cút đi!
"Ông đây là trai thẳng! Không thích đàn ông!"
Lại một cú đ/ấm nữa vung xuống.
Giáng thẳng vào má Lý Gia Hào.
Lý Gia Hào bị đá/nh đến lệch cả đầu, gò má nhanh chóng sưng lên một mảng, m/áu ở khóe miệng chảy ra càng dữ dội hơn.
Vậy mà anh ta lại nhếch mép cười, hàm răng toàn là màu đỏ, cười ra một miệng đầy m/áu.
"đá/nh đi! đá/nh là thương, m/ắng là yêu, cậu đá/nh tôi chính là đang yêu tôi! Cậu càng đá/nh càng chứng tỏ cậu càng để ý đến tôi!"
Biểu cảm của Tiêu Viêm như thể vừa nuốt phải một con ruồi sống.
Anh nghiến răng, nắm đ/ấm như mưa rơi xuống.
Cú này nối tiếp cú kia.
Tiếng động trầm đục vang lên liên hồi, nghe thôi đã thấy ê cả răng.
Tiếng cười của Lý Gia Hào dần biến đổi.
Từ tiếng cười đi/ên dại, chuyển thành ti/ếng r/ên hừ hừ, rồi từ rên hừ hừ chuyển thành tiếng tru tréo.
Cuối cùng mắt trợn ngược, đầu nghiêng sang một bên, ngất lịm đi.
Cho đến khi anh ta hoàn toàn bất động.
Tôi mới từ trong tủ quần áo chui ra, kéo lấy cánh tay vẫn còn đang r/un r/ẩy của Tiêu Viêm.
Khớp ngón tay trên nắm đ/ấm của anh đã rá/ch da.
"Đừng đá/nh nữa! đá/nh nữa là ch*t người đấy."
Tiêu Viêm nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện lên một tia tổn thương:
Chương 11
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook