Sau khi đổi tính keo kiệt cho tổng tài bá đạo

Xuyên không thành em gái ruột của tổng tài bá đạo, tôi cứ ngỡ cuối cùng mình cũng có thể sống những ngày tháng an nhàn.

Kết quả là hệ thống thông báo cho tôi biết:

Nhà chúng tôi sau này sẽ phá sản, anh trai tôi sẽ ch*t vì mối tình đầu của anh ấy.

Đến nước này thì tôi không thể ngồi yên được nữa.

Tôi đã chuyển thuộc tính keo kiệt của mình sang cho anh ấy.

Đêm khuya, mối tình đầu gọi điện tới:

"A Chính, em không ngủ được, anh có thể đến đây bên em một lát không?"

Anh tôi cầm điện thoại do dự một lúc, ngập ngừng nói:

"Tiền taxi em có thể thanh toán giúp anh không?"

Đầu dây bên kia, mối tình đầu hít vào, thở ra, lại hít vào, thở ra.

Sau khi mất nửa ngày để kiểm soát cảm xúc, cô ta lạnh lùng từ chối:

"Thôi, anh không cần đến nữa."

"Thanh Thanh, em đừng cúp máy vội, nghe anh nói nốt đã--"

Anh tôi như một kẻ lụy tình níu kéo:

"Nếu em không ngủ được, vậy có thể... giúp anh ch/ém giá trên Pinduoduo vài nhát không?"

01

Việc đầu tiên tôi làm sau khi xuyên không là thả Tô Vận Thanh đi.

Cô ta là mối tình đầu của anh trai tôi, cũng là nữ chính của cuốn tiểu thuyết này.

Anh tôi yêu cô ta đến đi/ên cuồ/ng, chỉ cần là chuyện liên quan đến cô ta, anh ấy đều mất hết lý trí.

Chỉ cần Tô Vận Thanh lên tiếng, dù có là cả tập đoàn Hứa thị, anh tôi cũng sẽ dâng tặng bằng cả hai tay.

Nhưng yêu sâu đậm đến đâu, anh ấy cũng chỉ là nhân vật phụ.

Cuối cùng không có được nữ chính, còn phải mất mạng vì cô ta.

Đương nhiên, sau khi anh ấy ch*t, tập đoàn Hứa thị cũng phá sản.

Để tôi có thể tiếp tục sống những ngày tháng tốt đẹp, tôi không thể để anh ấy ch*t.

Ngày mai là ngày Tô Vận Thanh đính hôn với nam chính.

Anh tôi phát đi/ên, muốn giam cầm cô ta trong tầng hầm nhà mình.

Tầng hầm nhà tôi không phải kiểu nơi tăm tối bẩn thỉu.

Đó là tầng âm thứ hai của biệt thự, bên trong còn trang bị đủ loại tiện nghi giải trí.

Khi tôi xuống đó, Tô Vận Thanh đang xem phim trong phòng nghe nhìn.

Cô ta vẫn chưa nhận ra mình đã bị giam cầm.

Tôi nhập mật mã, cửa điện tử tầng hầm tự động mở ra, tất cả cửa sổ cũng tự động mở khóa thông thoáng.

"Chị Thanh Thanh, anh em nói anh ấy có cuộc họp khẩn cấp, chiều nay không về được. Bảo tài xế đưa chị về nhà."

Tô Vận Thanh mỉm cười:

"Ra vậy, thế chị về trước nhé. Hi Hi, ngày mai đừng quên đến dự lễ đính hôn của chị đấy nhé."

"Vâng ạ, chị Thanh Thanh."

Quản gia biết sự sắp xếp của tôi, trên mặt lộ vẻ khó xử:

"Tiểu thư, Hứa tổng dặn không được để Tô tiểu thư ra khỏi cửa này. Đến lúc đó bị trách tội, tôi gánh không nổi đâu."

Tôi xụ mặt:

"Ông tưởng đắc tội với tôi mà ông gánh nổi sao?"

"Yên tâm đi, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm."

Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng tôi run lắm.

02

Là một nhân viên văn phòng bình thường ở thế giới thực, tôi không có tài năng hay mưu lược gì xuất chúng.

Điểm tích lũy trong tay quá thấp, không m/ua nổi siêu năng lực hay bàn tay vàng nào khác.

Bất đắc dĩ, tôi chỉ đành dùng 300 điểm ít ỏi trong hệ thống để đổi thuộc tính keo kiệt của mình sang cho anh trai.

Sau khi anh tôi về nhà, việc đầu tiên là xuống tầng hầm tìm Tô Vận Thanh.

Khi nhìn thấy tầng hầm trống không, sắc mặt anh ấy lạnh như băng giá.

Áp suất xung quanh lập tức giảm xuống, mấy người chúng tôi thu mình lại phía sau, không dám thở mạnh.

Anh tôi lạnh lùng hỏi:

"Là ai?"

Anh ấy nói rất bình tĩnh, nhưng tất cả chúng tôi đều rùng mình.

Tôi r/un r/ẩy lùi lại phía sau, quản gia còn lùi nhanh hơn cả tôi.

Ông ấy huých tôi từ phía sau.

Tôi ôm quyết tâm phải ch*t, bước lên một bước định nhận lỗi.

Bố mẹ tôi đều qu/a đ/ời trong một vụ t/ai n/ạn xe hơi từ khi tôi còn nhỏ.

Tuy nói tôi và anh trai là những người thân có cùng huyết thống gần gũi nhất trên đời này, nhưng vì chênh lệch tuổi tác quá lớn, tính tình anh ấy lại lạnh lùng nên mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi không mấy gần gũi.

Nhiều lúc, anh ấy đối xử với Tô Vận Thanh còn tốt hơn đối với tôi.

Ngay khi tôi định thừa nhận.

Anh tôi gầm lên:

"Là ai? Bật điều hòa mà không đóng cửa sổ?"

Nói xong, anh ấy nhảy cẫng lên như con châu chấu trong tầng hầm.

"Phòng nghe nhìn, phòng khách, quầy bar, phòng yoga, phòng trà, phòng tập gym, phòng xông hơi... tại sao không có ai mà tất cả đều bật điều hòa, bật đèn?"

"Hả?"

"Tiền điện không phải là tiền à?"

...

Anh tôi không hề bận tâm chuyện Tô Vận Thanh không có ở đó.

Vì anh ấy đang bận rộn tiết kiệm chi tiêu cho gia đình.

Không biết tại sao, anh ấy đột nhiên cảm thấy cuộc sống trong nhà quá xa hoa.

Người giúp việc ban ngày có sáu người, ban đêm có hai người. Nhưng buổi tối thường chẳng có việc gì, người giúp việc ban đêm có thể cho nghỉ việc, để người ban ngày làm thay.

Chó cưng trong nhà mỗi ngày ăn một miếng bò Wagyu, hai miếng gan ngỗng. Ăn ngon quá cũng không tốt, dễ bị gan nhiễm mỡ, c/ắt bỏ tất cả.

Hoa tươi trang trí trong nhà đều vận chuyển bằng đường hàng không từ Hà Lan về, thực sự không cần thiết, đổi sang hoa ở chợ hoa bình thường tại Vân Nam là tiết kiệm được khối tiền.

Nước hoa xịt phòng điều hòa là thương hiệu xa xỉ của Pháp, còn đắt hơn cả nước hoa của mấy nhân viên văn phòng, bỏ ngay.

Xe trong nhà còn thuê người đến bảo dưỡng vệ sinh, cứ thuê ngoài công ty chăm sóc định kỳ là được, thực sự không cần thiết phải thuê người riêng.

Ừm...

Ngay cả mấy chiếc xe trong gara, ngoài mấy chiếc xe cổ và xe giới hạn có giá trị sưu tầm, những chiếc khác đều là tiêu sản, thực sự không cần thiết phải giữ lại.

Anh tôi như Diêm Vương mặt lạnh, quét sạch từng ngóc ngách trong nhà.

Mỗi khi đưa ra một chỉ thị, là lại có người mất việc, hoặc là ví tiền lại vơi đi.

Quản gia sốt sắng đến mức muốn lôi điện thoại ra gọi bác sĩ gia đình:

"Tiểu thư, Hứa tổng, việc này... có gì đó không ổn..."

Tôi ấn tay ông ấy lại:

"Bình thường, bình thường thôi. Kinh tế suy thoái mà."

03

Ngày hôm sau, anh tôi không đi dự lễ đính hôn của Tô Vận Thanh.

Vì sau khi dọn dẹp nhà cửa xong, anh ấy lại đến công ty để tính toán chi li.

Đến mức khi Tô Vận Thanh gọi điện cho anh ấy, anh ấy hoàn toàn quên mất chuyện này, đang mải miết tính toán sổ sách.

Theo diễn biến của nguyên tác, anh tôi giam cầm Tô Vận Thanh, cô ta không thể đính hôn với nam chính.

Vì thế cô ta oán h/ận anh tôi, anh tôi để c/ầu x/in sự tha thứ của cô ta, liên tục tặng trang sức, túi xách, thậm chí cả một chiếc du thuyền. Cô ta trong sự xa hoa trụy lạc đã "thấu hiểu" cho tấm chân tình của anh tôi.

Mẹ kiếp, tôi đ/au lòng quá.

Những thứ tặng đi đó, vốn dĩ đều phải là của tôi.

Lần này tôi đã thả Tô Vận Thanh đi trước.

Nhưng cô ta vẫn không thể đính hôn thành công.

Vì mối tình đầu của nam chính đã xuất hiện.

Đây là một cuốn tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm kiểu cũ.

Danh sách chương

3 chương
07/07/2026 17:48
0
07/07/2026 17:48
0
08/07/2026 12:13
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu