Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cậu ấy nhìn tôi hồi lâu, không biết đang nghĩ gì, đáy mắt nhuốm vẻ tự giễu.
"Phải rồi, mối qu/an h/ệ này của chúng ta, sao có thể yêu đương được chứ?"
Giọng cậu ấy mang theo sự lạnh lẽo, màu mắt đen thẳm như mực.
"Giọng của hai người rất giống nhau."
"Xin lỗi, tôi nhận nhầm người rồi."
Cả người Giang Triệt dường như trở nên ủ rũ.
Giọng cậu đ/è rất thấp, như đang tự nhủ với chính mình: "Vì một người như vậy mà mình đúng là đi/ên thật rồi."
Tôi vốn dĩ còn chút áy náy, vì điều này quá khác với vẻ thường ngày của cậu ấy.
Đây chính là Giang Triệt, Giang Triệt cái gì cũng làm được.
Lúc này đây, vậy mà lại bộc lộ cảm xúc ra ngoài.
Tôi do dự không biết có nên an ủi vài câu không, lời đã đến bên miệng rồi.
Nhưng giây tiếp theo, Giang Triệt đột nhiên đưa ra một tấm thẻ với vẻ rất ngông.
"Hành động vừa rồi của tôi đã làm phiền cô, đây là phí bồi thường."
Cậu ấy lại trở về dáng vẻ bất cần thường ngày, như thể người suýt chút nữa tan vỡ vừa rồi không phải là cậu.
Ánh mắt tôi rơi vào tấm thẻ đó, tiền đưa đến tận tay thì tội gì không nhận.
Mắt tôi sáng lên, dùng cả hai tay đón lấy: "Vậy tôi không khách sáo nữa, bạn học Giang thật hào phóng, bạn học Giang là ngầu nhất!"
Phản ứng này y hệt như lúc tôi nhận tiền chuyển khoản của Giang Triệt qua điện thoại.
Tôi không để ý, ánh mắt Giang Triệt sâu thẳm lại một chút.
Khóe miệng cậu lặng lẽ nhếch lên.
09
Hiểu lầm được hóa giải, Giang Triệt nghiêng người lách qua tôi rồi định đi.
Vừa mới bước được một bước, dường như lại nhớ ra điều gì đó.
Giang Triệt giơ tay lên.
Tôi tưởng cậu ấy nhớ lại cái t/át tôi tặng lúc nãy, bây giờ muốn trả đũa.
Theo bản năng, tôi nhắm mắt lại, nhưng cơn đ/au không hề ập đến.
Bàn tay Giang Triệt đặt lên đỉnh đầu tôi.
Vỗ vỗ.
"Tô Vũ, chúc mừng nhé, lần này thi tốt đấy."
Giọng điệu cậu tùy ý, mang theo chút lười biếng đầy cợt nhả.
Giống như đang trêu chọc, mà cũng giống như... đang khen ngợi.
Chẳng phải chúng ta là kẻ th/ù không đội trời chung sao?
Ch*t ti/ệt, nhịp tim sao lại không kiểm soát được mà đ/ập nhanh hơn vài nhịp thế này.
10
Tôi tưởng sau khi sự nghi ngờ của Giang Triệt tạm thời được xóa bỏ thì tôi đã an toàn.
Nhưng đúng là q/uỷ quái thật!
Trường lớn thế này! Vậy mà đi đâu tôi cũng có thể gặp Giang Triệt.
Không biết có phải do tôi ảo giác hay không, ánh mắt cậu ấy dường như luôn có thể xuyên qua đám đông, rơi chuẩn x/ác lên người tôi.
Biểu cảm oán trách đó cứ như thể tôi n/ợ cậu ấy cái gì không bằng.
Thế là, để không phải gặp cậu ấy, những lúc không có tiết học, tôi đều chọn cách không rời khỏi ký túc xá.
Nhưng ai có thể giải thích cho tôi biết, tại sao một người sợ côn trùng như cậu ta lại gia nhập Hiệp hội Nghiên c/ứu Côn trùng?
Trời mới biết lúc nhìn thấy Giang Triệt ở hội côn trùng, tôi đã kinh ngạc đến mức nào!
Đôi mày kiêu ngạo, đường xươ/ng hàm ưu tú mượt mà.
Một tháng không gặp, gương mặt đó của cậu ấy vẫn đẹp trai như ngày nào.
Giang Triệt năng lực mạnh, gia thế tốt.
Đi đến đâu cũng là tâm điểm được chào đón.
Ngay cả khi thời gian này tôi không ra ngoài giao lưu, tôi vẫn nghe được không ít lời đồn về cậu ấy.
"Nghe gì chưa? Khóa mới có một nam sinh siêu đẹp trai, vừa cao vừa ngầu!"
"Tớ thấy rồi! Tớ thấy rồi! Hình như là thiếu gia nhà giàu, nhìn dáng người là biết rất chuẩn, chỉ là tính cách lạnh lùng quá, khó theo đuổi lắm."
"Mẹ ơi, cái này tớ biết. Hoa khôi khoa Hóa theo đuổi cậu ấy cả tháng trời, người nổi tiếng là mỹ nữ đấy nhé, bình thường cao ngạo không ai bằng, kết quả nghe đâu người mới đến kia thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn cô ấy lấy một cái."
"Á, khó theo đuổi thế, không lẽ là gay hả? Đẹp trai thế này, không biết là nằm trên hay nằm dưới nhỉ?"
...
Chuyện Giang Triệt đi đâu cũng là tâm điểm, tôi đã sớm quen rồi.
Đằng nào cậu ấy từ nhỏ đã là nhân vật làm mưa làm gió.
Chỉ là, không biết có phải vì bị đồn là gay hay không, ánh mắt Giang Triệt lạnh như muốn gi*t người.
Vừa chạm mắt một giây, tôi lập tức dời ánh nhìn, kiên quyết không thèm nhìn cậu ấy.
Oán khí phía sau dường như càng nặng nề hơn.
11
Hiệp hội tổ chức hoạt động, những thành viên mới chúng tôi cần chia nhóm hai người.
Đây là một khu rừng rậm rạp, nghe nói có vô số loại côn trùng ở bên trong.
Chúng tôi bắt cặp hai người để đi tìm ki/ếm và bắt giữ.
Tôi hào hứng tìm ki/ếm bạn đồng hành.
Tôi không có sở thích nào khác, từ nhỏ đã thích nghiên c/ứu các loại côn trùng.
Mà Giang Triệt thì ngược lại hoàn toàn.
Cậu ấy rất sợ côn trùng, một người luôn hiếu thắng từ nhỏ như vậy, thế mà lại bị con bọ hung trên tay tôi làm cho sợ đến đỏ hoe mắt.
Khi đó cậu ấy mới 14 tuổi, đã cao một mét bảy.
Những sợi tóc mái lưa thưa rủ xuống xươ/ng mày, vậy mà lại tủi thân bảo tôi đừng làm cậu sợ.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Một nam sinh có vẻ ngoài trắng trẻo đã sớm để ý đến tôi.
Cậu ấy cũng rất đẹp trai, nhưng lại khác với Giang Triệt, vẻ đẹp của cậu ấy không có tính công kích.
Nhìn qua là biết kiểu người ôn hòa dễ gần.
Có vẻ như đã lấy hết can đảm, khi đi đến trước mặt tôi, vành tai cậu ấy ửng lên chút đỏ nhạt.
Giọng nói trầm ấm dễ nghe: "Bạn học Tô Vũ, chào bạn, mình tên Tống Trình. Nghe nói bạn rất am hiểu về côn trùng, chúng ta lập nhóm được không?"
Nắng hôm nay hơi gắt, tôi bị chói đến nheo cả mắt.
Đang định cười đồng ý.
Một bóng râm đột ngột đổ xuống đỉnh đầu, vừa vặn che đi ánh nắng chói chang.
Một chiếc mũ được đội lên, cổ áo tôi bị ai đó túm lấy.
Giang Triệt một tay đút túi quần, giọng lạnh lùng: "Ngại quá, cô ấy chung nhóm với tôi."
12
Giang Triệt cao hơn Tống Trình một chút, Tống Trình nhíu mày, đang định nói gì đó.
Giang Triệt túm lấy cổ áo tôi rồi trực tiếp kéo đi.
Tôi tức mà không dám nói.
Đến chỗ mát, Giang Triệt mới buông cổ áo tôi ra.
Đối mặt với cái nhìn trừng trừng của tôi, cậu nhướn mắt, giọng điệu lười biếng: "Sao, chung nhóm với tôi làm cô ấm ức lắm à?"
Tôi gật đầu không cần suy nghĩ, lẩm bẩm: "Tôi còn lạ gì lá gan của cậu nữa à?"
Giang Triệt nghe thấy, có chút tức đến bật cười.
Đưa cho tôi một chai nước đã mở nắp.
Giơ tay khoác luôn chiếc ba lô trên vai tôi lên vai mình: "Yên tâm, tôi tuyệt đối không kéo chân cô đâu."
Tuy nói là vậy, nhưng tôi chẳng hề để tâm.
Vì tôi hiểu rõ hơn ai hết, Giang Triệt sợ côn trùng đến mức nào.
Nhưng nằm ngoài dự đoán của tôi, suốt cả buổi chiều, Giang Triệt lại tìm ki/ếm nghiêm túc hơn bất kỳ ai.
Cậu vừa r/un r/ẩy vạch bụi cỏ, vừa bị côn trùng dọa cho tái mặt.
Vậy mà vẫn cố tỏ ra bình tĩnh để cầm hũ bắt.
Vừa bắt vừa lẩm bẩm: "Côn trùng x/ấu xí thế này, không hiểu sao lại thích được nhỉ?"
Chàng trai cao một mét tám bảy, cẩn thận lục lọi từng bụi cỏ một.
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 16
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook