Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Phù Kỳ
- Chương 8
"Nhưng làm sao anh biết được, biết đâu có ngày em sẽ đứng ở vị trí đủ cao để giúp sự nghiệp của anh thăng tiến từng bước?"
"Anh Tiểu Lê, anh đối xử với em như vậy, tương lai nhất định anh sẽ hối h/ận!"
Lê Quốc Hoa đáp trả ngay:
"Tôi, Lê Quốc Hoa, là loại đàn ông ăn bám sao? Một người phụ nữ như cô thì giúp tôi thăng tiến kiểu gì?"
"Trương Tú Mi, từng chuyện cô tung tin đồn nhảm, s/ỉ nh/ục tôi, tôi đều ghi nhớ cả đấy!"
"Tôi cũng muốn xem xem, tương lai ai mới là người hối h/ận hơn!"
Trương Tú Mi lại nghẹn lời.
Thực ra, mỗi lần cô ta muốn thể hiện là sự h/ận th/ù sinh ra từ tình yêu dành cho Lê Quốc Hoa.
Nhưng Lê Quốc Hoa lần nào cũng hiểu rằng Trương Tú Mi đang khiêu khích và s/ỉ nh/ục mình.
Một người thì nhớ tình.
Một người thì nhớ th/ù.
Căn bản là chẳng thể đối chiếu sổ sách với nhau được.
Trương Tú Mi rốt cuộc đang cố chấp cái gì vậy?
Trước khi Trương Tú Mi không còn lý lẽ để nói và định bỏ chạy.
Cô ta còn dùng ánh mắt trừng tôi một cái thật á/c liệt, hất tung đống rau nát trong giỏ lên, định rải hết lên người tôi.
Người xung quanh quát lên:
"Cô còn dám ra tay! Bắt đưa lên phòng bảo vệ ngay!"
Trương Tú Mi dùng sức đẩy đám đông ra rồi chạy biến.
"Con nhỏ này là ai vậy? Trông xinh đẹp mà chảnh chọe thế."
"Hình như là hộ lý mới tuyển của nhà giám đốc, tôi từng thấy cô ta lấy th/uốc ở b/ệnh viện nhà máy."
"Hộ lý? Chẳng phải người thân thích gì chính thức mà dám ngông cuồ/ng thế à!"
25
Sáng sớm ngày nghỉ.
Tôi và Lê Quốc Hoa bắt xe về quê.
Nông thôn những năm tám mươi vẫn còn rất nghèo.
Đường sá lầy lội, khó đi.
Giao thông chủ yếu dựa vào xe lừa kéo.
Nhà họ Lê là nhà đất nện.
Cửa sổ rất nhỏ, hầu như không lọt ánh sáng.
Ai mà ngờ được, chính trong căn nhà rá/ch nát này.
Có một người con trai đỗ đại học công nghiệp, một người con gái đỗ đại học ngoại ngữ.
Còn một người con trai nữa dù không học đại học nhưng cũng đã trở thành kỹ sư cao cấp ngành cơ khí.
Bố mẹ Lê, tức là bố mẹ chồng kiếp trước của tôi, nhìn thấy tôi đến thì ngạc nhiên, sau đó là mừng rỡ khôn xiết.
Vì liên lạc ở làng quá lạc hậu.
Điện báo của Lê Quốc Hoa gửi về mà gia đình vẫn chưa nhận được.
Cô em chồng ngày hôm trước vừa giặt chiếc quần duy nhất.
Lúc chúng tôi đến, cô bé chỉ có thể nằm trên giường.
May mắn thay, tôi đã chuẩn bị trước.
Quà cáp chuẩn bị sẵn đều là những vật dụng thiết yếu.
Em chồng, em gái chồng mỗi người một bộ quần áo mới.
Bố mẹ Lê thì là th/uốc men dự phòng, nhu yếu phẩm hằng ngày, v.v.
Sự ngạc nhiên và cảm động của hai ông bà thì khỏi phải bàn.
Cô em chồng vùi đầu vào chăn khóc nức nở.
Bộ quần áo mới của tôi đã giải quyết được tình thế cấp bách của cô bé.
Quần áo của bố Lê, Lê Quốc Hoa và em trai có thể mặc chung.
Nhưng cô em chồng là đứa con gái duy nhất trong nhà.
Vậy mà chỉ có một bộ quần áo sạch sẽ để mặc ra đường.
Cô gái nhỏ tuổi dậy thì ai mà chẳng thích làm đẹp.
Bảo cô bé mặc đồ của mẹ Lê thì đó chẳng khác nào một thảm họa về lòng tự trọng bên cạnh sự nghèo khó.
Khoác lên mình bộ quần áo mới, cô em chồng đã không kiềm chế được mà lén hỏi mẹ Lê xem có thể gọi tôi là chị dâu được không?
Mẹ Lê cảm thán:
"Đứa con gái tinh tế thế này, nó chưa từng gặp con mà đã m/ua quần áo vừa vặn đến thế."
Cô em chồng chỉ hỏi dồn:
"Mẹ ơi, chị Phù Kỳ sẽ là chị dâu của con chứ ạ?"
Mẹ Lê gật đầu:
"Chắc chắn rồi! Anh con sau này phải đối xử thật tốt với người ta đấy."
26
Sở dĩ tôi m/ua quà cho nhà họ Lê chu đáo tỉ mỉ như vậy không phải vì tôi cần lấy lòng ai.
Mà bởi vì kiếp trước họ đã đối xử với tôi rất tốt, rất tốt.
Mối qu/an h/ệ giữa người với người, thực sự có thể dùng chân tâm để đổi lấy chân tâm.
Kiếp trước.
Tôi chỉ đến nhà họ Lê ở quê đúng một lần trước khi kết hôn với Lê Quốc Hoa.
Quà cáp chuẩn bị chỉ là chút bánh trái kẹo ngọt có phần hoa mỹ mà thiếu thực tế.
Ngồi trong căn nhà đất nện một lát.
Ăn vội bữa cơm.
Tôi đã kéo Lê Quốc Hoa rời đi.
Sau đó không bao giờ quay lại nữa.
Bố mẹ chồng cũng chẳng hề để bụng.
Sau khi kết hôn.
Hai ông bà cũng chưa bao giờ đưa ra yêu cầu quá đáng nào.
Sau khi tôi sinh con, bố mẹ chồng còn lặn lội cõng theo bao đặc sản nặng trĩu lên thành phố thăm.
Lần nào cũng sợ làm phiền chúng tôi nên chỉ ở một hai ngày rồi đi.
Em trai và em gái chồng đều là do Lê Quốc Hoa chu cấp ăn học.
Khi còn trẻ, tôi quả thực từng có chút bất bình trong lòng về việc Lê Quốc Hoa phải gánh vác cuộc sống và việc học của các em.
Nhưng đến tuổi trung niên, khi cả tôi và Lê Quốc Hoa đều bị c/ắt giảm biên chế, gia đình rơi vào khó khăn.
Lại chính là em trai và em gái chồng đã chìa tay giúp đỡ nhà tôi.
Tôi mãi mãi ghi nhớ những tháng ngày cả tôi và Lê Quốc Hoa cùng nhận được thông báo mất việc.
Những ngày tháng đó thực sự tăm tối.
Đã làm việc trong cơ chế nửa đời người, tư tưởng của chúng tôi sớm đã trì trệ, lối sống cũng dần trở nên xơ cứng.
Chúng tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi sau khi mất đi "bát cơm sắt" thì mình còn khả năng gì để mưu sinh.
Chưa kể chúng tôi còn con cái phải nuôi.
Chính bố mẹ chồng ở quê đã báo tình hình của chúng tôi cho cô em chồng đang ở tận Bắc Kinh, và cậu em trai ở miền Nam.
Cậu em trai không biết đã tốn bao nhiêu công sức để giới thiệu công việc tốt cho Lê Quốc Hoa.
Cả gia đình chúng tôi đều chuyển vào miền Nam sinh sống.
Cậu em trai trực tiếp giúp chúng tôi thuê sẵn nhà, còn trả trước cả tiền thuê nhà một năm.
Sau khi vào miền Nam.
Tôi không muốn vì mất việc mà suốt ngày ru rú trong nhà, thế là tôi bày hàng ra b/án, dần dần làm hộ kinh doanh cá thể.
Lũ trẻ bước vào tuổi dậy thì, bài vở không theo kịp, tính tình lại bắt đầu nổi lo/ạn.
Cô em chồng trực tiếp gửi cả một thùng lớn tài liệu học tập, còn nhét lũ trẻ vào lớp phụ đạo của giáo viên giỏi.
Tôi không dạy nổi lũ q/uỷ nhỏ này, vậy mà qua tay cô bé, đứa nào đứa nấy như được đả thông kinh mạch, lạ lùng thay đều đỗ đại học.
Con cái chính là tương lai của một gia đình.
Gia đình tôi và Lê Quốc Hoa nhờ có sự nâng đỡ và giúp sức của em trai, em gái chồng mới không lụn bại.
Lê Quốc Hoa nói với tôi, đây gọi là anh em tương trợ.
Anh em nhà họ Lê quả thực rất đoàn kết, cũng biết thấu hiểu lẫn nhau.
Có những tình cảm không dễ dàng nói ra.
Nhưng sự giúp đỡ thực tế thì chẳng thiếu chút nào.
Sau khi kết hôn, tôi và Lê Quốc Hoa đã sống bên nhau hai ba mươi năm.
Có sự mài giũa tính cách và nóng gi/ận của đôi bên khi còn trẻ.
Có sự túng quẫn khó khăn của "đôi vợ chồng nghèo trăm sự buồn" khi trung niên.
Đến tuổi già, chúng tôi là sự thấu hiểu và thân thiết đã đồng hành cả đời.
Cho dù là Lê Quốc Hoa, hay những người khác trong nhà họ Lê, họ đều khiến tôi cảm thấy an tâm, thoải mái và vui vẻ.
Chương 11
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook