Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Một lá thư từ hôn đổi lấy một mạng người, quả là một cuộc làm ăn có lợi.
Đúng khoảnh khắc đó, ta rút con d/ao găm giấu trong tay áo kề sát cổ họng hắn: "Nói cho ta biết, Tuệ Nghi đang ở đâu."
"A D/ao, nếu nàng gi*t ta, Thanh Châu và Vĩnh An Vương phủ sẽ ra sao?"
Lý Thừa Hiên giơ tay, đầu ngón tay lướt qua mũi d/ao, hắn tưởng rằng ta tuyệt đối không dám động vào hắn. Nhưng ta nâng d/ao găm lên, đ/âm mạnh vào vai phải của hắn: "Còn không nói, có tin ta phế luôn cánh tay này không?"
08
Kh/ống ch/ế được Lý Thừa Hiên, ta tìm thấy Tuệ Nghi trong mật thất của thư phòng. Bóng dáng nhỏ bé của con bé co ro trong góc, nghe thấy tiếng bước chân, nó đột ngột ngẩng đầu:
【Lục Tri D/ao! Lục Tri D/ao đến c/ứu ta rồi, ta biết ngay là nàng sẽ đến!】
Trái tim như bị thứ gì đó đ/âm mạnh vào, ta không chút do dự lao về phía Tuệ Nghi. Con bé cũng đứng dậy chạy về phía ta. Khoảnh khắc nó chạy, vô số mũi tên từ bốn bức tường b/ắn ra.
"Tuệ Tuệ!"
Ta theo bản năng lao tới, ôm lấy Tuệ Nghi vào nơi an toàn. Dù tốc độ của ta rất nhanh, nhưng vẫn trúng một mũi tên.
"Lục Tri D/ao... Lục Tri D/ao người chảy m/áu rồi..."
Con bé khóc nức nở, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nước mắt từng giọt lớn rơi trên mu bàn tay ta, nóng bỏng như đang th/iêu đ/ốt. Ta muốn giúp con bé lau nước mắt, nhưng tay phải đã không thể nhấc lên nổi.
"Tuệ Tuệ đừng khóc, ta không đ/au."
Nó đi/ên cuồ/ng lắc đầu, hai bàn tay nhỏ nắm ch/ặt lấy tay ta: "Lục Tri D/ao, người tuyệt đối đừng ch*t, ta đồng ý cho người gả cho cha rồi, người mà dám ch*t là ta không nhận người nữa đâu."
"Nhận ta cái gì?"
Tuệ Nghi không biết ta cố tình trêu nó, nước mũi nước mắt lem luốc cả khuôn mặt: "Nhận người làm nương thân của ta."
Ngựk đ/au đớn dữ dội, nhưng ta vẫn mỉm cười.
"Yên tâm, ta không ch*t đâu," ta cúi đầu, dùng trán khẽ chạm vào trán Tuệ Nghi, "Có đứa con gái ngoan như Tuệ Tuệ, ta làm sao nỡ ch*t."
Lúc này, một bóng đen xẹt qua theo gió. Lý Nghiễn Kh//âu dẫn người xông vào mật thất. Ta đoán không sai, vì nghi ngờ ta nên ngài đã theo ta đến tư gia.
"Cha, Lục Tri D/ao bị thương rồi, cha mau c/ứu người đi."
Tuệ Nghi càng khóc thương tâm, Lý Nghiễn Kh//âu càng cảm thấy chột dạ. Ngài không dám nhìn ta, chỉ cẩn thận bế ta lên: "Là ta không bảo vệ tốt cho hai mẹ con nàng, sau này tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa."
09
Ngủ suốt một đêm, trong cơn mơ màng, ta cảm nhận được mình luôn nắm lấy một bàn tay to lớn ấm áp. Khi trời sáng, có người thì thầm bẩm báo điều gì đó, bàn tay kia mới chậm rãi rời khỏi lòng bàn tay ta.
Chẳng lẽ Lý Nghiễn Kh//âu đã chăm sóc ta suốt cả đêm?
Đang nghĩ ngợi, cửa phòng kêu "kẽo kẹt" một tiếng rồi mở ra. Tuệ Nghi chạy lon ton đến bên giường ta, nó nằm bò lên thành giường, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
【Hôm nay nữ chính sẽ đến, cha sẽ ở riêng với ả cả ngày, thế này sao được.】
【Nhưng Lục Tri D/ao bị thương rồi, mình nên để nàng nghỉ ngơi cho khỏe...】
【Lục Tri D/ao, ta sẽ canh chừng cha giúp người, ngoại trừ người ra thì không ai được phép làm nương thân của ta hết.】
Con bé hạ quyết tâm, nhét vào tay ta ba viên kẹo hạt dẻ.
"Lục Tri D/ao, nếu th/uốc đắng thì người ăn một viên kẹo."
"Chỉ được ăn một viên thôi nhé, ăn ba viên một lúc là người đ/au răng đấy."
Ta cười, nắm ch/ặt ba viên kẹo trong lòng bàn tay: "Con gái cho, ta không nỡ ăn."
Tuệ Nghi đột ngột quay mặt đi, vành tai đỏ ửng: "Ai... ai là con gái của người!"
"Là con đó, hôm qua con nói muốn ta làm nương thân mà."
"Ta... ta chỉ sợ không có ai làm diều thỏ cho ta thôi." Con bé nói xong định chạy, chạy đến cửa lại quay đầu trừng mắt nhìn ta: "Người đừng có không nỡ ăn, kẹo hạt dẻ của ta đều để dành cho người cả đấy!"
Nhìn bóng dáng nhỏ bé của nó, hốc mắt ta nóng lên. Kiếp trước ta cũng từng có con, đứa trẻ còn nằm trong tã Iót đó, đến một tiếng "nương thân" còn chưa kịp học đã cùng với một trăm tám mươi tám vo/ng h/ồn nhà họ Lục ch/ôn vùi trong đêm tuyết ấy.
Nhớ đến lời Tuệ Nghi nói M/ộ Thanh Hàm hôm nay sẽ đến, ta gọi Thúy Chi:
"Giúp ta chải chuốt, ta muốn đi gặp Vương gia."
10
Chưa tới thư phòng, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc lóc ầm ĩ của Tuệ Nghi.
"Trường Thanh, ngươi tránh ra! Ta muốn gặp cha ta!"
"Quận chúa, Vương gia đã dặn không ai được phép làm phiền."
"Ta là bất kỳ ai sao! Ta là con gái ruột của ngài ấy!"
Quẹo qua góc hành lang, ta thấy Tuệ Nghi đang nằm lăn lộn trên nền đ/á xanh trước cửa thư phòng, khóc lóc kinh thiên động địa. Trường Thanh đứng bên cạnh lúng túng, đỡ cũng không được mà không đỡ cũng không xong, khuôn mặt vốn nghiêm nghị ấy suýt chút nữa là vỡ tan. Nhưng mặc kệ Tuệ Nghi khóc lóc thế nào, hắn vẫn chắn trước cửa thư phòng, không lùi nửa bước.
"Ai b/ắt n/ạt Tuệ Tuệ của chúng ta thế?"
Nghe thấy giọng ta, Tuệ Nghi lập tức đứng dậy: "Lục Tri D/ao, sao người lại đến đây, người bị thương nên nghỉ ngơi cho khỏe mới phải."
Nó chột dạ liếc về phía thư phòng, rõ ràng là đang che giấu điều gì đó: "Cha đang bận, người có chỗ nào không khỏe à? Để ta đi tìm đại phu cho người."
"Không sao..."
Đột nhiên, ta cúi đầu rên khẽ, một mảng m/áu đỏ sẫm trên ngựk dần thấm ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuệ Nghi "vèo" một cái trắng bệch: "Lục Tri D/ao, người chảy m/áu rồi..."
Nó hét lớn cầu c/ứu, luống cuống đỡ lấy ta. Cửa thư phòng mở ra, ta còn chưa kịp phản ứng, cả người đã được Lý Nghiễn Kh//âu bế lên:
"Bị thương nặng thế này sao còn tùy tiện xuống giường."
"Ta có việc gấp muốn bẩm báo Vương gia."
Ta vùi vào lòng ngài, khẽ ho hai tiếng. Ánh mắt liếc qua vai ngài, thấy M/ộ Thanh Hàm đứng sau khung cửa. Cũng giống như kiếp trước, đôi mắt hạnh đẫm lệ đó chứa đựng sự không cam tâm, uất ức, và cả một loại... toan tính mà ta nhìn rất rõ. Nàng ta cắn môi dưới, khẽ gọi: "Vương gia..."
Ta hạ mắt, cố tình ngắt lời nàng ta: "A D/ao không biết Vương gia có khách, Trường Thanh, phiền ngươi đưa ta về Tây viện."
Khóe miệng Trường Thanh gi/ật gi/ật, cẩn thận nhìn Lý Nghiễn Kh//âu. Trong lòng ngài vang lên một tiếng thở dài cực thấp. Lý Nghiễn Kh//âu không những không buông tay, ngược lại còn ôm ta ch/ặt hơn. Ngài nghiêng đầu nhìn M/ộ Thanh Hàm, giọng điệu bình thản nhưng không thể thương lượng: "M/ộ cô nương, Lục cô nương sức khỏe không tốt, việc nàng c/ầu x/in để sau hãy bàn."
Đầu ngón tay M/ộ Thanh Hàm siết ch/ặt khung cửa đến trắng bệch: "Vương gia, vậy thiếp cứ đợi người trong thư phòng."
11
Trở về Tây viện, Lý Nghiễn Kh//âu nhẹ nhàng đặt ta lên giường.
"Lục cô nương, Tô thái y sẽ đến ngay, nàng thấy chỗ nào không khỏe? Ta sẽ bảo Trường Thanh canh giữ ngoài cửa, nàng có việc gì cứ gọi hắn, đừng tùy tiện xuống giường đi lại nữa."
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook